Thập Niên 70: Năm Năm Quân Hôn Không Gặp Mặt, Mỹ Nhân Yêu Kiều Dắt Con Theo Chồng
Chương 2:
Theo nguyên tác, sau khi tỉnh lại, nguyên chủ sẽ bị lão què kéo vào toa chở hàng để thỏa sức làm nhục.
Vì kh thể chịu đựng nổi nỗi nhục nhã ê chề nên cuối cùng nguyên chủ cũng cứng rắn được một lần: cô gieo khỏi đoàn tàu đang chạy c.h.ế.t thảm, xót xa thay lại còn tiếp đất bằng mặt.
Tất cả những bi kịch đẫm m.á.u này chỉ được miêu tả vắn tắt bằng một câu duy nhất trong tiểu thuyết: “Vợ trước của Phó Tư Niên là một đàn bà lăng loàn đã c.h.ế.t t.h.ả.m trên đường bỏ trốn cùng nhân tình.”
C.h.ế.t chóc cái nỗi gì chứ!
Cô kh thèm c.h.ế.t đâu!
Ái chà... Cứ nghĩ đến cái dáng vẻ c.h.ế.t t.h.ả.m của nguyên chủ là Giang Đường lại th râm ran đau nhức hết cả mặt mũi.
Giang Đường vẫn tiếp tục duy trì tư thế hôn mê để đ.á.n.h lừa đối phương, đoạn cô nhân lúc mụ đàn bà trung niên và lão Vương què kh chú ý liền hé mắt ra , vừa vặn chứng kiến cảnh lão Vương què móc năm trăm đồng dúi vào tay mụ đàn bà.
Mụ ta cầm l xấp tiền, bôi chút nước bọt lên ngón cái cười tít cả mắt khiến những nếp nhăn trên mặt rúm ró lại như một b hoa cúc.
Mụ cẩn thận đếm đếm lại xấp tiền cho đến khi chắc c đủ năm trăm đồng chẵn mới hớn hở chuẩn bị nhét vào túi áo.
Giang Đường lập tức chớp l thời cơ ngàn vàng này. Cô lao vút lên như một mũi tên, chộp l chiếc cốc tráng men in dòng chữ “Lao động là vinh quang” thẳng tay tạt mạnh vào mụ ta.
Bên trong chiếc cốc chính là loại trà nóng đang bốc khói nghi ngút. Dòng nước sôi sùng sục cùng bã trà nóng rát cứ thế dội ụp xuống đầu mụ đàn bà.
Mụ ta đau đớn thét lên thất th: “Á á á...”
Lợi dụng lúc hỗn loạn, Giang Đường giật phăng xấp tiền năm trăm đồng khỏi tay mụ!
Đưa đây xem nào! Cô cho lũ buôn này nếm mùi xôi hỏng bỏng kh, cũng mất mà của cũng trắng tay!
Lão Vương què đứng cạnh th vậy liền vội vàng vồ l Giang Đường. Tuy nhiên cô đã nh nhẹn xoay lại, bồi ngay một cú đá chí mạng thẳng vào đũng quần gã.
Trong toa xe ngay lập tức vang lên tiếng rên la đau đớn thấu trời x của lão già hám sắc.
Sau khi cướp được tiền, Giang Đường bỗng nhận ra toa chở hàng này vốn kh cửa xuống tàu nên đành dồn hết sức lực cắm đầu cắm cổ chạy về phía các toa hành khách phía trước.
Do tàu vẫn chưa khởi hành nên lúc này hành khách đã lục tục lên xe khá đ. Các dãy ghế gần như đã chật kín ngồi, trong khi dọc lối vẫn còn vô số đang đứng khệ nệ nhét hành lý lên giá đỡ.
Nhờ vóc dáng mảnh mai thon thả nên Giang Đường thể luồn lách qua dòng đ đúc một cách vô cùng linh hoạt.
th con mồi trốn thoát, mụ đàn bà trung niên và lão Vương què rốt cuộc cũng bừng tỉnh.
“Đuổi theo! Mau đuổi theo nó! Con r c.h.ế.t tiệt kia còn cướp mất tiền của nữa!”
Một kẻ gào thét “tiền của ”, một kẻ rống lên “ của ”, cả hai đều trừng mắt đăm đăm vào bóng lưng Giang Đường ên cuồng đuổi theo cô.
Nếu lúc này mà kh truy bắt thì bọn chúng sẽ thực sự mất cả chì lẫn chài.
Khổ nỗi lão Vương què bị tật một chân nên làm chạy nh cho cam, thành ra chỉ thể để mụ đàn bà trung niên vắt chân lên cổ mà đuổi.
Mụ ta thì ăn béo núc ních, thân hình ục ịch cục mịch, cộng thêm lối trên tàu quá chật hẹp nên mụ hoàn toàn kh thể tăng tốc, trái lại dọc đường còn va đụng kh biết bao nhiêu khiến hành khách xung qu kh ngừng cất tiếng oán thán mắng chửi.
Nếu theo đúng kế hoạch, lẽ ra Giang Đường đã thể trốn thoát trót lọt.
Chỉ cần tìm được một cửa xe để xuống tàu lẩn vào đám đ tấp nập tại nhà ga là cô sẽ bốc hơi kh để lại dấu vết khiến bọn chúng mọc thêm mắt cũng đừng hòng tìm th.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-nam-nam-quan-hon-khong-gap-mat-my-nhan-yeu-kieu-dat-con-theo-chong/chuong-2.html.]
Thế nhưng Giang Đường lại quên khu mất một chuyện chí mạng: cô đã bị bọn chúng hạ thuốc.
Mới chạy được nửa đường, khi còn chưa kịp chen xuống khỏi tàu thì một luồng khí nóng rực đột ngột trào dâng trong cơ thể khiến cô hoa mắt chóng mặt.
Tứ chi cô bắt đầu bủn rủn vô lực đến mức bước kh nổi, chỉ đành bấu víu vào thành xe mà thở dốc.
C.h.ế.t tiệt, đây rốt cuộc là loại t.h.u.ố.c quái quỷ gì vậy, lại phát tác đúng vào lúc dầu sôi lửa bỏng thế này cơ chứ!
“Con r kia... mày đừng hòng chạy thoát! Đợi bà đây bắt được mày xem bà cho mày biết tay kh!”
Tiếng gầm rú đe dọa của mụ đàn bà hòa lẫn với những tạp âm ồn ào vỡ chợ trên tàu đang kh ngừng áp sát lại gần. Sự nguy hiểm cũng đang từng bước bủa vây l Giang Đường.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc , cánh cửa nhà vệ sinh ngay trước mặt Giang Đường bỗng bật mở và một đàn vận bộ quân phục màu x lục uy nghiêm bất thần xuất hiện.
Khi ánh mắt đàn chạm dáng vẻ thở dốc, mặt mũi đỏ lựng của Giang Đường, đôi đồng t.ử đen láy của in đậm gương mặt kiều mị , nét mặt bỗng thoáng nét ngẩn ngơ.
Là cô!
Quả là một vị quân quan ển trai, chỉ ều khí chất tỏa ra từ tr hơi lạnh lùng, toát lên vẻ cao ngạo khó gần.
Nhưng mặc kệ , chọn ta vậy!
Để tránh việc bị lũ buôn bắt về làm nhục, Giang Đường đã dồn chút sức lực còm cõi cuối cùng để nhào thẳng vào đàn .
“Đồng chí quân nhân ơi, xin ... cứu với...”
Giang Đường hoàn toàn kh nhận ra rằng nhịp thở dốc dồn dập hòa cùng chất giọng trong trẻo mềm mại của , kết hợp với âm cuối nũng nịu lả lơi chẳng khác nào một chiếc móc nhỏ câu xé tâm can khác.
Ban đầu cô chỉ đơn thuần muốn cậy nhờ vị quân nhân này cứu mạng, thế nhưng chẳng hiểu run rủi thế nào mà một đàn cao lớn vạm vỡ như vậy lại bị một phụ nữ yếu ớt là cô đẩy nhẹ một cái đã lùi thẳng vào trong nhà vệ sinh.
Đoàng một tiếng, cánh cửa nhà vệ sinh bị đóng sầm lại.
Vừa nghe tiếng đóng cửa, Giang Đường lập tức trút được gánh nặng trong lòng.
Cơ thể cô vì thế mà càng trở nên bủn rủn vô lực, cứ thế vô thức ngả đầu tựa vào bờ vai vững chãi của đàn , đôi môi đỏ mọng he hé mở để từng ngụm từng ngụm hít thở.
Toàn thân cô bất giác nhích sát vào , hơi thở nóng rực phả thẳng lên phần gáy nơi cổ áo quân phục mà chính bản thân cô lại chẳng hề mảy may hay biết.
Nóng... nóng quá...
Dược tính đã bắt đầu ăn mòn ý thức của Giang Đường.
Bị cô đẩy mạnh vào trong, đàn mặc quân phục cứ đứng c.h.ế.t trân tại chỗ như một khúc gỗ, song tuyệt nhiên kh hề thẳng tay đẩy cô ra.
Thay vào đó, lúc Giang Đường đang chìm trong cõi mê man, khuôn mặt nhỏ ửng hồng cùng ánh mắt rã rời mơ màng thì lại dùng một ánh u ám, sâu thẳm đến khó tả để chăm chú quan sát cô.
Bên trong kh gian chật hẹp , một luồng kh khí ám bất chợt bùng nổ.
Giang Đường chẳng hề hay biết gì về phản ứng của đàn , ngược lại giữa cơn hỗn loạn, cô vẫn loáng thoáng nghe th những tiếng cãi vã kh ngớt vọng lại từ bên ngoài toa tàu.
“Con r c.h.ế.t tiệt kia đâu ? tự dưng bốc hơi ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.