Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Năm Năm Quân Hôn Không Gặp Mặt, Mỹ Nhân Yêu Kiều Dắt Con Theo Chồng

Chương 3:

Chương trước Chương sau

“Cửa xe phía trước vẫn đang bị kẹt cứng, kh th nó xuống tàu nên chắc c nó vẫn còn trốn trong này!”

“Cái đồ r con khốn kiếp, dám l nước nóng tạt bà đây lại còn to gan cướp tiền của bà! Bằng mọi giá moi nó ra đây!”

“Nó đã uống t.h.u.ố.c của nên tuyệt đối kh chạy xa được đâu! Tìm , mau chia nhau ra tìm mau lên!”

Giọng ệu mụ đàn bà trung niên nghe còn the thé và phẫn nộ hơn ban nãy. Khuôn mặt mụ vặn vẹo ên cuồng, nghiến răng trèo trẹo như thể chỉ hận kh thể ngay lập tức xé nát khuôn mặt kiều diễm của Giang Đường.

Trong mớ th âm hỗn tạp , đàn mặc quân phục đã tinh ý chộp l được th tin then chốt.

Thuốc ?

vội vã tóm chặt l cổ tay Giang Đường khi ngón tay cô gần như sắp luồn vào trong áo sơ mi và chạm hẳn vào vòm n.g.ự.c săn chắc của , kiên quyết kéo tay cô ra khống chế chặt chẽ.

“Cô bị ta hạ t.h.u.ố.c ?”

“Là bọn... bọn buôn ... cứu ... xin hãy cứu ...”

Giang Đường cố gồng duy trì chút ý thức mong m cuối cùng, thế nhưng từng đợt sóng nhiệt hừng hực cuộn trào trong cơ thể đang mất kiểm soát.

Mặc dù đôi tay đã bị khống chế nhưng cô vẫn thể dùng cơ thể của để quấn chặt l đàn , càng lúc càng miết sát, càng lúc càng dính chặt.

Thật đáng xấu hổ... nhưng cô kh tài nào kiềm chế nổi bản thân.

Giang Đường ảo não nhíu mày. Gương mặt với làn da mướt như mỡ đ nay tràn ngập vẻ xuân tình khác lạ.

Đôi mắt trong veo sóng sánh ánh nước đang đong đưa liếc mắt đưa tình, ngước bờ môi mỏng của đàn qua màn sương mờ ảo. Đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở như thể đang khao khát chờ đợi ều gì đó.

Toàn thân quân nhân căng cứng, nhịp tim trong lồng n.g.ự.c đập dồn dập vang dội như thể thứ gì đó chực chờ nổ tung.

nghiến chặt răng, luồn tay vào túi áo trong l ra một thứ đồ vật nhỏ n.

Ngay giây tiếp theo, đầu ngón tay mang theo vết chai sần của miết mạnh qua đôi môi Giang Đường, đoạn nhét thẳng một viên t.h.u.ố.c nhỏ xíu vào trong miệng cô.

“Ưm...”

Theo phản xạ tự nhiên, Giang Đường muốn nhè nó ra ngay lập tức, song đàn đã bóp chặt cằm cô. Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo vang lên sát bên tai mang đậm âm hưởng ra lệnh:

“Nuốt xuống mau.”

Cơ thể Giang Đường mềm nhũn, môi lưỡi khẽ cử động, cô bèn ngoan ngoãn nuốt trôi xuống bụng. Ngay lập tức, một mùi hương th mát xen lẫn vị đắng ngắt tỏa ra từ sâu trong cổ họng.

Đúng vào lúc này.

Rầm! Rầm! Rầm!

Một lực đạo khổng lồ đập uỳnh uỳnh vào cánh cửa mỏng tang của nhà vệ sinh.

Mụ đàn bà trung niên cùng lão Vương què đã lùng sục khắp các ngóc ngách trong toa xe mà vẫn kh tóm được bóng dáng Giang Đường, giờ đây nơi duy nhất bọn chúng chưa kiểm tra chỉ còn lại cái nhà vệ sinh này.

“Chắc c con r đó đang trốn ở trong này! Vương què, còn kh mau phá cửa , nếu kh vợ sắp bay mất xác đ!”

Nghĩ tới gương mặt xinh đẹp như hoa như ngọc cùng dáng vóc đẫy đà khúc nào ra khúc n của Giang Đường, lão Vương què dẫu đang đau ếng cả đũng quần vẫn thèm thuồng đến mức miệng lưỡi khô khốc.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Gã chỉ hận kh thể lập tức lôi tuột Giang Đường về nhà để bản thân được trút bầu tâm sự, sung sướng hoan lạc một trận ra trò.

Rầm! Lại một tiếng động nh tai vang lên.

Cánh cửa nhà vệ sinh mỏng m bị cạy tung bằng bạo lực.

Mụ đàn bà và lão Vương què vừa chực x vào thì bất thình lình khựng lại, bởi trước mắt bọn chúng lúc này là một đàn mặc quân phục với ánh mắt sắc lạnh như dao.

Vị quân nhân đang vòng tay ôm trọn l vòng eo Giang Đường, che chở cô gái nhỏ n mỏng m sát vào vòm n.g.ự.c , dùng toàn bộ cơ thể to lớn để che c, quyết kh cho ngoài chiêm ngưỡng dù chỉ là một sợi tóc tơ của cô.

hơi nghiêng đầu, đôi đồng t.ử đen kịt lạnh lẽo sắc như d.a.o cạo lướt qua hai bóng ngoài cửa sau đó nhả ra đúng một chữ rành rọt.

“Cút!”

Mụ đàn bà trung niên và lão Vương què vừa th bộ quân phục uy nghiêm trên là đã sợ đến run bần bật, khi chạm ánh mắt lạnh lùng đầy vẻ khát m.á.u kia thì cả hai lại càng hồn xiêu phách lạc, hoảng hốt lùi lại liên tiếp m bước.

Cho dù loáng thoáng th đàn này đang ôm ấp một phụ nữ trong lòng thì bọn chúng cũng c.ắ.n răng kh dám tọc mạch thêm cái nào và càng kh thể ngờ được rằng phụ nữ trong vòng tay ta chính là con mồi Giang Đường mà bọn chúng đang ên cuồng săn lùng.

“Xin lỗi, thật sự xin lỗi ngài! Hai cứ tiếp tục... cứ tự nhiên tiếp tục ạ...”

Dưới sức ép từ khí trường đáng sợ của bộ quân phục, mụ đàn bà trung niên lập tức cúi đầu khúm núm xin lỗi l xin lỗi để lật đật kéo sập cửa nhà vệ sinh lại.

Vừa đóng cửa xong!

Mụ đàn bà lập tức lật lọng thay đổi sắc mặt, khạc nhổ một bãi nước bọt xuống sàn tàu c.h.ử.i đổng: “Nhà hết giường hay hả trời? Gấp gáp vã nhau làm m cái trò này trên tàu mà kh th bẩn à.”

Lão Vương què sốt sắng hỏi: “Vậy bây giờ tính đây?”

“Thì tìm tiếp chứ ! Tiền mất ! cũng chạy mất dép ! Bộ muốn xôi hỏng bỏng kh thật à! Tìm ngay cho !”

Thế là trên tàu lại một lần nữa vang lên những tiếng la ó cãi vã.

Quay lại bên trong kh gian chật hẹp của nhà vệ sinh, Giang Đường vẫn đang nhắm nghiền đôi mắt.

Vị đắng chát đọng lại nơi cuống lưỡi đang nhạt dần, đồng thời kéo theo dòng nhiệt lưu nóng bỏng trong cơ thể cũng đang từ từ rút lui. Sự bứt rứt xao động lúc nãy dần lắng xuống, nhường chỗ cho ý thức mơ hồ bắt đầu hồi phục.

Thứ mà đàn ban nãy đút cho cô uống là... t.h.u.ố.c giải ?!

Sau khi tỉnh táo lại, hàng mi dài cong vút đang rủ xuống của Giang Đường khẽ rung động.

Tầm mắt cô vừa vặn đập ngay vào chiếc áo sơ mi trắng đang bị bàn tay vò cho nhăn nhúm còn lòng bàn tay thì đang đè chặt lên vòm n.g.ự.c đàn để ngang nhiên chiếm tiện nghi.

Cứng ngắc luôn!

Săn chắc dã man!

Cảm giác khi sờ vào quả thực cực kỳ kích thích!

Dẫu trong thâm tâm Giang Đường chỉ hận kh thể sờ soạng thêm vài cái nữa nhưng lý trí vẫn kịp thời chiến tg. Cô vội vã lùi ngoắt lại một bước nhảy tót ra khỏi cái ôm của đối phương.

Cô cúi gằm mặt xuống, khuôn mặt vẫn đỏ ửng nhưng màu đỏ lần này kh do d.ư.ợ.c tính phát tác mà là do sự ngượng ngùng xấu hổ.

Những hình ảnh xác thịt đụng chạm ái ban nãy lại thêm việc bản thân suýt chút nữa đã đòi c.ắ.n môi xin hôn ta, thật sự quá đáng hổ thẹn, ngượng ngùng đến mức cô chẳng còn mặt mũi nào dám ngẩng đầu lên mặt đối diện.

“Đồng chí quân nhân, chuyện ban nãy thực sự xin lỗi . hoàn toàn kh cố ý đâu, chẳng qua vì tình thế ép buộc nên mới hết cách làm liều!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...