Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
Chương 322:
A Hoàn nhướng mày: “Vậy chị định cứ để bọn chúng lộng hành mãi ?”
Bản thân đặc biệt một chuyến từ kinh thành tới đây để làm vệ sĩ hộ tống cho chị dâu, làm thể hèn nhát như vậy chứ!
Nụ cười trên khuôn mặt nhỏ bé của Ninh Viên chút lạnh lẽo: “Đương nhiên là kh , xem xem đám khốn nạn này sẽ tiếp tục phá hoại được bao lâu nữa.”
Dùng kế du kích để chơi đùa với cô mỗi lần cô làm việc, m tên khốn này nghĩ rằng cô kh thể xử lý bọn chúng ?
Biểu cảm của Ninh Viên giống như sắp thiết đãi m tên côn đồ này “một bữa thịnh soạn”.
Khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu cùng đôi mắt to tròn của cô khiến ta cảm giác chút bạo lực.
A Hoàn kh khỏi cảm th ngứa tay, cô đưa tay ra nhéo l khuôn mặt mềm mại của cô: “Vừa xinh đẹp lại còn mềm mại nhưng khuôn mặt lại giống như sắp làm chuyện xấu, khẩu vị của đội trưởng thật đặc biệt.”
Ninh Viên kh ngần ngại đánh vào tay của đối phương sau đó thọc vào eo: “Ai cho em nhéo mặt chị, chị đã làm gì đâu! Đừng tưởng em là thân của Vinh Chiêu Nam thì chị kh dám đánh em!”
Từ nhỏ cô đã ghét nhất những ai nhéo má cô, càng nhéo cô càng kh thích!
Đúng vậy, tên nhóc vẻ đẹp trai trước mặt này thực ra là một cô gái, cô cao 1m74, là em họ chân chính của Vinh Chiêu Nam – Chu Hoàn.
Cùng tên với cả Vệ Hoàn.
Nhưng cô lại là đội trưởng của đội nữ trinh sát đầu tiên dưới trướng Vinh Chiêu Nam, sau này cô đã giải ngũ.
Hay nói một cách đơn giản thì…Chu Hoàn là sở hữu cuộc sống quân nhân mà bạn cùng phòng của cô – Nhan Dương Dương luôn khao khát.
Chu Hoàn lớn hơn cô ba tuổi, đáng lẽ ra cô gọi cô một tiếng chị Hoàn.
Nhưng ều thứ nhất là Chu Hoàn vẫn luôn kh thích quan hệ họ hàng với Vinh Chiêu Nam, từ trước tới này đều kh gọi là trai mà chỉ gọi là đội trưởng, ều thứ hai là cô kh thích được gọi là “chị”.
Vì vậy cô dứt khoát gọi cô là A Hoàn giống như Trần Thần, Lão Từ và Vinh Chiêu Nam vẫn hay gọi.
A Hoàn khuôn mặt nhỏ bé đang u ám của cô, kiềm chế ham muốn nhéo má lại sau đó khẽ cười: “Được được, kh nhéo nữa.”
Cô thỏ hung dữ , đáng yêu đến mức khiến trái tim ta ngứa ngáy, chẳng trách con sói đội trưởng kia lại ra tay.
M tên côn đồ ngoài cửa th chủ quán kh đuổi theo cũng kh xử lý bọn chúng, bọn chúng bắt đầu th bất mãn liền cầm đá lên ném một lần nữa –
“Choang!” “Choang!”
“Chúng mày còn dám liếc mắt đưa tình trước mặt bọn tao, xem ra bọn tao vẫn chưa đủ tàn nhẫn.”
Tiếng động quá to khiến những vị khách nước ngoài ở quán cà phê bên cạnh kh kiềm được cau mày ra bên ngoài.
Ánh mắt của A Hoàn trở nên lạnh lẽo, cô đưa tay kéo l tay cầm cửa bằng sắt dài sau đó nghiêng muốn ra ngoài.
Ninh Viên đột nhiên nắm l cánh tay của đối phương sau đó lắc đầu.
A Hoàn th cô đang nắm l cánh tay của , cô đột nhiên dừng tay lại nhưng xem ra vẫn còn tức giận.
Giây tiếp theo, hoặc lẽ th bọn họ kh động tĩnh gì, đám côn đồ liền trở nên đắc ý, bọn chúng bắt đầu lục tung quán của cô, nhưng đối phương kh thể làm gì bọn họ.
Tên cầm đầu đám côn đồ nhặt một viên gạch lên ném xuống đất, ta về phía Ninh Viên nói một cách thô tục:
“Này, con nhóc kia, mày nói xem một nữ sinh viên đại học xinh đẹp như mày kh nên th minh một chút , ngủ với trai một đêm, sau này trai thể bảo kê mày, như vậy quán của mày chẳng sẽ yên ổn ?”
Nói ta đập mạnh vào cánh cửa.
Đôi mắt thon dài của A Hoàn loé lên một tia lạnh lẽo, cho dù Ninh Viên muốn kéo tay cô lại hay mở cửa ra, cô cũng sẽ bước ra ngoài.
Nhưng giây tiếp theo, còn mở cửa trước cô một bước –
“Trời má – Oh! My God!”
Một đàn ngoại quốc tóc vàng đột nhiên ra từ quán cà phê bên cạnh, ta bị ném trúng ngực.
ta ôm ngực, ngồi xuống đất sau đó hét lên bằng giọng nói kỳ lạ pha lẫn uể oải.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
M tên côn đồ kia năm lần bảy lượt tới quán bọn họ, những vị khách bên trong đã trở nên ngoan ngoãn, bọn họ đều bị doạ sợ nên kh dám tới nữa.
Nếu như bây giờ đang thèm ngụm cà phê thì cũng thể trốn trong đó nhưng kh thể thoát ra ngoài được –
Dù thì đó cũng là cửa kính chống đạn, nó sẽ kh dễ dàng bị m tên côn đồ ném vỡ chỉ với vài viên gạch.
Nếu như vị khách muốn rời , bọn côn đồ cũng kh dám động tới cửa kính, đợi khách bọn chúng mới bắt đầu ném gạch.
M tên côn đồ đều cảm th đây là “sự ăn ý” giữa bọn chúng với khách hàng, ai ngờ đột nhiên một tên th niên ngu ngốc chạy ra ngoài chứ.
Bọn họ nhất thời đều sững sờ, thật sự ném trúng , lại còn là nước ngoài nữa?!
Đến A Hoàn cũng cảm th kinh ngạc, cô đang tự hỏi lại ngu ngốc như vậy, th ta đang ném gạch còn chạy ra ngoài.
Nhưng giây tiếp tiếp, vẫn luôn nắm l tay cô – Ninh Viên đột nhiên lao ra ngoài hệt như một con thỏ vớ được mồi, cô bắt đầu hét lớn –
“Kh hay , tấn c du khách nước ngoài, bọn chúng chính là gián ệp muốn phá hoại tình hữu nghị quốc tế, quan hệ giữa hai nước!”
Chưa kể đến chuyện này, cho dù là hàng chục năm sau chăng nữa, hai chữ “gián ệp” này vẫn đặc biệt nhạy cảm.
Hơn nữa còn là du khách nước ngoài!
Trong khoảnh khắc, mọi xung qu đều trở nên sợ hãi, bọn họ nh chóng đám côn đồ bên ngoài sau đó tất cả đều rời .
Đám côn đồ đó vẫn còn đang bối rối – Cái gì? Gián ệp? Gián ệp ở đâu chứ?!
Giây tiếp theo, một nhóm đàn kh biết trốn từ đâu ra đột nhiên xuất hiên.
Ngay lập tức, cánh tay của tất cả bọn chúng đều bị trói lại một cách tàn ác, khuôn mặt bị đầu gối của ai đó dùng lực ấn mạnh xuống dưới đất, “lạch cạch” một tiếng, cổ tay của bọn chúng đều đã bị còng lại.
“A!!” Đám côn đồ hét lên một cách thảm thiết.
Trong đó bao gồm cả tên nói những lời thô tục với Ninh Viên ban nãy, ta bị Ứng Cương ấn thật mạnh vào sau lưng!
Cơn đau khiến nước mắt, nước mũi của ta chảy thành dòng.
Bọn họ thực hiện chuyên nghiệp, tất cả những tên côn đồ đều đã bị ấn xuống dưới đất!
Ứng Cương ném tên côn đồ kia cho đồng nghiệp sau đó đứng dậy, ta giơ gi tờ tuỳ thân của trước mặt mọi xung qu: “Cảnh sát đã bắt giữ được nghi phạm!”
Những xung qu đều bị doạ sợ, nhưng ở đây trời sinh thích xem náo nhiệt, kh hề một ai rời , ai n cũng núp ở ven đường tò mò ăn dưa.
Đám côn đồ đang bị bắt giữ rên rỉ một cách thảm hại: “Kh chứ…kh …chúng kh gián ệp…”
“Thành thật !” Nhưng những vị cảnh sát đang bắt giữ bọn chúng kh hề khách khí nện vào đầu bọn chúng, tất cả đều bị đưa hết!
Ứng Cương cất gi tờ tuỳ thân đến chỗ Ninh Viên, ta cô một lượt: “Thế nào, bị thương kh? Bạn học Tiểu Ninh?”
Ninh Viên và Đường đỡ vị khách nước ngoài khoảng hơn ba mươi tuổi kia dậy sau đó cô mỉm cười với Ứng Cương: “Cảm ơn, các ở đây, dân chúng đều yên tâm .”
Ứng Cương vị khách nước ngoài khoảng hơn ba mươi tuổi kia, ta quan tâm hỏi han: “Thưa , xin hỏi nên xưng hô với như nào, cần kiểm tra sức khoẻ kh?”
Vị khách nước ngoài kia đứng sang một bên Đường, nh chóng ôm n.g.ự.c sau đó lắc lư : “ tên là George…… bị thương , Chúa ơi, cần kiểm tra, đã bị tấn c!”
Ông Đường và Ninh Viên nhau đầy ẩn ý, Đường lập tức cau mày nói: “George, đứa trẻ đáng thương, yên tâm , sẽ chăm sóc cháu!”
Ứng Cương nh chóng gọi xe chở Đường và George đến bệnh viện.
Th xe đã rời , Ninh Viên đột nhiên trợn tròn mắt, ánh mắt sâu xa Ứng Cương nói: “Vất vả cho các , đồng chí Ứng Cương, các cũng theo dõi m ngày nay, nhất định kh được để những phần tử xấu phá hoại quan hệ giữa các nước, ều này khiến cho kẻ chủ mưu phía sau ra tay dễ dàng.”
Đánh vài tên côn đồ tính là gì đâu chứ, hết đám này lại đến đám khác, đương nhiên là nhổ củ cải dính bùn, cùng nhau loại bỏ những gốc rễ xấu.
Ứng Cương thẳng t đáp lại: “Đương nhiên , đối ngoại kh là chuyện nhỏ!”
ta cười: “M tên cặn bã này dám phá hoại quan hệ giữa các quốc gia, chắc c cần được thẩm vấn kĩ lưỡng, xem xem phía sau kẻ chủ mưu hay kh, bọn chúng thật sự là gián ệp hay kh.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.