Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
Chương 323:
Ban đầu cô liều mạng giúp họ giải quyết một vụ án lớn, bọn họ cuối cùng cũng thể trả lại ân tình này.
Huống hồ việc m tên côn đồ này đánh nước ngoài là sự thật, qu rối cũng là sự thật! Đám khốn nạn này khiến cho đồn cảnh sát đau đầu cũng kh chuyện ngày một ngày hai.
Tuy nhiên tội mà bọn chúng phạm kh quá nghiêm trọng, ăn cắp, qu rối, trêu chọc vợ khác, m tội này cũng chỉ khiến bọn chúng bị tạm giam và đánh đập nhiều nhất là m ngày.
Lần tới m tên này được thả ra lại tiếp tục phạm tội, ều này khiến cảnh sát đau đầu kh thôi.
Vừa vặn lần này đú bằng chứng để đối phó với m tên cặn bã này, để bọn chúng ngoan ngoãn được vài năm!
Nếu như tra ra được sau lưng kẻ đứng sau thì lại ngoài ý muốn thu được mẻ cá lớn, bọn họ càng tin vui.
Tiểu Ninh thật sự là ngôi may mắn giúp bọn họ trừ hại cho dân.
Ninh Viên mở to mắt: “A, vậy kh qu rầy đồng chí Ứng Cương làm việc nữa, làm việc .”
Ứng Cương vẫy tay rời với tâm trạng vui vẻ.
Ninh Viên A Hoàn còn đang ngơ ngác cùng Mãn Hoa và Hoa Tử đang khó hiểu: “Hai ở lại tr quán, A Hoàn theo chị đến bệnh viện tìm Đường.”
Lát nữa cô còn thảo luận với giáo sư George và Đường, xem xem giáo sư George “bị thương” nặng kh, cần nhờ giáo quan ra mặt giải quyết chuyện này kh.
Cô cần nâng cấp bản thân hơn nữa mới thể khiến những kẻ muốn động tới cô vào đồn cảnh sát.
Cô cực kỳ mong chờ những tên ỷ mạnh h.i.ế.p yếu kia biết được cảm giác tự b.ắ.n vào chân là như thế nào.
A Hoàn Ninh Viên, bây giờ cô thực sự kh kiềm được giơ ngón tay cái lên nhe răng cười: “Cao, cao tay thực sự!”
Nếu như kh Ninh Viên nhỏ tuổi hơn cô , cô thật sự kh kiềm được muón gọi cô một tiếng “chị”.
Mấu chốt chính là kh được coi thường việc đối ngoại.
M tên côn đồ này sẽ bị trừng trị thích đáng, nếu như bị buộc tội là gián ệp, chắc c sẽ bắt được tên mập họ Kim phía sau kia, đến bố của ta cũng kh thể tránh khỏi!
Cô gái Ninh Viên này cực kỳ biết lợi dụng quy tắc, quả thật tàn nhẫn!
…
A Hoàn và đám Lão Từ, Trần Thần cùng nhau ăn tối và uống rượu vào buổi tối, A Hoàn kể lại cho bọn họ câu chuyện ngày hôm nay.
“Theo th tên họ Kim kia muốn nghỉ hưu một cách thuận lợi cũng hơi khó, đứa con trai hiếu thế cơ mà” A Hoàn lắc đầu.
Trần Thần vừa uống rượu vừa cười lạnh: “ thể nuôi ra thằng con trai như vậy thì cũng chẳng hạng tốt lành gì, đáng để chị dâu nhỏ xử lý.”
A Hoàn nhấp một ngụm rượu: “Chậc chậc, kh động thủ thì kh nói nhưng một khi đã động thủ thì ra tay tàn nhẫn, chị mới chỉ là một sinh viên đại học còn trẻ, phong cách làm việc này là giống ai nhỉ?”
Lão Từ và Trần Thần đang ôm bình rượu theo bản năng sang bóng hình thon dài đang nghịch món đồ chơi yêu thích của – một con d.a.o hình bướm tinh xảo, đôi chân dài đang lười biếng vắt vưởng trên ghế.
Giống ai ? Đúng là chồng nào vợ n…
A Hoàn theo ánh mắt của bọn họ, a, cũng đúng, chồng nào vợ n!
Vinh Chiêu Nam cảm nhận được ánh mắt của ba , ngẩng đầu lên mỉm cười một cách nham hiểm: “ của thì đối xử dịu dàng như gió xuân, với kẻ địch thì đối xử lạnh lùng như gió thu cuốn bay lá vàng, vấn đề gì ?”
Trần Thần, Lão Từ nh chóng lắc đầu: “Kh ! Kh !”
Chỉ A Hoàn lẩm bẩm “chậc chậc”: “Đường đường là một cô gái nhỏ bé dễ thương, nhưng lại bị dạy đến mức ra tay tàn độc như vậy.”
Vinh Chiêu Nam lạnh lùng A Hoàn: “Cô cũng chẳng khá hơn là bao, còn gan nói chị dâu của ?”
A Hoàn một ngụm uống cạn cốc rượu nhỏ trong tay, đôi l mày sắc bén nhướng lên sau đó cười nói:
“Vậy thì làm , chúng ta đều là vũ khí, g.i.ế.c như cỏ rác cũng chẳng , chị dâu nhỏ xinh đẹp như hoa lại bị dạy đến mức như vậy, em th thật là đáng tiếc.”
Vinh Cẩm Nam cười lạnh nói: “Ai là của cô, chỉ khi nào cô việc phiền đến mới gọi là , mau cút !”
A Hoàn là cô gái duy nhất ở nhà bà ngoại trên đất liền.
Chú và dì qua đời một cách đột ngột, cô lớn lên trong cảnh lưu lạc đầu đường xó chợ, ều này cũng hình thành nên tính cách hung hãn hơn cả con trai của cô .
Dù thì đó cũng là cách duy nhất để đứa trẻ mồ côi thể sống sót.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
m ba đến bốn năm mới tìm được cô , sau đó cho cô gia nhập quân đội.
Năm đó vừa đúng lúc thành lập đội trinh sát nữ đầu tiên, là một dám nói dám làm, cô nh chóng trở thành đội trưởng sau đó cô đã trưởng thành cùng trên chiến trường, đối mặt với đủ loại chiến tr một cách dũng và quyết liệt.
Bọn họ cũng thể coi như nương tựa lẫn nhau nhưng bọn họ kh đối xử với nhau giống như mà càng giống như đệ hơn.
A Hoàn nghiêng , cô cũng học theo ngồi kho chân, sau đó thuận tay l bao t.h.u.ố.c lá từ tay của Lão Từ, bản thân ngậm một ếu đưa cho : “Làm một ếu kh?”
Vinh Chiêu Nam kh nhận, lười biếng tiếp tục nghịch con d.a.o trong tay: “Kh hút, chị dâu của cô kh thích mùi thuốc là trên .”
A Hoàn bị sặc khói đến ngạt thở, cô sang Trần Thần và Lão Từ: “Chậc, các th đội trưởng của chúng ta như vậy mà kh cảm th ghê tởm ?”
Cô trời sinh đã khí chất mạnh mẽ, khi hút thuốc cũng kh cảm th xấu xa, ngược lại còn mang trong vẻ đẹp phi giới tính.
Trần Thần và Lão Từ vẫn đang ôm bình rượu, bọn họ lắc đầu – Trạng thái này của đội trưởng đã đẹp trai !
“Em chưa từng th cảnh năm đó đội trưởng cãi nhau đòi chia tay với chị dâu đó thôi, lúc đó thật là đáng sợ, cảm giác như ngày nào cũng ăn đạn với ăn cứt vậy, cảm giác đó giống như ăn cứt xong còn muốn chúng ta ăn cùng nữa – Haiz!”
Nghĩ đến ều đó, Trần Thần vừa uống rượu vừa khóc trong lòng.
“Bốp!” Hai bàn tay lớn che miệng Trần Thần lại.
Lão Từ và A Hoàn cười một cách khô khan với Vinh Chiêu Nam: “Đội trưởng, đừng nghe nói bậy, ăn cứt , miệng hôi, chúng dẫn giải rượu với xúc miệng!”
Nói xong hai vội vàng vác Trần Thần trong tay kéo ra khỏi quán ăn, kẻo tên này bị đội trưởng cho “ăn cứt” liên luỵ đến bọn họ!
Vinh Chiêu Nam chiếc bàn trống rỗng mỉm cười một cách giận dữ: “Một đám khốn nạn, nhân cơ hội để lão tử th toán đây mà.”
Sau khi th toán, Vinh Chiêu Nam rời khỏi quán ăn, ngước mắt lên trên kh trung, bầu trời tháng ba tràn ngập đủ loại ngôi to nhỏ, làn gió thổi đến giữa đêm xuân khiến cảm th tỉnh táo hơn.
ều, kh biết cô vợ nhỏ đã làm xong chuyện xấu chưa, đến giờ vẫn chưa về ký túc xá.
Cô gái đã đọc nhiều sách hơn, gặp gỡ và đối mặt với nhiều loại hơn, thủ đoạn cũng ngày càng lợi hại cũng ngày càng…khiến cảm th rạo rực trong lòng.
Chú thỏ xù l lợi hại đó chính là cô vợ nhỏ dịu dàng trong lòng , chút…ừm, cảm giác thành tựu.
Đồng chí Vinh Chiêu Nam quyết định – sẽ tìm cô vợ nhỏ nói chuyện.
Sau này cô phụ trách đào hố, còn phụ trách lấp hố, bọn họ chính là bạn đời cùng chung cách mạng!
…
cảm th chán ghét ngọt ngào cũng cảm th mắc ói.
“Bốp!” Một chiếc cốc trà bằng thuỷ tinh đập thẳng vào đầu tên mập họ Kim.
Mũi của tên mập họ Kim – luôn tỏ ra bản thân oai phong lẫm liệt đã trở nên bầm dập, ta nép vào góc của phòng sách, ôm l chân, m.á.u chảy ra từ trên trán.
“Mày đúng là đồ ngu! ban đầu tao lại sinh ra một thằng ngu như mày!”
đàn giống như một vị cán bộ già với mái tóc lưa thưa vài cọng cùng cơ thể ốm yếu khoảng hơn sáu mươi tuổi đang run rẩy chỉ tay vào tên mập họ Kim mắng nhiếc.
Bà lão với mái tóc ngang vai kiểu dáng giống với Lưu Hồ Lan lao vào ôm l con trai của .
Bà lão trừng mắt lão già nhà : “Lão Kim, đánh con trai thành ra như này, bị ên kh!”
Lão Kim tức giận chỉ tay vào bọn họ: “Con hư tại mẹ đ, bà đã nu chiếu thằng ngu này kiểu gì để nó đắc tội ta, gây ra bao nhiêu tai hoạ bà biết kh, đến lão tử cũng bị cảnh sát đưa thẩm vấn, nói kh chừng còn bị đình chỉ c tác một thời gian!”
Bà lão vẫn ôm l con trai của : “Chẳng m năm nữa là được nghỉ hưu , kh làm cũng được nhưng Tiểu Kim vẫn chỉ là một đứa trẻ!”
“Bây giờ là thời đại nào , làm gì còn đứa trẻ nào nặng chín mươi cân mà đã bốn mươi tuổi chứ!” Lão Kim đau tim.
Lão Kim giận dữ trừng mắt –
“Nếu kh lão tử chút địa vị trong đơn vị, bà nghĩ con trai của bà thể sống thoải mái như vậy được ?! Đồ ngu, cảnh sát sẽ tới đây đưa con trai của bà ều tra ngay!”
Bà lão sốc nặng, bà ta trở nên yếu thế, vội vàng hỏi cục cưng của : “Kim Nguyên Bảo, nói cho mẹ biết, con đã làm cái gì?”
Tên mập họ Kim che trán đang chảy m.á.u lại nói một cách trốn tránh: “M tên tay sai của con đánh ngoại quốc.”
Bà kão lập tức trở nên tức giận, bà ta trừng mắt Lão Kim: “Đánh m tên nước ngoài thì đã làm sau, ban đầu liên minh tám quốc gia còn đánh chúng ta cơ mà, chúng ta đánh nước ngoài chính là để trả thù đó!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.