Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa

Chương 416:

Chương trước Chương sau

Khuôn mặt ển trai của Vinh Chiêu Nammất kiên nhẫn, đang cáu kỉnh với lão nhà .

còn đang cần dỗ, làm kiên nhẫn dỗ một cô bé?

Nhưng Diệp Viễn bất lực, chỉ thể xoa l mày: “ định đâu tìm?”

Diệp Viễn thở phào nhẹ nhõm, quay cùng Vinh Chiêu Nambước : “ đã nhờ tìm tất cả những nơi Đ Đ thể , sẽ sớm tin tức thôi..”

Ninh Viên kh nhịn được, mặt kh cảm xúc lên tiếng: “Vinh Cẩm Thiên, đợi một lát.”

Nói xong, cô xoay sang một hướng khác.

Nghe th Ninh Viên gọi , Vinh Chiêu Namkh do dự theo.

Diệp Viễn ở bên cạnh hơi nhíu mày, kh nói gì.

chuyện gì vậy vợ?” Vinh Chiêu Nam theo Ninh Viên đến bên cạnh, gương mặt mềm mại của cô, lòng dịu nhiều.

Nhưng nhận ra vợ kh vui.

Ninh Viên ngẩng đầu: “ nhất định cùng Diệp Viễn tìm Diệp Đ ? đã bảo kh biết cô bé đâu mà.”

Vinh Chiêu Nam Ninh Viên giải thích: “Lúc bị đày từ thủ đô đến n thôn, già kh cho ai đến tiễn, nhà họ Hướng cũng muốn đánh trên đường.”

dừng một lát: “Là Diệp Viễn theo mệnh lệnh của lão Diệp bảo vệ ra khỏi thủ đô, ngăn cản nhà họ Hướng.”

Ninh Viên Diệp Viễn ở xa, chẳng trách tâm trạng của kém như vậy nhưng vẫn đồng ý giúp Diệp Viễn.

Vinh Cẩm Thiêm: “Nếu bây giờ theo, ngoài việc lãng phí thời gian cũng chẳng ý nghĩa gì, để của Diệp Viễn tìm th Diệp Đ, sau đó th báo cho , nếu cô kh chịu về thể sau.”

Vinh Chiêu Namcân nhắc một lát: “Được.”

Ninh Viên : “Tối nay em muốn nói chuyện với .”

Trước mặt ngoài, cô giữ thể diện cho , nhẫn nhịn kh nói gì, nhưng cô kh giữ trong lòng, im lặng kh giao tiếp.

Vinh Chiêu Namgiật , như cảm giác được ều gì đó, vào đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của cô, nhẹ gật đầu: “Được.”

Ninh Viên khẽ gật đầu: “Đi tìm Diệp Viễn .”

Vinh Chiêu Namxoay tìm Diệp Viễn.

Th thiếu gia Vinh ngoan ngoãn nghe lời, tâm trạng khó chịu của Ninh Viên dịu hơn chút.

Diệp Viễn Vinh Chiêu Nam tới, vội hỏi: “ vậy, thôi, đã gọi xe .”

Vinh Chiêu Namlắc đầu: “ cùng khắp thủ đô cũng kh ích gì, tối nay các em trong đại đội của Trần Thần sẽ tới, đợi bọn họ, nếu tìm được Đ Đ thì th báo cho tình trạng cô bé là được.”

Diệp Viễn cau mày: “Ninh Viên kh cho cùng ? Cô ích kỷ thế.”

Vinh Chiêu Namlạnh lùng trừng mắt: “Diệp Viễn, chuyện này kh liên quan đến vợ , tập trung vào việc chính .”

Diệp Viễn th kh vui, rõ ràng kh cho phép bất kỳ ai nói gì kh hay về cô gái tri thức kia.

ta cười: “Được , chỉ nói vậy thôi, Đ Đ mất tích nên lo lắng quá.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

lo thì mau tìm , đứng đây nói nhảm nhiều vậy.” Vinh Chiêu Namkh khách sáo vỗ mạnh vào cánh tay ta.

Diệp Viễn hít một hơi: “Sss..”

ta chỉ thể bất lực dẫn rời .

“Đi thôi, thôi, về nhà chuẩn bị trước, hội m Trần Thần sắp đến .” Dì Tiền th vậy, mỉm cười thúc giục họ vào nhà.

Vào nhà, Vinh Chiêu Nam Ninh Viên đang cởi giày, do dự nói: “Chúng ta tìm chỗ nào đó nói chuyện được kh?”

muốn nói cái gì chứ?

Kh biết vì trong lòng luôn cảm th bất an, kh kiên nhẫn chờ đến tối.

Ninh Viên , khẽ mỉm cười: “Đã gần bốn giờ , em giúp dì Tiền chuẩn bị bữa tối, tối nay rảnh chúng ta sẽ nói chuyện.”

Nói xong, cô cũng kh để ý đến nữa, thay dép và nh chóng theo dì Tiền: “Dì Tiền, để con giúp dì nhặt rau.”

Dì Tiền mỉm cười, thân thiết vỗ nhẹ tay cô: “Cô gái này thật chu đáo, ước gì một nàng dâu như cháu.”

Ninh Viên cũng cười kéo cánh tay dì Tiền: “Ai được một mẹ chồng như dì cũng thật may mắn, con lại kh may mắn như vậy.”

Hai vui vẻ trước, Vinh Chiêu Namim lặng nghe, suy nghĩ về gia đình rối ren của .

cũng nh chóng thay dép theo: “Con cũng giúp dì rửa rau.”

Dì Tiền ngạc nhiên Vinh Cẩm Thiêm, trêu ghẹo: “Ồ, chủ nhỏ ngày xưa chỉ biết chơi đàn piano nay lại biết rửa rau à, thật là chu đáo.”

Ninh Viên cũng ngạc nhiên .

Dì Tiền dường như nhận ra sự bối rối của Ninh Viên, cười nói: “Lúc trước, chủ nhỏ du học ở nước , đã học trường gì gì E..E…”

Ninh Viên nói thêm: “Trường Eton?”

“Đúng , là trường Eton mà các quý tộc học đó, vừa mới trở về nước, nói chuyện hành động đều mang phong cách của những thiếu gia tư sản phương Tây mặc vest, chơi piano, uống trà chiều, đọc sách tiếng , cưỡi ngựa, và đấu kiếm…”

Ninh Viên nghe xong, kh khỏi Vinh Chiêu Namlần nữa, bé mười ba tuổi ngoài việc tu Đạo còn phong thái của quý tộc tư bản phong kiến.

So với những gia đình chất phác kh màu mè ở thời đại này, hoàn toàn kh phù hợp.

Chả trách nhiều kh thích .

Khi nói về thời thơ ấu của Vinh Cẩm Thiêm, dì Tiền kh nhịn được bùi ngùi: “Đứa bé này mười ngón tay kh dính nước, chẳng giống nối nghiệp của giai cấp vô sản. Cha nó ghét nó, cho nên bắt nó học làm ruộng.”

Vinh Chiêu Namnhớ lại những chuyện trong quá khứ, gương mặt bình thường trở nên lạnh lùng và u ám.

Dì Tiền nhận ra nói sai, vội chuyển chủ đề: “Nhưng đứa bé này thể làm được nhiều thứ, học gì cũng nh lắm, kìa, bây giờ cưới vợ cũng bắt đầu giúp vợ làm việc nhà , đúng là hiếm th mà.”

Ninh Viên Vinh Cẩm Thiêm, nhẹ nhàng nói: “Nam nữ bình đẳng, một nấu cơm một rửa bát, mới là đạo lý đúng đắn.”

Ngay từ khi bắt đầu sống chung với , cô đã dạy Vinh thiếu gia như vậy.

Vinh Chiêu Nambị cô một cái, nhạy cảm nhận th cô vợ nhỏ của đang kh vui, còn đang tức giận.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...