Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa

Chương 417:

Chương trước Chương sau

nói: “Sống ở n thôn lâu như vậy, nếu cháu kh biết nấu ăn sẽ bị c.h.ế.t đói. Với lại cháu đã kết hôn , cũng làm việc nhà, sau này con cũng kh thể để một vợ chăm con.”

Sau khi chính thức trở thành vợ chồng, con thỏ l xoăn này đã nói:

Sau này nếu muốn con, nếu kh tr con, kh giúp đổi tã, kh giúp tắm rửa cho con thì cô sẽ kh sinh.

vui khi cô đồng ý sinh con, thể tr con, nếu kh tr được thì thuê giúp việc hỗ trợ.

Nghe Vinh Chiêu Namnói như vậy, dì Tiền về phía Ninh Viên khen ngợi: “Vẫn là Tiểu Ninh biết dạy dỗ.”

Trước dạy con, sau dạy chồng.

Thái Tuế kiêu ngạo, khó bảo mà bị cô dạy “ngoan” đến như vậy.

Nghĩ thế, bà cũng kh cần lo sợ rằng đôi vợ chồng trẻ sẽ bị chia rẽ nữa.

M đến sau nhà, Ninh Viên bê lên một rổ rau, cười nói: “Cháu làm dạy được , chúng ta rửa rau .”

Nói xong, Ninh Viên ngồi xổm xuống, bắt đầu rửa rau.

Vinh Chiêu Nam cô, nói nhẹ nhàng: “Cùng nhau rửa .”

Sau đó cũng ngồi xổm xuống rửa rau cùng Ninh Viên.

Ninh Viên kh từ chối giúp .

Mọi rửa rau được một lúc thì nghe th Trần Thần gọi lớn: “Đội trưởng, chị dâu, mọi xem chúng em mang những thứ tốt đến này!”

Một lát sau liền th Trần Thần và m binh sĩ vui vẻ khiêng m chiếc lồng sắt vào.

Ninh Viên th trong lồng sắt m con thỏ béo, gà rừng và m con rùa kh biết mọi l từ đâu.

Trần Thần mang theo cái lồng sắt chứa con thỏ béo đến trước mặt NinhNinh Viên, cười khúc khích: “Chị dâu, chị xem giống chị kh, đội trưởng nói ăn mềm và ngon!”

Mặc dù kh hiểu vì chị dâu lại ăn ngon, chẳng lẽ đội trưởng đã cắn trộm thịt chị dâu?

Ninh Viên đang chằm chằm con thỏ béo, chưa phản ứng kịp: “ ăn ngon?”

Ý nói cô giống thỏ rừng, ăn ngon?

M binh sĩ bên cạnh nghe vậy liền về phía Vinh Chiêu Namtrêu ghẹo.

Ái chà chà, đội trưởng thế mà nói chị dâu ăn mềm với ngon!

Ninh Viên giờ mới phản ứng kịp, khuôn mặt cô đỏ bừng trừng mắt Vinh Cẩm Thiêm, cầm lồng thỏ sang bên cạnh.

Tên khốn này, ngày nào cũng nói nhăng nói cuội sau lưng cô!

Vinh Chiêu Namđang mổ cá, sắc mặt lập tức đen thui, một tay cầm dao, một tay túm cổ áo Trần Thần: “ kh nhớ mẹ , dì Tiền đang chờ hỗ trợ đ, còn kh !”

Cái thằng ngốc này, nói chuyện lại kh suy nghĩ gì cả!

Trần Thần bị lôi lảo đảo, gãi gãi đầu: “Hả? Nhớ mẹ…… À, em nhớ mẹ, em trước nhé?”

M năm nay ta sống ở khu vực nói tiếng Quảng Đ nên nói chuyện đều là tiếng Quảng Đ!

Dì Tiền tình cờ nghe được, bà tức giận nắm tai Trần Thần, vừa vừa mắng: “Con là đồ ngốc, ta muốn ôm cháu trai chắc đợi kiếp sau.”

Trần Thần bịt tai, cúi đầu kêu lớn:“Mẹ! Mẹ! Mẹ nhẹ một chút!”

Vinh Chiêu Namvội vàng theo Ninh Viên: “ giúp em xử con thỏ!”

M binh sĩ ở phía sau hét lên: “Đội trưởng, con thỏ đáng yêu như vậy, thể ăn thịt thỏ!”

Ninh Viên xấu hổ, giơ chân đạp Vinh Cẩm Thiêm.

Vinh Chiêu Nambị đá một cái, trừng mắt về phía bọn họ: “Đám nhãi r các là do cường độ huấn luyện chưa đủ đúng kh?”

Nghe vậy m binh sĩ vội quay đầu bỏ chạy: “Dì Tiền, đội phó Trần, chúng em tới giúp đây!”

Sau khi đuổi hết những xem náo nhiệt, đưa tay cầm l lồng sắt từ tay Ninh Viên nói: “Để , việc này làm quen , em đứng bên cạnh l chậu nước cho là được.”

Vừa nói vừa cầm dao, mở lồng sắt ra chuẩn bị bắt con thỏ béo bên trong.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“A Thiêm, tìm được Đ Đ , cùng một chuyến .”

Giọng nói của Diệp Viễn đột nhiên vang lên.

Vinh Chiêu Namkhựng lại, về phía Ninh Viên.

th hành động này, trong lòng Diệp Viễn phức tạp.

Ninh Viên đột nhiên đưa tay cầm l lồng thỏ từ tay Vinh Cẩm Thiêm: “ , đừng chậm trễ chuyện này, đưa cô bé về nhà .”

Vinh Chiêu Namdịu dàng nói: “Được, đưa cô bé về quay lại ngay.”

Nói xong, xoay nói với Diệp Viễn: “ đợi chút, rửa tay .”

Diệp Viễn gật đầu: “ .”

Vinh Chiêu Namxoay vào nhà, chỉ còn lại Ninh Viên và Diệp Viễn.

Ninh Viên kh muốn nói huyện cùng ta, bèn ngồi xuống tay cầm con thỏ, tay cầm d.a.o thẳng tay cắt vào cổ họng con thỏ.

Diệp Viễn động tác nh nhẹn của Ninh Viên hơi nhíu mày: “ Động tác của cô Ninh lưu loát.”

Ninh Viên biết ta đang cảm th thô lỗ.

Cô cười lạnh lùng,bắt đầu lột da thỏ: “Đúng vậy, xuống n thôn làm nhiều cũng quen , lúc Vinh Chiêu Namrảnh rỗi sẽ săn, làm sạch l dê. Chúng cùng nhau làm việc, nếu kh sẽ c.h.ế.t đói, lịch sự, nho nhã kh thay được cơm, Diệp chắc kh hiểu được cảm giác khi đói bụng là thế nào đâu.”

Nếu cô nhớ kh nhầm thì thời ểm đó nhà họ Diệp chẳng bị ảnh hưởng gì.

Diệp Viễn cô, bình tĩnh nói: “ một số gặp nạn chỉ là trong thời gian ngắn thôi, rồng ở trong vực sâu, ao nhỏ kh giữ được, nếu cố giữ sẽ chỉ làm bản thân bị thương mà thôi.”

Ninh Viên vừa lột da vừa nói: “ kh biết mọi chuyện nên kh ý kiến, kh biết Diệp đã nghe từng qua những lời này chưa, là ao hay là biển, cũng kh tới lượt đánh giá.”

Diệp Viễn nhướng mày: “ Cô Ninh, cô kh chứng kiến quá khứ của Cẩm Thiêm, cho nên cô kh biết……”

Diệp thời gian đứng đây cùng nói chuyện này, kh bằng khuyên bỏ , dám kh?”

Ninh Viên cười lạnh, bỗng nhiên “Loảng xoảng” cô đem con thỏ đang lột da trong tay ném xuống chậu nước.

Thật là buồn cười, bố của Vinh Chiêu Namcũng chưa ở trước mặt cô nói cái gì.

Đến lượt ta ở trước mặt cô lải nhải ?

Mặt Diệp Viễn bị m.á.u loãng b.ắ.n lên đầy mặt.

ta xấu hổ lùi m bước: “Cô… Cô, cô lại làm như vậy!”

Nhưng th Ninh Viên cầm con d.a.o trong tay, ngoại hình mềm mại th tú giờ lại làm sợ hãi.

Diệp Viễn sợ hãi im miệng.

“Làm vậy?” Vinh Chiêu Namtừ trong nhà ra.

Ninh Viên tức giận Vinh Cẩm Thiêm: “Vinh Cẩm Thiêm, bạn kh thích em, em cũng kh thích ta, chúng ta vẫn là ít gặp mặt thì tốt hơn.”

Nói xong, cô xoay xách theo con thỏ vào phòng bếp.

Vinh Chiêu Namlạnh lùng Diệp Viễn: “ nói gì với Ninh Viên?”

Diệp Viễn l khăn lau mặt, kh nhịn được hỏi: “ thích cô gái thô lỗ này ở ểm gì thế, trừ khuôn mặt ra, cô hoàn toàn khác với chị gái !”

Sắc mặt Vinh Chiêu Namngay lập tức xụ xuống: “Cô và Diệp Thu kh bất kỳ quan hệ gì, cô là cô !”

Th Vinh Chiêu Namnắm chặt nắm tay, Diệp Viễn yên lặng : “A Thiêm, vì một nữ nhân mà đánh ?”

Vinh Chiêu Nam khuôn mặt quen biết từ bé, nhớ lúc trước ta nhỏ bé yếu đuối vẫn can đảm đứng trước mặt hét lớn bảo vệ nhà.

hít sâu một hơi: “A Viễn, chúng ta là em, Ninh Viên là vợ , thể kh thích cô , nhưng là…”

Diệp Viễn lạnh lùng ngắt lời: “ kh kh thích cô , đối với chính là xa lạ mà thôi, đối xa lạ kh chán ghét hoặc yêu thích, cái kh thích chính là lại thay đổi hình tượng vì một phụ nữ!”

Nói xong Diệp Viễn quay bước ra ngoài: “Cô kh thích Đ Đ, nếu kh muốn tìm Đ Đ thì đừng .”

Vinh Chiêu Namlạnh lùng theo bóng dáng Diệp Viễn xa, cuối cùng vẫn bước theo.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...