Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều
Chương 272:
“Cảnh Thần, cô Khương, trùng hợp quá.” Bốn mắt chạm nhau, Kiều Vân Thâm lên tiếng trước, “ nghe nói cô Khương cũng bị thương, kh trở ngại gì chứ?”
Xem ra, cũng đã nghe tin về việc nữ binh Đoàn Văn c bị thương.
“Kh ” Khương Du Mạn hiểu rõ trong lòng, liếc hộp t.h.u.ố.c đang cầm, “Do trưởng Kiều đây là định đưa đồ cho ai ?”
Kiều Vân Thâm trầm mặc. Khu vực nữ binh kh tiện vào, vẻ đang do dự liệu nên nhờ cô giúp đưa giùm hay kh.
Nhưng đúng lúc này, giọng kinh ngạc mừng rỡ của Khương Minh Hà vang lên: “Do trưởng Kiều, lại tới đây?” Dứt lời, cô ta đã từ trong cửa vòng ra.
Cô ta kh hề nghĩ rằng chạy ra lại gặp cả Khương Du Mạn và Phó Cảnh Thần. Trong khoảnh khắc đối diện, nụ cười trên mặt Khương Minh Hà lập tức trở nên gượng gạo, mất tự nhiên.
Kh khí bỗng chốc vô cùng khó xử.
“À, hóa ra Do trưởng Kiều đang đợi đồng chí Khương Minh Hà à.”
Khương Du Mạn đúng lúc lộ ra vẻ mặt tỉnh ngộ: “Hai đồng chí cứ trò chuyện thong thả nhé, chúng kh qu rầy nữa.”
Nói xong, hai liền bước vào Đoàn Văn c.
bóng dáng họ xa, Khương Minh Hà mới ngẩng đầu Kiều Vân Thâm: “Do trưởng Kiều…”
Sắc mặt Kiều Vân Thâm kh được tốt. miễn cưỡng cười: “Đồng chí Khương Minh Hà, thể làm phiền cô chuyển m hộp t.h.u.ố.c này cho đồng chí Ngụy Tình được kh?”
đứng đợi ngoài Đoàn Văn c lâu như vậy, chỉ mong tin này truyền đến tai Ngụy Tình. Ai ngờ lại bị Khương Minh Hà chặn ngang.
Đừng nói khác, nếu kh mục tiêu rõ ràng, ngay cả Kiều Vân Thâm nghe lời Khương Du Mạn vừa nói, cũng tưởng chờ là Khương Minh Hà. kh muốn hiểu lầm này tồn tại.
“A?” Sắc mặt Khương Minh Hà lập tức trở nên khó coi, cô ta ấp a ấp úng: “Do trưởng Kiều, Ngụy Tình t.h.u.ố.c , hơn nữa cô cũng kh thích…”
Kh thích cái gì? Cô ta kh nói hết, cố tình để lại khoảng trống cho đối phương tự tưởng tượng.
Kiều Vân Thâm hiển nhiên đã hiểu lầm, nhưng vẫn nói: “Những loại t.h.u.ố.c này chắc là kh giống với t.h.u.ố.c cô đã được cấp.”
Th vẫn cố gắng tr thủ, Khương Minh Hà cảm th trong lòng nghẹn lại.
Trước đây cô ta luôn mong tỏa sáng ở Hội diễn Quân khu, tốt nhất là gả vào đại viện. Nhưng từ khi gặp Kiều Vân Thâm nhiều hơn, lại thường xuyên quan tâm , ý định của cô ta đã thay đổi.
Kiều Vân Thâm cũng là một th niên tài tuấn hiếm trong quân đội, đã đẹp trai, lại còn dựa vào bản lĩnh lăn lộn ra chức vị hiện tại. Kết hôn với , tương lai chắc c cũng kh tệ.
Cô ta hoàn toàn thể ôm cả hai con đường. Sau Hội diễn Quân khu sẽ chọn lựa ưu tú nhất.
Nhưng hiện thực đã giáng cho cô ta một cú đ.á.n.h mạnh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chưa kịp đợi Hội diễn Quân khu, Kiều Vân Thâm đã để tâm đến Ngụy Tình như vậy, lần này còn cố ý tới đưa thuốc…
“Do trưởng Kiều, cô kh muốn tiếp xúc với nhiều đâu, dù con gái chưa gia đình giữ gìn th d cho . Nếu vẫn muốn đưa t.h.u.ố.c cho cô , sẽ cố gắng giúp một lần, nhưng kh dám chắc cô nhận hay kh.”
Khương Minh Hà lợi dụng việc kh thể gặp trực tiếp Ngụy Tình, ở giữa phá rối.
Th vẻ mặt khó xử của cô ta, Kiều Vân Thâm chỉ cảm th như đ.ấ.m thẳng vào mặt , vô cùng khó chịu, hổ thẹn.
Từ khi Lưu Ngọc Thành tiếp nhận vị trí huấn luyện viên, Ngụy Tình quả thực kh còn nói với một lời nào. cứ nghĩ Ngụy Tình ngượng ngùng, xem ra tất cả đều là tự đa tình .
Lúc này, Khương Du Mạn đang ngồi ở cửa Phòng Tập diễn lầu một, tận mắt th Khương Minh Hà cầm m hộp t.h.u.ố.c trở về ký túc xá.
Tâm trạng cô ta tr kh tệ chút nào.
Dù kh nghe th đoạn đối thoại vừa , cô cũng biết cô ta kh đời nào đưa t.h.u.ố.c cho Ngụy Tình.
Trong nguyên tác, ở thời ểm ba mẹ Phó trở về, Kiều Vân Thâm và Ngụy Tình đã kết hôn, Khương Minh Hà căn bản kh nhiều đất diễn… Kh biết lần này thay đổi gì kh.
Giọng của Đoàn trưởng Tô cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: “ cô lại về sớm thế?”
Ngẩng đầu lên, Đoàn trưởng Tô cùng mọi đã đến, phía sau còn nhóm nữ binh chưa nhảy hai tổ sáng nay.
“Sau khi đắp t.h.u.ố.c xong cũng kh còn nhiều thời gian nghỉ, nên nghĩ quay lại luôn ạ.” Khương Du Mạn giải thích.
Đoàn trưởng Tô hài lòng với thái độ làm việc của cô: “Kh bị chạm vào xương chứ?”
“Dạ kh.”
“Thế thì tốt .” Đoàn trưởng Tô lại sang Phó Cảnh Thần, giọng ệu phần trêu chọc: “Giờ này cũng kh còn sớm đâu, còn ở đây làm gì thế?”
Trước đây họ cùng sống trong một khu tập thể, bà cũng được coi như là bậc trưởng bối của Phó Cảnh Thần.
Lúc này Khương Du Mạn mới nhớ ra còn dẫn đội huấn luyện: “ đừng để bị muộn.”
Giờ nghỉ trưa ít ỏi như vậy, còn v vả chạy tới cõng bệnh viện.
“Kh muộn đâu.” Phó Cảnh Thần hiểu rõ trong lòng. muốn đợi mọi đến Phòng Tập diễn mới , kẻo Khương Du Mạn ngồi một sẽ buồn chán.
Th Đoàn trưởng Tô và mọi đã vào, cũng sắp hết giờ, mới đứng dậy.
xuống chân Khương Du Mạn: “Tối tới đón em.”
“Cứ để cô ở lại Đoàn Văn c .” Đoàn trưởng Tô nói: “Đoàn đã chuẩn bị phòng nghỉ , chân bị thương thì đừng lại nhiều, bất tiện lắm.”
Lời bà hoàn toàn xuất phát từ ý tốt. Nói xong, bà Khương Du Mạn một cái: “Đúng kh, Du Mạn?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.