Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều
Chương 273:
Khương Du Mạn theo bản năng sang Phó Cảnh Thần.
đang chăm chú cô, đôi mắt vốn lạnh lùng, sâu thẳm giờ lại ánh lên vẻ u buồn nhàn nhạt.
Đối diện với ánh mắt này, Khương Du Mạn cảm th như một kẻ phụ lòng vậy.
Cô vội vàng từ chối đề nghị của Đoàn trưởng Tô: “Kh cần đâu ạ, tối vẫn muốn về nhà.”
Nói , cô lén lút nháy mắt với Phó Cảnh Thần: “ nhớ đúng giờ đến đón mẹ con em nhé.”
“Được.” Khóe môi Phó Cảnh Thần cong lên, khí chất qu thân dường như cũng mềm mại hẳn .
bóng lưng quay , Đoàn trưởng Tô đưa tay che miệng, sửa lại quân phục, về phía vị trí đã đứng sáng nay.
Bà đã lo chuyện bao đồng , ta đâu th bất tiện đâu !
Buổi chiều, biểu hiện của hai tổ nữ binh này bình thường, nhưng cũng những chỗ đáng khen.
Đoàn trưởng Tô sắp xếp lại d sách: “Xem ra, hiện tại vẫn là Ngụy Tình và Phó Hải Đường phù hợp nhất.”
Dù các cô gái chưa nhảy xong bài, nhưng màn trình diễn dang dở đã đủ xuất sắc. Chỉ tiếc là đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Hiện giờ, chân Ngụy Tình đứng vẫn còn khập khiễng. Kh ai biết cô cần bao lâu mới thể hồi phục như trước. Việc nhảy múa trước mặt nhiều lãnh đạo quan trọng như vậy kh cho phép một chút sơ suất.
“Ai mà biết trên sân khấu lại tự dưng nhiều hạt đậu nành đến thế chứ?” Trang Uyển Bạch thở dài, giọng đầy tiếc nuối.
Dương Vận đề nghị: “May mà Đoàn Văn c kh là kh thay thế. th Khương Minh Hà nhảy cũng khá tốt. Thật sự kh ổn thì cứ để cô cùng với Phó Hải Đường làm dẫn múa, buổi tập luyện của chúng ta kh thể bị gián đoạn.”
“Thưa Đoàn trưởng, Chủ nhiệm, Trang dẫn đầu.”
Đúng lúc này, Khương Du Mạn lên tiếng: “Nói đến đây, chuyện dẫn múa tạm gác lại, đã nghĩ ra cách để tìm ra thủ phạm rải đậu nành lần này .”
Ý tưởng này là do Phó Cảnh Thần gợi ý ban nãy.
“Ồ?”
Sự chú ý của m lập tức chuyển sang cô, “Cô nói xem, đó là cách gì?”
Lúc này, hai tổ nữ binh đã rời khỏi, trong phòng tập luyện chỉ còn lại bốn bọn họ.
Khương Du Mạn kh vòng vo, cô kể tỉ mỉ một lượt về kế hoạch của .
“Cô đừng nói, nghe qua thì đúng là thể làm được thật đ!”
Dương Vận nghe xong liền khen ngợi: “Dù giờ chúng ta cũng hết cách , chi bằng cứ thử xem .”
Tô Đoàn trưởng cũng gật đầu đồng tình.
Buổi chiều, các nữ binh ra sân tập luyện thể lực.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
M bị thương, bao gồm cả Khương Du Mạn, đều được miễn.
Phó Hải Đường bị ngã ở vị trí khá éo le, lúc lại cái m.ô.n.g vẫn đau âm ỉ. Khương Du Mạn định giúp cô xoa dầu, nhưng Hải Đường cứ nhất quyết kh chịu.
“Vậy thì tự em xoa l.” Khương Du Mạn biết cô ngượng, bèn đưa lọ dầu cho cô.
Phó Hải Đường cầm dầu về ký túc xá của , lát sau mới trở lại phòng Khương Du Mạn.
“Xoa xong chưa?” Khương Du Mạn vừa đắp chăn cẩn thận cho Tiểu Diệp xong, quay đầu lại thì th Hải Đường đã bước vào. Cô quan tâm hỏi một câu.
“Xoa xong ạ.”
Phó Hải Đường buồn bã, “Lần trước Lưu huấn luyện viên nói hôm nay dạy bọn em cách ngắm bắn, mà lại đúng lúc Do Thần Phong cũng ở trường bắn, em còn thể chỉ ểm cho em… Trang dẫn đầu lại kh cho em cơ chứ?”
Những khác đều kh thích huấn luyện thể lực, nhưng Phó Hải Đường thì khác. Do chịu ảnh hưởng từ cha, , cô gần như say mê môn xạ kích. Chỉ là trước giờ vẫn kh tìm được cơ hội để học. Giờ giấc mơ sắp thành sự thật, lại bỏ lỡ buổi học ngắm bắn, thử hỏi kh buồn bực cho được.
Khương Du Mạn vừa là chị dâu vừa là bạn của Phó Hải Đường, cô hiểu rõ tâm trạng của Hải Đường hơn ai hết.
Nghĩ một lát, cô đề nghị: “Em th vết thương của liệu ảnh hưởng gì kh?”
“Em bị thương ở chân đâu mà ảnh hưởng đến nhảy múa chứ? Cùng lắm là m.ô.n.g bị đau một tí thôi mà.” Phó Hải Đường lẩm bẩm.
Phần m.ô.n.g của cô da thịt, vết thương cũng xem như nhẹ nhất trong ba .
“Vậy thì em cứ .”
khác thì Khương Du Mạn kh nói, nhưng cô biết sau này Phó Hải Đường sẽ nổi d khắp quân khu nhờ tài xạ kích. Trong tình huống này, cô dĩ nhiên là giơ cả hai tay hai chân ủng hộ em chồng học bắn.
“Chị dâu, chị nói thật ạ?” Phó Hải Đường cô, hơi mất tự tin, “Trang dẫn đầu vừa nãy kh đồng ý mà.”
“Trang dẫn đầu là lo em cố sức thôi, nếu em thật sự kh bị ảnh hưởng, vậy thì thôi.”
Th Khương Du Mạn hết lòng ủng hộ, Phó Hải Đường l hết can đảm, kéo tay cô lắc qua lắc lại, “Chị dâu cùng em ạ.”
“Chị là ‘bệnh nhân’ mà.” Khương Du Mạn chỉ lên giường, “Hơn nữa Tiểu Diệp vẫn đang ngủ đ.”
Phó Tư Diệp đang ngủ say như một chú heo con, Phó Hải Đường bật cười: “Thôi được , vậy em tự vậy, đợi em học xong, em sẽ dạy lại cho chị.”
“Được.” Khương Du Mạn gật đầu.
Nói thật, cô cũng khá mong đợi, trước kia chơi trò b.ắ.n s.ú.n.g hơi b.ắ.n bóng bay cô chưa từng thua bao giờ.
Phó Hải Đường vui vẻ về ký túc xá, lúc chuẩn bị thì th Ngụy Tình đang ngồi thẫn thờ trên giường.
Cô tiến đến quan tâm: “Ngụy Tình, mau ngủ một lát , tối mọi về thì sẽ đỡ buồn hơn.”
“Tớ đâu th cô đơn…” Ngụy Tình cô, “ định sân tập luyện à?”
“Ừ, chị dâu tớ bảo kh ảnh hưởng thì cứ . Tớ huấn luyện trước đây, hết giờ tớ sẽ về liền.” Phó Hải Đường hấp tấp bước .
Chưa có bình luận nào cho chương này.