Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ
Chương 215:
“Ngoài con bé ra thì còn ai vào đây nữa?” Đinh Lan cười khẩy một tiếng đầy lạnh lẽo: “Ngày hôm qua chúng ta vừa sắm một chiếc ti vi đen trắng, thế mà hôm nay con bé Dương Niệm Niệm liền tậu ngay một chiếc ti vi màn hình lớn, lại còn rước thêm cả cái tủ lạnh nữa chứ. Nó sớm kh sắm, muộn kh sắm, cố tình chờ đến lúc này mới mua, đây chẳng là cố ý muốn làm chúng ta bẽ mặt thì còn là gì nữa? Nếu nó muốn mua ti vi thì tại trước đây kh chịu mua ? Giờ thì sắp hết mùa hè còn gì, nó mua tủ lạnh về để làm cái quái gì kh biết nữa!”
Càng nghĩ càng th tức tối, bà ta lại lôi chuyện cũ rích ra để cằn nhằn: “Nó biết ý tác hợp con bé Vũ Đình nhà với thằng Tần Ngạo Nam, vậy mà nó lại cố ý kêu chị gái nó đến để quyến rũ thằng đó. Chuyện này hết lần này đến lần khác, nào là trùng hợp đâu . Em th con bé cố tình đối đầu với chúng ta, lẽ là vì nó còn ôm mối thù hận chuyện ngày xưa muốn tác hợp thằng Tần Ngạo Nam với Vũ Đình nhà đó thôi. Giờ thì thi đại học cũng đã mất mặt , tám phần là nó muốn g đua, so bì với con bé Vũ Đình nhà chúng ta đ chứ!”
Chính ủy Trương mặt nặng như chì, trầm ngâm kh nói. vẻ mặt , ai cũng hiểu cũng mang nặng suy tư về chuyện này.
Chuyện thi cử thì bỏ qua, nhưng việc mua sắm chiếc ti vi, lại cả cái tủ lạnh nữa, quả thực trùng hợp đến mức lạ lùng.
“Chủ nhiệm Đinh ngủ sớm thế à?” Bên ngoài đột nhiên vang lên giọng của Từ quân tẩu.
“Làm gì mà ngủ sớm vậy, giờ này đã muộn đâu chứ?”
Giọng của Vu Hồng Lệ cũng cất lên theo, tiếp đó đứng ngoài sân gọi Đinh Lan , và tiếng hò reo của lũ trẻ.
Biết m cô quân tẩu này dẫn con đến xem ti vi, chính ủy Trương mặt mày đen sạm nói: “Khách khứa đến xem ti vi, em mau thức dậy ra ngoài tiếp chuyện. Đừng nhăn nhó, lúc này càng tỏ ra rộng rãi, bằng kh ta lại cười cho đ."
Đinh Lan cũng hiểu ều đó. Bà ta xuống giường giày, l lược chải vài cái đầu tóc, khoác lên một nụ cười bước ra ngoài.
th nhiều đến như vậy, tâm trạng bà ta lập tức tốt hơn hẳn. Dương Niệm Niệm mua ti vi thì đã làm ? Mọi chẳng vẫn cứ đến xem nhờ ti vi nhà bà ta đó ?
Chính ủy Trương lúc này cũng từ trong phòng ra, mang chiếc ti vi ra kê ở cửa cho mọi xem.
Vu Hồng Lệ vừa xem ti vi, vừa kh ngừng bu lời bóng gió châm chọc Dương Niệm Niệm:
“Chúng muốn xem ti vi thì chỉ thể đến đây thôi. Nhà thủ trưởng Lục mua ti vi thì lại đặt ngay trong phòng của An An, thành ra chúng ngại quá, muốn cũng chẳng dám bén mảng vào xem.”
Hiện tại, Đinh Lan và Dương Niệm Niệm ngoài mặt thì kh gì, nhưng tinh ý đều thể nhận ra họ đang ngấm ngầm đấu đá nhau. Vu Hồng Lệ liền lợi dụng việc dẫm lên Dương Niệm Niệm để l lòng và nịnh bợ Đinh Lan .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-215.html.]
Đinh Lan giễu cợt: “Cái ti vi mà cứ để một xó trong phòng xem một thì còn ra thể thống gì nữa? để bà con lối xóm cùng quây quần xem mới đúng là vui chứ!”
Các quân tẩu khác đồng loạt phụ họa, chẳng ai nhắc đến chuyện lũ trẻ muốn xem ti vi mà bị họ ngăn cản. Với họ, ti vi đen trắng cũng được, miễn là ti vi để xem là được ! Đàn huấn luyện cả ngày đã mệt nhoài, kh thích xem náo nhiệt, nhưng phụ nữ và lũ trẻ thì lại khác!
Đan Đan
Ti vi trong nhà Dương Niệm Niệm quả thật được đặt trong phòng của An An. Lục Thời Thâm kh thích xem, Dương Niệm Niệm cũng chẳng m khi động tới, nên cứ đặt trong phòng đứa nhỏ cho tiện bề.
Chớ nói cô kh đặt ti vi ở phòng khách, dẫu đặt chăng nữa thì m cô quân tẩu này cũng sẽ chẳng thèm sang xem đâu, vì làm vậy chẳng khác nào khiến Đinh Lan mất mặt. Hơn nữa, mọi ai cũng th cô khó gần, vậy nên dứt khoát sẽ chọn đứng về phía Đinh Lan mà thôi.
Cô mua ti vi cũng chẳng cốt để mua cho khác xem. Ai muốn đến xem cô đều vui vẻ chào đón, kh đến thì thôi, cô cũng chẳng nề hà gì.
Những quân tẩu kia kh đến, nhưng nhà Vương Phượng Kiều và Chu Bỉnh Hành thì .
Vương Phượng Kiều vừa đặt chân vào nhà đã th tấm gi khen đỏ chót dán trang trọng trên tường. Cô liếc An An lại quay sang trừng mắt bốn thằng con trai nheo nhóc nhà , kh khỏi càu nhàu mắng mỏ vài câu:
“M đứa mà đứa nào rinh được tấm gi khen về, thì đúng là mồ mả tổ tiên nhà được mịt mù khói hương! Ăn thì đứa nào cũng như hạm, mà thi thì đứa nào cũng dốt đặc cán mai. Đúng là một lũ giời đánh thánh vật!”
M đứa nhỏ đang dán mắt vào màn hình ti vi, hoàn toàn chẳng để lọt tai l một lời nào.
Vương Phượng Kiều và Chu Bỉnh Hành dù cũng là lớn, th buổi tối cứ ở nhà khác xem ti vi thì kh hay, nên định về. Nhưng m đứa trẻ gọi thế nào cũng kh chịu .
Dương Niệm Niệm cười nói: “Để các cháu xem . Cái giường của An An cũng rộng rãi mà, tối cứ để bọn trẻ ngủ lại đây. Đằng nào mai cũng chẳng đến trường.”
Vương Phượng Kiều lũ trẻ đang dán mắt vào màn hình ti vi, bất đắc dĩ đành đồng ý.
“Tối nay các con ngoan ngoãn, đừng làm phiền dì Dương, nghe chưa!”
Lũ trẻ vừa nghe th thể kh về nhà, đứa nào cũng đồng ý một cách sảng khoái. Dương Niệm Niệm khẽ khàng khép cánh cửa phòng lại, để mặc m đứa trẻ đang mê mẩn xem ti vi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.