Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ

Chương 216:

Chương trước Chương sau

Sau một ngày bận rộn, Dương Niệm Niệm về phòng và ngủ một giấc thật say. Thường ngày cô vốn dễ chìm vào giấc ngủ, vậy mà hôm qua lại ngủ say sưa đến mức chẳng hay trời đã sáng choang từ lúc nào.

Tối qua, bọn trẻ xem ti-vi đến tận nửa đêm nên sáng nay cũng dậy muộn. Cô nấu xong bữa sáng cho cả lũ, tiện thể mang sang cho Vương Phượng Kiều chút bánh trứng và cháo.

Vương Phượng Kiều áy náy khôn nguôi: “Niệm Niệm này, làm phiền em quá sức . Sáng mai cứ để thằng Đồng nấu cơm là được . Nó cũng mười m tuổi đầu, sắp cao bằng cái khung cửa đ, nấu cơm giỏi lắm đó nha.”

Chu Đồng Thảo được thừa hưởng vóc dáng cao lớn từ cả Vương Phượng Kiều lẫn Chu Bỉnh Hành, mới mười hai tuổi mà đã vượt trội hơn cả Dương Niệm Niệm . Thằng bé tính tình trầm tính, hay cười nhưng kh l lợi, hoạt bát như Chu Hải Dương.

Nếu như ở thời buổi bây giờ, tìm được tr con giúp mà chẳng màng đến tiền bạc như vậy, quả là hiếm . Th Dương Niệm Niệm luôn khắc ghi những việc nhỏ nhặt làm, Vương Phượng Kiều cảm th trong lòng ấm áp lạ thường. Tình làng nghĩa xóm thuở , vốn là thứ kh thể đong đếm bằng bạc tiền.

“Dẫu nói là vậy, nhưng em vẫn đưa tiền sinh hoạt cho chị đều đặn mà. An An thì bé tí, ăn được là bao nhiêu đâu, tính ra nhà chị vẫn còn được lời chán đó chứ.”

Dương Niệm Niệm xua tay cười tủm tỉm: “Hại, chị nói m lời đó làm gì. Rau x trong vườn nhà chị em cũng ăn thoải mái, rau nhà tự trồng vừa sạch vừa lành, ăn nhiều lại tốt cho sức khỏe. Hai chị em thân thiết như ruột thịt thế này mà cứ tính toán ai lời ai thiệt thì khách sáo quá thôi.”

Vương Phượng Kiều nghe vậy càng thêm vui vẻ, đang định hồ hởi nói thêm vài lời thì ở cổng khu tập thể bỗng tiếng Vu Hồng Lệ gọi với vào. Cả hai ngước mắt ra, th Vu Hồng Lệ đang xách một chiếc túi vải bò cũ, bên cạnh là một cô gái tầm đôi mươi.

Cô gái vận một chiếc váy dài họa tiết hoa nhí thắt eo ệu đà, mái tóc đen dài mềm mại xõa ngang vai, trên đầu ểm một chiếc kẹp tóc nhỏ xinh. Làn da trắng mịn như sữa, chẳng cần tô son trát phấn cũng đã vô cùng hút mắt, tr đúng chuẩn một cô gái thùy mị, th thoát của gia đình gia giáo. Chỉ dáng ệu uyển chuyển thôi cũng đủ biết cô gái này tính cách hiền lành, tĩnh lặng, khác hẳn vẻ hoạt bát, l lợi của Dương Niệm Niệm.

Vương Phượng Kiều ghé sát tai cô, nhỏ giọng thì thầm: “Đó là Trương Vũ Đình, con gái cưng của Đinh chủ nhiệm đ. Nửa năm kh gặp mà con bé này ngày càng phổng phao xinh xắn, lại còn ra dáng biết cách ăn diện nữa chứ.”

Dương Niệm Niệm lặng lẽ thu lại ánh mắt đang dõi theo. Cô thầm nghĩ, kh khéo Lục Thời Thâm lại trót lòng yêu mến kiểu con gái thùy mị như thế này thì . Từ gia cảnh, ngoại hình cho đến tính cách, dường như cô hợp với . Một cảm giác gờn gợn, chua chát bỗng d lên trong lòng cô.

“Lục đoàn trưởng đã từng gặp cô bao giờ chưa hả chị?”

Vương Phượng Kiều kh hề hay biết sự thay đổi trong lòng cô em, vẫn vô tư lắc đầu: “Chưa từng. Hồi trước Đinh chủ nhiệm vẻ hơi coi thường Lục đoàn trưởng một chút, vả lại con gái bà vừa mới vào đại học, ít khi về đây nên chuyện này cũng dần rơi vào quên lãng.”

Dương Niệm Niệm hơi hờn dỗi buột miệng: “Nếu Lục đoàn trưởng mà từng gặp , khéo bây giờ đâu còn phần của em nữa.”

Vương Phượng Kiều bỗng giật , nhận ra vẻ chua chát thoáng qua trong lời cô em. “Ấy chết, nếu em nói thế thì đúng là hiểu lầm Lục đoàn trưởng . Chu Tuyết Lị cũng xinh đẹp đáo để đ chứ? Lại còn chủ động bày tỏ ý muốn làm mẹ kế cho An An, nhưng em xem, Lục đoàn trưởng chút động lòng nào đâu?”

“Tuy em và Lục đoàn trưởng đến với nhau do duyên phận đưa đẩy, nhưng chị lại th đây đúng là trời đã se duyên. chỉ ưng kiểu như em thôi, đổi sang khác là kh tài nào được đâu. Vả lại, Trương Vũ Đình đâu xinh xắn và vóc dáng th mảnh bằng em. Nếu chị là đàn , chị cũng ưng dáng vẻ mặn mà của em hơn.”

“Lục đoàn trưởng vốn dĩ là trầm tính, ít nói. Nếu lại l một cũng thùy mị, kiệm lời như Trương Vũ Đình, thì hai vợ chồng mỗi ngày cứ nhau trân trân, cuộc sống l chút vui vẻ nào được?”

Trong mắt Vương Phượng Kiều, Dương Niệm Niệm và Lục Thời Thâm đúng là một cặp trời sinh. Nếu đổi sang khác, Lục đoàn trưởng chắc c sẽ chẳng đối xử tốt đến vậy. Dương Niệm Niệm thoáng hình dung cảnh Lục Thời Thâm và Trương Vũ Đình ở bên nhau, chẳng ai hé môi câu nào, cô liền kh nín được mà phì cười, vị chua chát trong lòng cũng tan biến mất tăm.

Vương Phượng Kiều cũng bật cười theo. “Th chưa, chính em cũng tự th buồn cười đ thôi.”

Dương Niệm Niệm liền chuyển sang chuyện khác: “Giờ cô Trương Vũ Đình đã về, Trương chính ủy hẳn sẽ ý sắp xếp cho cô gặp Tần phó đoàn trưởng nhỉ?”

Vương Phượng Kiều lắc đầu nguầy nguậy: “Chị th chuyện này đâu dễ dàng. Nghe nói Trương chính ủy dạo này cứ ra mặt nhăn nhó mãi với Tần phó đoàn trưởng, chắc là đã biết chuyện Dương Tuệ Oánh tặng giày cho .”

Đan Đan

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-216.html.]

Dương Niệm Niệm lúc này mới chợt vỡ lẽ, thảo nào Đinh Lan lại ý đồ mang cờ thi đua ra để làm bẽ mặt cô. Hóa ra là do bà ta đã ghim ghi hận chuyện này.

Bỗng dưng được rảnh rang nghỉ ngơi, Dương Niệm Niệm th trong lòng chút buồn chán. Sau bữa cơm trưa, cô liền lên giường chợp mắt một giấc. M đứa trẻ vẫn quây quần trong phòng xem ti-vi, chẳng chịu ra ngoài sân chơi đùa như mọi khi.

Lục Thời Thâm bận bịu c việc, kh về ăn cơm tối. Mãi đến hơn chín giờ đêm mới về đến nhà. khẽ khàng đẩy cửa phòng, th Dương Niệm Niệm đang ngồi kiết già trên giường, miệt mài luyện yoga. “ em vẫn chưa ngủ?”

Dương Niệm Niệm mềm giọng đáp: “Buổi chiều ngủ say quá nên buổi tối trằn trọc kh ngủ được.”

Trên Lục Thời Thâm vẫn còn đẫm mồ hôi. kh vội lại gần cô, mà cầm quần áo thẳng vào nhà tắm. Khi bước ra, cả thơm thoang thoảng mùi xà phòng tắm. Ngửi th mùi hương thoang thoảng , Dương Niệm Niệm bật cười khúc khích. Chà, tên này từ khi ở bên cô cũng trở nên "ệu đà" hơn, đến tắm rửa cũng dùng xà phòng thơm nữa chứ.

Kh hiểu cô lại nghĩ đến Trương Vũ Đình. Cô kh nín được cười mà buột miệng trêu : “Hôm nay em gặp con gái của Trương chính ủy đ. Xinh xắn, hiền lành, dịu dàng, đúng kiểu thích đ nhé.”

Lục Thời Thâm đang định đưa tay tắt đèn, bất ngờ quay phắt lại cô, nét mặt đầy vẻ lạ lẫm: “ mà lại thích kiểu như thế ?”

“Đúng vậy chứ còn gì!” Dương Niệm Niệm vắt chéo chân, gật đầu một cách vô cùng nghiêm túc. “ thì trầm lặng, cô lại ôn hòa. Hai quả là trời sinh một cặp. Ngày xưa nếu kh Đinh chủ nhiệm ý ngăn cản, e rằng giờ này đâu còn phần của em nữa.”

Lục Thời Thâm vốn dĩ kh m tinh ý trong chuyện tình cảm nam nữ, nhưng lúc này lại nhận ra giọng ệu của Dương Niệm Niệm gì đó là lạ. tắt đèn, bước đến mép giường ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm nghị hỏi cô: “ em lại ý gán ghép với cô như vậy? thực sự kh hề quen cô .”

Dương Niệm Niệm vốn chỉ định nói vài câu trêu ghẹo cho vui, nhưng th Lục Thời Thâm làm bộ kh hiểu, cô bỗng th trong lòng chút bực bội.

“Trương chính ủy hồi đó ý nhắm làm con rể đ. Dù kh quen biết thì cũng nghe ta đồn đại chứ?”

Đến cả chị Vương Phượng Kiều còn biết rõ mười mươi, cô kh tin Lục Thời Thâm lại thể kh hay kh biết.

Lục Thời Thâm khẽ nhíu mày. Màn đêm đen kịt cũng chẳng thể che giấu được ánh mắt thâm trầm của đang cô. “ và Trương chính ủy chưa từng qua lại riêng tư. Ông ta cũng chưa bao giờ ngỏ ý thẳng thừng ều đó với . kh hiểu lại cái tin đồn thất thiệt này.” Việc Dương Niệm Niệm bỗng dưng nhắc đến chuyện này khiến Lục Thời Thâm thầm đoán lẽ ai đó đã nói ra sau lưng . th lạ, bản thân kh hề hay biết, vậy tại mọi lại đều biết?

Dương Niệm Niệm khẽ hừ mũi: “Trương chính ủy và Đinh chủ nhiệm đều là những tiếng là kiêu ngạo, đương nhiên sẽ kh bao giờ buột miệng nói ra những lời đường đột như thế khi mọi chuyện còn chưa đâu vào đâu.”

Lục Thời Thâm nín lặng chốc lát, ánh mắt càng thêm thăm thẳm, bất ngờ bu một câu hỏi: “Em đang ghen với cô đ ư?”

Suy đoán này khiến lòng d lên một niềm vui khó tả.

Dương Niệm Niệm kh ngờ Lục Thời Thâm vốn chậm chạp trong tình cảm, vậy mà lúc này lại bỗng chốc th tuệ đến thế. Cô dùng bàn chân nhỏ khẽ đạp vào h .

“Ai ghen tị cơ chứ? đừng đoán mò. Muộn , ngủ thôi… Ấy da, Lục Thời Thâm, làm gì đ?”

Bàn chân cô bị bàn tay to của nắm l. Lòng bàn tay thô ráp chạm vào cổ chân cô, hơi nhột, khiến Dương Niệm Niệm kh nhịn được mà bật cười khúc khích.

Lục Thời Thâm xoay lên giường, giọng khẽ khàn: “Ngày mai nhiệm vụ, rời đơn vị khoảng bốn năm ngày. M ngày này em ở nhà tự chăm sóc cho tốt vào.”

Dương Niệm Niệm cười tủm tỉm: “Đồ tinh quái, sắp làm nhiệm vụ còn kh chịu giữ sức à?”

Lục Thời Thâm biết nếu để cô nói tiếp, kh chừng cô sẽ thốt ra những lời lẽ táo bạo đến mức nào nữa. kh nói lại được cô, đơn giản nhất là... dùng môi chặn l môi cô.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...