Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không

Chương 121: 1

Chương trước Chương sau

Cao Phân từng ý nghĩ để Phúc Sinh và Tiểu Ngọc dọn ra ở riêng, nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng lại thì th kh ổn. Nếu phân gia, làm gì tiền mà xây nhà cho hai đứa nhỏ. Mà trong nhà ba con trai, nếu chưa phân gia, sau này Phúc Sinh và Tiểu Ngọc sinh con, bà còn thể giúp bế cháu.

Tạ Tiểu Ngọc thì thân thể yếu ớt, vai kh vác nổi, tay kh xách nổi, còn Phúc Sinh thì tính tình quái lạ. Hai mà dọn ra ở riêng, Cao Phân làm thể yên tâm.

Bà vừa muốn mắng lại sợ hai cô con dâu khác ngoài kia nghe được, nên đành hạ giọng chửi:

“Con bị ngớ ngẩn kh đ? Cái nhà ngói này là cha của thằng cả và thằng ba xây. Phân nhà thì con với Phúc Sinh chẳng được l một mảnh ngói đâu! Để hai đứa ra ngủ trên cây cho !”

Tạ Tiểu Ngọc bị mắng cũng chẳng hề nản lòng. Thực ra bà mẹ chồng vẫn thiên vị Phúc Sinh. Điều Cao Phân lo lắng là phân gia thì hai kh chỗ ở, ra ngoài sẽ khổ. Còn Tạ Tiểu Ngọc thì nghĩ, chỉ cần tự lập gia đình riêng, thế nào cũng sẽ tốt hơn bây giờ.

Cao Phân lại lo Phúc Sinh kh được chia nhà khi phân gia? Tạ Tiểu Ngọc từng nghe trong làng đồn đãi, Phúc Sinh kh cùng cha với Diệp Kim Sơn và Diệp Ngân Sơn. Khi cha ruột của hai em Kim Sơn – Ngân Sơn mất vì bệnh, Cao Phân chỉ mới ngoài đôi mươi, lại ngoại hình quyến rũ nổi bật, một nuôi hai con nhỏ, nên bị m già góa trong làng nhòm ngó.

Sau đó, Cao Phân cứu được một đàn trẻ tuổi từ phía sau núi. này khôi ngô tuấn tú, khi hồi phục thì lại mất ký ức, kh nhớ là ai. Khi đó là những năm 50, đất nước vừa mới giải phóng, kh cách nào để tìm về quê cũ hay tra thân phận trước khi ta hoàn toàn thất trí. Cuối cùng ta ở lại làng, lập hộ khẩu sống chung với Cao Phân. Hai sống với nhau hòa thuận, ân ái, đàn đó đối xử với hai đứa con riêng của Cao Phân như con ruột.

Một ngày nọ, ta đột nhiên nói chợt nhớ lại được đôi chút ký ức, muốn quay về quê cũ để cố gắng tìm lại thêm nhiều ký ức hơn. Đàn mà, luôn muốn tìm về cội nguồn. Khi đó Cao Phân còn chưa biết mang thai Phúc Sinh, nên đã đồng ý. Nhưng từ lần , cha ruột của Phúc Sinh kh bao giờ trở lại nữa.

Cao Phân cũng kh tái giá, một vất vả nuôi nấng đám con khôn lớn.

Nếu phân gia, Cao Phân sợ cả và chú ba sẽ nói căn nhà ngói này là do cha ruột của họ xây nên, đến lúc đó thì biết làm ?

Tạ Tiểu Ngọc nói sau khi phân gia thể thuê lại căn nhà trống của hợp tác xã. Ở thành phố, tiền thuê nhà cũng chỉ vỏn vẹn m đồng một tháng, thuê của hợp tác xã thì một tháng chỉ khoảng một đồng rưỡi đến hai đồng là đủ.

Trong lòng cô biết, chẳng bao lâu nữa kỳ thi đại học sẽ được khôi phục, cải cách mở cửa cũng sẽ bắt đầu, chỉ cần cố gắng cầm cự đến lúc đó là được. M đồng tiền thuê nhà cũng kh đáng là bao.

Tạ Tiểu Ngọc tình nguyện bỏ ra ít tiền, dọn ra ở riêng với Phúc Sinh. Đợi đến khi chính sách nới lỏng hơn nữa, cô sẽ cùng Phúc Sinh lên thành phố.

“Mẹ à, con vẫn còn dư ít tiền. Lần trước mẹ cho con mười tám đồng tám, giờ còn giữ được hơn nửa. Con và Phúc Sinh dọn ra ngoài chắc c sẽ kh bị đói đâu. Mẹ xem Phúc Sinh gầy gò ốm yếu thế này, con muốn ra riêng để tiện bề chăm bẵm, bồi bổ cho . Mẹ, mẹ đồng ý mà?”

Trong lòng Cao Phân hơi lung lay. Đúng lúc , làng bên mang đến hai cân thịt lợn, muốn mời Phúc Sinh sang xem giúp con trâu cày của họ.

“Bà Cao ơi, nghe nói thằng Phúc Sinh nhà bà chữa khỏi cho con trâu cày của đội . Đội cháu cũng một con đang mắc bệnh, thầy lang thú y họ Lưu xem m bận vẫn chưa thuyên giảm, muốn nhờ Phúc Sinh qua xem thử.”

Lưu Tú Hảo chằm chằm hai cân thịt kia, lén nuốt nước bọt. trong làng ai mà chẳng ghen tị với nhà họ Liêu ở đội Một cơ chứ. Vì ư? Vì cụ nhà họ Liêu giỏi chữa bệnh cho lợn, cho bò, đội nào mời đến cũng lễ phép, kh ai tay kh mà đến, vừa được kính trọng, vừa giúp nhà thêm miếng thịt miếng mỡ.

Giờ cụ họ Liêu lại nói bò của đội Ba chữa kh khỏi, còn Phúc Sinh lại chữa khỏi được, ều đó chứng tỏ Phúc Sinh giỏi hơn ta. Dù Phúc Sinh chưa chắc biết chữa bệnh cho gia súc giỏi hơn thật, nhưng lần này gặp may, hái được đúng loại thuốc phù hợp, vô tình chữa khỏi cho con bò.

Điều đó chứng tỏ, Phúc Sinh số hưởng phước đây chứ.

Lưu Tú Hảo vui mừng khấp khởi, chuẩn bị nhận thịt. Hai cân thịt lợn này, mà thêm ít khoai tây, cà rốt kho nữa thì cả nhà tha hồ mà đánh chén một bữa thật đã đời. Phúc Sinh quả đúng là mang lại cái phúc lớn cho gia đình này mà.

“Mẹ, mẹ để Phúc Sinh xem giúp mà.”

Còn trong lòng Cao Phân lại mang một mối lo riêng. Trâu cày là báu vật của đội sản xuất, lỡ ra Phúc Sinh xem kh khỏi, lại ăn thịt ta đưa, thì thật mất mặt biết bao nhiêu.

Bà gạt tay Lưu Tú Hảo đang định l thịt, nói với Dư:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-121.html.]

“Vậy để Phúc Sinh qua xem thử, nhưng kh dám đảm bảo thuốc hái được sẽ tác dụng đâu nhé. Hôm nay Phúc Sinh còn làm, báo với đội trưởng sản xuất một tiếng.”

thể sang làng bên xem bệnh cho trâu cày, với đội Ba mà nói là chuyện đáng tự hào. Giang Hoài Sơn bèn để Phúc Sinh cùng Lý – kinh nghiệm chăm sóc trâu cày.

Bà Liêu đứng ngay trước cổng nhà , cất giọng mỉa mai:

“Báo cáo đội trưởng, lỡ ra Phúc Sinh nó làm c.h.ế.t con trâu của cái làng bên thì đội chẳng mang họa vào thân mà đền à? Tốt nhất vẫn nên gọi bác sĩ thú y ở trạm chăn nuôi. Đội mắc mớ gì dây vào chuyện thị phi này, nhỡ nhà họ Diệp nó ăn thịt xong mà đội lại gặp cái hạn xui xẻo thì chứ.”

Lão Dư, đội trưởng đội sản xuất làng bên, nghe vậy thì mặt mày đỏ gay, giận sôi lên:

“Cả nhà họ Liêu các cũng ăn ít thịt phân phối của đội sản xuất đâu nhé! Ông cụ nhà cô đã bó tay chịu trận , thì lại kh chịu cho thằng Phúc Sinh nó xem thử một phen à? nói rõ luôn, lỡ kh chữa được thì cũng kh thể trách Phúc Sinh đâu đ!”

Lão Dư quay sang nói với Giang Hoài Sơn:

“Này, dẫu chữa được hay kh được, cứ đến mùa xuân năm sau khi tưới nước gieo trồng, cái máy bơm dầu của đội sẽ ưu tiên cho đội mượn, th ?”

“À chà, vậy thì còn gì bằng!” Đội của một máy bơm dầu, trước giờ đều để đội Một mượn trước. Tại ư? Vì cụ họ Liêu ở đội Một là thầy lang thú y giỏi nhất nhì vùng, ai mà chẳng nể mặt. Mùa xuân c lúa chỉ m ngày vàng, kh thể để đội nào cũng mượn được máy bơm, đội kh mượn được thì chỉ nước gánh từng gàu nước tưới bằng sức thôi.

Đội trưởng Giang lập tức giục Phúc Sinh theo Dư:

“Hôm nay tuy kh tính c ểm, nhưng cứ mau mau cùng .”

Đến tận trưa, Phúc Sinh và lão Lý vẫn bặt tăm. Chiều đổ mưa như trút nước, cả đội sản xuất đều được nghỉ làm đồng. Ba đứa nhỏ đã hái và rửa ráy sạch sẽ mớ quả đỏ mọng. Còn Tạ Tiểu Ngọc, nàng nắn nót cọ rửa cái nồi sắt kỹ lưỡng đến m bận, bởi lẽ món mứt quả này tuyệt nhiên kh được vương chút dầu mỡ nào.

Vừa th phần thịt quả bắt đầu sủi tăm, Tạ Tiểu Ngọc liền dứt khoát trút hết số đường phèn cô đã dành dụm b lâu nay vào nồi. Cao Phân th mà lòng dạ cứ se lại, cả một gói đường phèn to đùng như thế, vậy mà con bé lại nỡ trút sạch vào nồi để làm cái món quà vặt.

Số đường phèn này là của riêng Tạ Tiểu Ngọc mang đến, thành thử cô cũng chẳng buồn th minh ều gì. Kh nói ra, tự nhiên chẳng ai bận lòng. Còn Cao Phân thì xách theo túi kim chỉ, rảo bước sang nhà bà Trần để khâu đế giày, tiện thể buôn chuyện đôi ba câu.

Bên ngoài, trời vẫn mưa xối xả. Phúc Sinh đã chẳng th bóng dáng từ buổi trưa, e chừng lại đội mưa lặn lội lên núi tìm thuốc nữa . Thứ thuốc quý Phúc Sinh tìm được để chữa bệnh cho con trâu cày của đội sản xuất, sau này lão Liêu cũng cố c lên núi tìm, nhưng tìm mãi chẳng th. Thậm chí còn khiến một đội viên cùng bị trượt chân ngã gãy giò, cuối cùng nhà lão Liêu ngậm ngùi đền bù phần c ểm bị mất của ta. Hèn chi lão Dư đích thân đến mời Phúc Sinh, còn thím Liêu thì cứ bóng gió châm chọc mãi kh thôi.

Cao Phân cởi dép, ngồi xuống cạnh bà Trần, hạ giọng nói:

“Sáng nay, Tiểu Ngọc ngỏ ý với là muốn xin ra ở riêng với thằng Phúc Sinh.”

“Làm được chứ? Nếu phân gia, chúng nó biết trú ngụ ở đâu bây giờ?” – Bà Trần lo lắng hỏi lại.

“Tiểu Ngọc nói con bé vẫn còn một ít tiền riêng, định thuê lại căn nhà bỏ trống của đội sản xuất để ở tạm.” Cao Phân thở dài, lòng rối như tơ vò.

Bà Trần chống tay lên cằm, trầm ngâm suy tính một hồi. Tiểu Ngọc là gái thành phố, lại xuất thân trong gia đình của ăn để, lẽ thật sự chẳng bận lòng đến vài đồng bạc thuê nhà đó đâu. Sớm muộn gì con bé cũng sẽ khăn gói quay về thành phố mà thôi. Giờ đây cứ chen chúc sống chung một mái nhà, Tạ Tiểu Ngọc và thằng Phúc Sinh chẳng khác nào đang làm kh c cho cả nhà. Con bé Tiểu Ngọc vốn yếu ớt mỏng m, e rằng cũng chẳng trụ nổi bao lâu. Thay vì chờ đến khi mọi chuyện bung bét, chi bằng cứ dứt khoát chia nhà cửa ngay từ bây giờ cho xong chuyện.

Bà Trần đã nghĩ th suốt ngọn ngành, bèn khuyên giải:

“Vợ chồng thằng cả tuy hiền lành, dễ sống, nhưng cũng chẳng gì nổi bật để mà bàn tới. Song vợ chồng thằng hai lại khó hòa hợp, con vợ nó với Tiểu Ngọc hầu như ngày nào cũng lời qua tiếng lại m bận, chi bằng cứ chia nhà ra ở riêng cho tiện đôi đường.”

Cao Phân nghe vậy cũng th chí lý. Thôi thì, phân gia vậy.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...