Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 122: 2
Món mứt quả đỏ được cho đủ lượng đường phèn, vừa ngọt lịm lại vừa sánh đặc. Ba cái hũ thủy tinh cũ kỹ là vỏ của m hộp trái cây đóng hộp ngày trước được giữ lại, đều đã được trụng qua nước sôi phơi khô ráo, giờ thì dùng để đựng mứt. Tổng cộng đựng được ba hũ nhỏ xinh, trong nồi vẫn còn vương lại một chút ít.
Tạ Tiểu Ngọc múc mứt ra ba cái bát nhỏ, mỗi bát cho đầy một muỗng, pha thêm nước nóng, đưa cho ba đứa nhỏ nếm thử.
“Ngon hơn nước đường đúng kh nào?” – Tạ Tiểu Ngọc cũng nhấp nửa bát, th ngọt lịm nơi đầu lưỡi, lại thoang thoảng hương thơm đậm đà của thứ quả đỏ mọng, vẫn còn lợn cợn từng chút thịt quả chưa tan hết.
Đại Trụ cứ nhấp từng ngụm nhỏ, kh nỡ uống hết vội vàng một hơi. Thứ quả đỏ mọng vốn đã thơm ngon, nay lại được nấu thành mứt, pha nước ngọt để uống, quả thực là tuyệt hảo vô ngần. Dù sau này hái về bao nhiêu thứ quả đỏ như vậy nữa, chắc mẹ cũng chẳng bao giờ chịu nấu mứt cho lũ nhỏ ăn đâu, bởi vì món này hao tốn quá chừng đường phèn quý giá.
Dù cố uống dè sẻn, nửa bát nước ngọt thơm lừng mùi quả đỏ cuối cùng cũng cạn khô. Đại Trụ, Tiểu Trụ và Tiểu Ni lưu luyến đặt bát xuống, tự giác xúm vào rửa nồi niêu xoong chảo.
Hôm nay, đến phiên Tạ Tiểu Ngọc vào bếp nấu cơm. Đại Trụ và Tiểu Trụ liền hăm hở khiêng ra cái lu nuôi lươn mà hai đứa đã đánh bắt được trong nửa tháng qua.
“Thím ba, tối nay làm món lươn được kh ạ?”
Mới hôm qua, Lưu Tú Hảo còn định mang số lươn này ra làm món lươn kho, nhưng Đại Trụ nhất quyết kh chịu. Dù bị Lưu Tú Hảo mắng mỏ đôi ba câu, nhưng Đại Trụ vẫn đưa ra lý lẽ đầy đủ:
“Thím ba nấu ăn ngon nhất, con muốn được ăn món lươn kho do chính tay thím ba làm!”
Tạ Tiểu Ngọc vốn sợ m con vật mềm oặt, trơn nhẫy như lươn. Cô nói:
“Nếu tụi con xử lý sạch lươn được, thì thím sẽ nấu mì xào lươn cho ăn.”
Bảo Tạ Tiểu Ngọc tự tay làm thì e là kh thể. Chỉ th lươn trườn trong chậu là cô đã tránh xa . Ấy vậy mà món mì xào lươn thơm lừng cô nấu lại ngon hết sảy. Xưa nay, bạn bè chí cốt muốn thưởng thức đều tự làm sạch nguyên liệu, cô mới chịu vào bếp.
M con lươn Đại Trụ bắt được kh quá lớn, kho thì chẳng bùi béo gì, nhưng lại hợp để nấu món mì xào lươn.
Đại Trụ chưa từng được nếm mì xào lươn, nhưng bụng bảo dạ thím ba đã trổ tài thì nhất định sẽ ngon tuyệt. làm đúng theo lời Tạ Tiểu Ngọc chỉ dẫn: trụng lươn qua nước nóng cho bớt nhớt, sau đó vớt ra dùng d.a.o rạch, chỉ cần hai đường dứt khoát là tách được xương sống nguyên vẹn. Lươn được xẻ thành sợi cắt đoạn vừa ăn, để riêng chuẩn bị.
Khi đám trẻ bắt lươn, tiện thể còn đánh được bảy, tám con cá diếc con, liền mang về thả vào lu nước. Tạ Tiểu Ngọc đích thân làm sạch số cá này, cho vào chảo dầu chiên vàng đều hai mặt. Sau đó, cô đổ nửa nồi nước nóng vào, ngay cả xương lươn cũng kh nỡ bỏ , thả chung vào nồi để ninh l nước dùng.
Chỉ riêng nồi nước dùng được ninh từ cá diếc và xương lươn, màu trắng đục như sữa, đã tỏa hương thơm lừng, quyến rũ đến lạ. Thịt cá diếc dường như đã hòa tan vào nước, cô dùng rây lọc thật kỹ xương vụn, thế là ngay một nồi nước dùng đậm đà, thơm ngọt tuyệt hảo.
Trời mưa tầm tã nên cả nhà đành ở nhà, chẳng ai việc gì làm. Lưu Tú Hảo thì cứ bực bội trong lòng từ lúc nấu mứt xong xuôi. Rõ ràng nấu được ba hũ, theo lẽ ra thì mỗi nhà được một hũ mới đạo, vậy mà Tạ Tiểu Ngọc lại khuân tất thảy ba hũ về phòng riêng của . Đống củi để đun đó, kh Đại Trụ nhặt về ư?
Lươn quý hiếm là thế, vậy mà cô ta kh chịu kho cho chắc dạ, lại mang ra xẻ sợi để nấu mì, đúng là một sự phí phạm của trời đất!
Lưu Tú Hảo vặn tai Đại Trụ:
“Con trai con đứa gì mà cứ loay hoay trong bếp núc, chẳng tí chí khí đàn nào hết.”
Đại Trụ lách né tránh. Nấu ăn thì gì là sai chứ? còn mong học được m món ngon để sau này tự nấu nướng, mà ăn cho thỏa thích, còn gì tuyệt vời hơn nữa!
“Mẹ cũng ăn đ thôi.”
Lưu Tú Hảo bĩu môi ra chiều bất mãn. Con trai ngoan của cô ta xem chừng đã bị Tạ Tiểu Ngọc làm hư mất . Cô ta liền ba chân bốn cẳng chạy đến trước mặt Giang Táo Hoa mà than vãn:
“Chị dâu xem thử kìa, thằng Đại Trụ, con Tiểu Trụ, bé Tiểu Ni, cứ y như con ruột của con bé em dâu ba . là mẹ ruột mà nói chúng còn chẳng thèm nghe lời.”
Giang Táo Hoa đang cặm cụi may đôi giày đầu hổ cho đứa cháu sắp chào đời, nghe vậy bèn nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-122.html.]
“Cả nhà ăn kh ít đồ ăn ngon của con bé , còn mong con cứ được gần gũi với con bé Tiểu Ngọc như vậy. Dù thì cũng là con của cô, cô gì mà lo lắng chứ?”
Dứt lời, chị dâu cả liền cất giỏ kim chỉ gọn gàng, ra giúp nhào bột và cán mì.
Nồi nước dùng trắng đục, thơm ngào ngạt đã ninh xong xuôi. Vừa lúc đó, Phúc Sinh cũng trở về, trên tay còn xách theo hai cân thịt heo tươi roi rói. kể, con bò bên làng bên ăn thuốc xong đã khá hơn nhiều, chỗ thịt này là chú Dư nói đây là phần được hưởng, nên liền mang về.
Tối nay ăn mì xào lươn, thành thử kh cần dùng đến thịt. Tạ Tiểu Ngọc chỉ thái một chút mỡ ra để tg l tóp mỡ và mỡ heo nước, lươn xào bằng mỡ heo sẽ càng dậy mùi thơm lừng.
Phúc Sinh rửa tay thay đồ, Lưu Tú Hảo liền chạy theo hỏi:
“Phúc Sinh này, cái chỗ chú hay hái thuốc là ở đâu vậy? chỉ chú là tìm được thôi?”
“Trong rừng sâu.”
“Lần sau chú dắt cùng với một chuyến được kh?”
Phúc Sinh lắc đầu:
“Nguy hiểm.”
Tạ Tiểu Ngọc pha nửa bát nước mứt nóng hổi cho Phúc Sinh uống, lên tiếng:
“Chị hai à, tốt nhất là đừng vào rừng sâu làm gì. Phúc Sinh thể về được, chứ chưa chắc khác dám vào đó mà ra được đâu.”
“Đúng đ, hồi trước đội sản xuất còn bị gãy chân vì vào đó mà, đâu chuyện đùa giỡn đâu.” Chị dâu cả cũng phụ họa theo.
Phúc Sinh nhất định kh chịu uống, vì biết rõ đây là phần dành riêng cho Tạ Tiểu Ngọc. Th vậy, Tạ Tiểu Ngọc bèn ghé sát tai thì thầm:
“Em đã hết đau bụng , nếm thử một chút xem . Trong phòng còn tới ba hũ đầy ắp kia mà.”
Lúc này Phúc Sinh mới chịu nhấp môi. Vị ngọt lịm lan tỏa, một hương vị thơm ngon đến độ khó mà diễn tả thành lời.
Cô con dâu cả nhà họ Diệp đã cán xong vắt mì. Dùng một nồi khác trụng mì chín tới. Trên bệ bếp đã bày sẵn mười cái tô lớn. Sau khi chia mì vào từng tô, mỗi tô được chan hai muỗng lớn nước dùng sóng sánh, đậm đà, gắp một đũa đầy lươn xào mỡ hành, rắc thêm chút hành lá thái nhỏ. Thế là, những tô mì lươn nóng hổi, thơm lừng đã sẵn sàng.
Mọi cúi đầu ăn ngon lành, chẳng ai nỡ ngẩng lên. Nước dùng mà ngọt lịm, miếng lươn lại thơm lừng, mềm tan. Đến cả Tiểu Ni bé bỏng cũng húp sạch một tô lớn, xoa bụng tròn vo mà nũng nịu:
“Mẹ ơi, con no căng bụng , chẳng nhúc nhích nổi nữa.”
“Kh ăn nổi mà còn cố ăn nhiều vậy?”
“Tại ngon quá mà.”
Cao Phân cảnh đó, trong lòng thầm nghĩ, Tiểu Ngọc đối xử tốt với Phúc Sinh thì đúng là kh giả dối. Nhưng trong nhà ai cũng như sói đói, để Phúc Sinh được một miếng mì lươn ngon lành, Tạ Tiểu Ngọc vất vả chuẩn bị cho cả chục miệng ăn. Cứ thế này mãi, thế nào cũng nảy sinh những lời ra tiếng vào, những mâu thuẫn kh đáng .
Th mọi đã ăn no, Cao Phân xẻ nửa số thịt trong hai cân thịt Phúc Sinh mang về, dặn dò Đại Trụ dẫn theo các em mang đến chuồng trâu biếu lão Lý. Con trâu được cứu sống một phần nhờ c chăm sóc của lão Lý, phần thịt này dứt khoát kh thể để mỗi nhà hưởng trọn.
Sau đó, Cao Phân nói với ba con trai và các con dâu:
“Tiểu Ngọc muốn ra ở riêng, mẹ cũng đã đồng tình. Giờ mẹ hỏi cả, hai, hai đứa muốn tách hộ luôn kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.