Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 202: 2
Tạ Tiểu Ngọc chỉ nhớ vài dấu mốc lớn sau khi kỳ thi đại học được khôi phục. Bây giờ là cuối tháng Mười, kỳ thi tuyển sinh đại học năm 1977 diễn ra vào mùa đ, hai ngày mười một và mười hai tháng Mười Hai. Gần như toàn bộ các nhà sách Tân Hoa trong thành phố đều bị ta săn lùng, vét sạch những cuốn giáo trình ôn tập. Cô gọi ện cho chị dâu, hỏi thể gửi ít sách ôn thi qua được kh.
Chị dâu trong ện thoại cười nói: “Chuyện đó còn cần em nhắc ư? Chị đã bảo con thức đêm xếp hàng ở nhà sách Tân Hoa , đến nỗi cửa kính nhà sách cũng bị ta chen vỡ mất, khó khăn lắm mới giành giật được cho em m quyển sách ôn thi.”
“ con bị thương kh?” Tạ Tiểu Ngọc vội hỏi.
“Kh .” Chị dâu cười đáp: “Chị một bạn làm ở xưởng in. M ngày nay xưởng tăng cường sản xuất liên tục để in quyển 《Đại số》 trong bộ 《Tự học Toán Lý Hóa》. Đợi chị ‘xin’ được một cuốn sẽ gửi chung cho em.”
《Tự học Toán Lý Hóa》 gồm tổng cộng mười bảy quyển. Dù thì kỳ thi đại học cũng đã gián đoạn mười năm, thời gian đến kỳ thi mùa đ quá gấp gáp, nên trước tiên chỉ in quyển 《Đại số 1》, đây là tài liệu ôn tập quan trọng.
Tạ Tiểu Ngọc nói với Phúc Sinh: “Chúng ta cứ đăng ký thi chuyên ngành khảo cổ của khoa Lịch sử trường Đại học Bắc Kinh, vậy thì chỉ cần tập trung ôn luyện khối C là được .”
Đến năm 1983, chuyên ngành khảo cổ mới tách khỏi khoa Lịch sử. Bây giờ vẫn là phòng chuyên khảo cổ trực thuộc khoa Lịch sử.
Khối Văn cần thi năm môn: Chính trị, Ngữ văn, Toán, Lịch sử, Địa lý. Những khóa tuyển sinh đầu tiên sau khi kỳ thi đại học được khôi phục phần may mắn: chuyên ngành Ngoại ngữ thì thi ngoại ngữ, còn các chuyên ngành khác thì môn ngoại ngữ chưa được tính vào tổng ểm chính thức, chỉ dùng để tham khảo khi xét duyệt.
Phúc Sinh kh cần học ngoại ngữ, nếu kh thì chắc sẽ bị trừ ểm nặng.
Họ là th niên trí thức, lúc lao động ở n thôn, ều kh thể bu bỏ nhất chính là sách vở. Tạ Tiểu Ngọc cũng đã mang theo tất cả sách giáo khoa trung học phổ th từng học trước kia, bây giờ vừa hay thể dùng đến.
Tạ Tiểu Ngọc l hết sách ra: “Phúc Sinh, để em hướng dẫn học bổ túc nhé.”
Phúc Sinh trình độ tiểu học, việc nhận chữ kh còn khó khăn. Bốn môn Văn, Lịch sử, Chính trị, Địa lý, thể ghi nhớ nh nhờ trí nhớ siêu phàm, lại còn hiểu bài tốt. Các môn xã hội với chẳng m khó khăn. Riêng môn Toán, chúng ta sẽ ôn luyện sau cùng.
Phúc Sinh cầm cuốn sách lịch sử lên, nói: “ xem sách lịch sử trước đã.”
“Được, đọc trước , em nấu cơm.”
Hai chuẩn bị bữa cơm nh gọn. Khi lên huyện, họ mang theo nhiều rau củ trong khoảnh vườn tự tăng gia. Bữa ăn đơn giản gồm hai món rau và một bát c, cơm được nấu trong nồi gang lớn. Ở huyện, ít nhà dùng bếp ga, căn nhà thuê cũng bếp lò gạch. Tạ Tiểu Ngọc thích nấu bằng bếp củi, cơm sẽ thơm hơn nhiều.
Khi Tạ Tiểu Ngọc gọi Phúc Sinh ăn cơm, đã đọc xong nửa cuốn sách lịch sử.
Tạ Tiểu Ngọc thoáng giật : ... thật là nh!
Khác với nhiều th niên trí thức trong khu tập thể, Phúc Sinh kh hề thói quen cầm sách khi đang dùng bữa. làm gì cũng dứt khoát, lúc ăn thì chỉ biết ăn, lúc đọc thì chuyên tâm vào từng dòng chữ.
Tạ Tiểu Ngọc hỏi: “Phúc Sinh, vừa đọc lịch sử lớp 7 học kỳ một, nhớ hết chứ?”
Phúc Sinh gật đầu. Tạ Tiểu Ngọc bày thức ăn ra bàn nói: “Vậy để em kiểm tra nhé.”
Phúc Sinh đặt đũa xuống: “Em hỏi .”
Tạ Tiểu Ngọc chọn ngẫu nhiên vài đoạn trong phần vừa đọc để hỏi, Phúc Sinh trả lời kh sai một chữ nào. Với trí nhớ siêu phàm và tốc độ đọc , e rằng khó thể tìm được thứ hai sánh bằng.
Ăn xong, Phúc Sinh rửa bát tiếp tục đọc sách. Kỳ thi đại học thập niên 70 là một cột mốc quan trọng, và Tạ Tiểu Ngọc kiếp trước chưa từng thi đỗ, nên kiếp này cô cũng cần ôn luyện thật kỹ. Cô vùi đầu vào môn Ngữ văn hơn một tiếng đồng hồ, sau đó mới ngẩng mặt lên xoa xoa cái cổ đã mỏi nhừ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-202.html.]
Phúc Sinh lật sách nh, Tạ Tiểu Ngọc tính nhẩm, dừng lại khoảng ba phút mỗi trang, vậy trong vài tiếng thể đọc xong một cuốn sách dày.
“Phúc Sinh, nghỉ ngơi một chút .” Tạ Tiểu Ngọc nói.
Phúc Sinh thực ra kh cần nghỉ ngơi. Khi được huấn luyện ở cổ đại, thể kh dừng lại suốt nhiều c giờ. Một c giờ thời cổ đại tương đương với hai tiếng đồng hồ bây giờ, tính ra thể làm việc bảy, tám tiếng liên tục kh chút ngơi nghỉ.
lắc đầu, dùng bút chì kho lại hơn mười chữ lạ trên cuốn sách vừa đọc xong, gọn gàng viết ra dòng chữ: “Những chữ này kh biết.”
“Em sẽ dạy cách tra từ ển.”
Tạ Tiểu Ngọc l từ ển ra. Vốn dĩ, học sinh tiểu học đã được học cách tra từ ển . Trong hai năm đứng lớp ở n thôn, cô đã chứng kiến cảnh các em học sinh kh nổi một cuốn từ ển mà dùng. Thời ểm , các trường cấp ba vẫn còn đang nghỉ học, làng quê thì nghèo khó, chẳng ai đủ ều kiện bỏ tiền ra mua từ ển cho con em .
Cô mất m ngày trời để thương lượng, cuối cùng làng mới chịu trích tiền mua được vài cuốn từ ển cho cả trường. Nhờ vậy mà học trò mới thể biết cách tự tra từ ển.
Phúc Sinh nh học được cách tra từ ển, mỗi khi gặp chữ kh biết, tự tra cứu.
Tạ Tiểu Ngọc hỏi: “Phúc Sinh, lại đọc lịch sử trước vậy?”
Phúc Sinh nói: “Lịch sử... là thú vị.”
Từ xã hội nguyên thủy đến xã hội nô lệ, từ xã hội phong kiến đến cách mạng Tân Hợi, từ cộng đồng thị tộc đến sự sụp đổ của chế độ Kinh ền, từng triều đại huy hoàng lần lượt chìm vào dòng chảy dài vô tận của lịch sử.
Tạ Tiểu Ngọc th Phúc Sinh chăm chú đọc, cô bảo nghỉ một chút, nói: “Phúc Sinh, em sẽ mang chút rau quả nhà đến tặng thầy hiệu trưởng Trần.”
Phúc Sinh ngẩng đầu nói: “Để cùng em.”
Tạ Tiểu Ngọc kh cho: “Cái tên Lương Phù đã rời , kh còn nguy hiểm rình rập nữa đâu. Nếu nguy hiểm, em sẽ mơ th trước, mà hôm nay kh mơ, chắc c kh chuyện gì. ở nhà xem sách .”
Phúc Sinh gật đầu, lại cúi đầu đọc sách. Tạ Tiểu Ngọc lựa m quả cà chua mọng đỏ, vài trái dưa chuột tươi x cùng mớ đậu que mập mạp từ nhà kính của , sắp xếp gọn gàng mang biếu thầy hiệu trưởng Trần.
Nhà hiệu trưởng kh xa lắm, bà Chu đang mặt ở nhà, Tạ Tiểu Ngọc từng đôi lần gặp bà khi cô mới thuê nhà trọ. Cô khẽ khàng đặt giỏ rau tươi rói vào tay bà, nói rằng đây là rau nhà tự tay vun trồng được.
Bà Chu tỏ ra vô cùng ưa thích m loại rau này. Nghe nói là do Tạ Tiểu Ngọc tự trồng trong nhà kính nên bà liền hỏi cách thức làm nhà kính ra .
Tạ Tiểu Ngọc kể: “Chẻ những cây tre to thành đôi, dựng thành khung mái cao vừa tầm , phủ bạt nhựa lên trên. Đợi khi trời trở lạnh hơn thì phủ thêm rơm rạ nữa. Cứ thế, cả mùa đ vẫn rau tươi x mà ăn.”
Bà Chu nghe thích thú, nói: “Đến mùa đ, nếu nhà em rau ăn kh hết thì đem qua cho . l m phiếu trứng và phiếu thịt đã dành dụm được ra đổi một ít nhé.”
Tạ Tiểu Ngọc vội xua tay, nói rằng rau nhà kh nhiều, nhưng lần tới chắc c sẽ mang thêm qua biếu bà.
Chu Lan Hoa lần trước gặp Phúc Sinh, ấn tượng tốt về , liền hỏi: “Tiểu Ngọc, chồng em đâu ?”
“ ở nhà đọc sách.” Tạ Tiểu Ngọc đáp: “Em ra ngoài cho khuây khỏa đôi chút, lát nữa cũng về học tiếp đây.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.