Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không

Chương 203: 3

Chương trước Chương sau

Khi Tạ Tiểu Ngọc ra về, bà Chu cho vào giỏ mây mười quả trứng gà, nói là gà nhà bà đẻ, kh được từ chối.

Cô xách giỏ trứng về nhà, vào trong phòng th Phúc Sinh vẫn đang vùi đầu vào sách. Cô cũng tr thủ ôn tập một lát đứng dậy chuẩn bị bữa tối. Ăn xong, cô tắm rửa lên giường ngủ trước. Còn Phúc Sinh thì sau khi tắm, lại tiếp tục đọc sách. Đến tận hơn một giờ đêm, Tạ Tiểu Ngọc tỉnh giấc vẫn th đang miệt mài.

“Phúc Sinh, ngủ .” Tạ Tiểu Ngọc dụi mắt, khẽ nói.

Phúc Sinh đã đọc tới cuốn thứ ba, nói: “Đọc xong cuốn này ngủ.”

Chiếc giường kê sát bàn học, Tạ Tiểu Ngọc khoác tay , khẽ lay: “Học hành đâu một ngày là xong được, ngủ cho đủ giấc chứ.”

Phúc Sinh đứng dậy, đẩy cô nằm lại trong chăn: “Đừng làm phiền, lát nữa thôi.”

Tạ Tiểu Ngọc bất lực, thầm nghĩ chắc giờ này ở ểm th niên trí thức cũng còn sáng đèn. M đều thức học suốt đêm đến sáng. Hồi cô thi đại học cũng thường học đến nửa đêm như vậy.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô th Phúc Sinh đang chẻ củi trong sân. Ở quê, Phúc Sinh cũng thích chẻ củi để khuây khỏa đầu óc. Tạ Tiểu Ngọc dậy thì th bữa sáng trong bếp đã được chuẩn bị xong, đơn giản: một nồi cháo trắng, hai quả trứng vịt muối luộc, cùng một đĩa dưa món.

Ăn sáng xong, cô hỏi: “Phúc Sinh, hôm qua đọc nhiều sách lịch sử như vậy, nhớ được bao nhiêu?”

Phúc Sinh ngẫm nghĩ một lúc: “Chín phần mười.”

“Thế nhớ được bao lâu?”

Trí nhớ của Phúc Sinh vốn tốt, lại được rèn luyện nghiêm khắc ở cổ đại nhiều năm. Thời gian nhớ còn tùy thuộc vào việc ôn luyện. Nếu kh ôn tập lại, một năm vẫn nhớ được tám phần mười. Còn nếu ôn ôn lại vài lần, thể nhớ được vài năm kh quên.

Việc giải thích quá phức tạp, Phúc Sinh chỉ cúi đầu ăn cơm, kh nói gì thêm. Tạ Tiểu Ngọc đoán chắc tới kỳ thi đại học sẽ kh quên, bởi giữa chừng còn ôn tập lại.

Ăn sáng xong là đến giờ học, mỗi mang theo một chiếc ba lô vải dù màu x bộ đội. Ai cũng dùng loại ba lô này, kể cả làm, vì thời này đây là kiểu ba lô thịnh hành và hợp thời nhất.

Tạ Tiểu Ngọc tìm được lớp . Trường Trung học Vân Thành mới mở lại, lớp 11A2 46 học sinh. Cô hỏi Phúc Sinh muốn ngồi đâu, ánh mắt về hàng cuối, vì kh quen ngồi sau lưng.

Nhưng nếu Tiểu Ngọc ngồi hàng cuối, tầm sẽ bị che khuất, nên Phúc Sinh để cô tự chọn chỗ.

Tạ Tiểu Ngọc chỉ tay vào hàng đầu bên sát tường, nói: “Chúng ta ngồi góc bên đó được kh?”

Ít nhất thì bức tường vững chãi để dựa vào, ngồi dựa tường sẽ giúp Phúc Sinh cảm th an toàn hơn.

Phúc Sinh gật đầu. Tiểu Ngọc đến sớm, trước tiên giữ hai chỗ đầu hàng bên . Các bạn cùng lớp đều dễ tính, lại thêm Tiểu Ngọc kh tr giành chỗ ngồi tốt nhất, nên kh ai vì vị trí ngồi mà cãi cọ.

Giáo viên ở trường cũng thiếu thốn, hiệu trưởng Trần kiêm dạy môn Ngữ văn và Lịch sử lớp họ. Buổi sáng giáo viên chủ nhiệm khác đến thay họp lớp, vì hiệu trưởng Trần lên thành phố c tác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-203.html.]

Căn nhà thuê của Tiểu Ngọc nằm ngay cổng trường, trưa cô về nhà ăn. Gặp hiệu trưởng ngoài cổng, th mặt u ám, đầy vẻ tức giận, cô vội hỏi: “Hiệu trưởng Trần, thầy vậy ạ?”

“Ôi, đừng nói nữa.” Hiệu trưởng Trần đáp: “Thầy ra nhà sách Tân Hoa ở thành phố xếp hàng từ khi trời chưa sáng. Vừa chen được vào thì th toàn bộ tài liệu ôn thi mới phát hành đã bị vét sạch .”

Ông đã gọi ện trước, nhờ bạn bè ở nhà sách cố gắng giữ lại giúp một cuốn 《Đại số 1》 bản tái bản. Nhà sách Tân Hoa của thành phố nhận được chỉ vài cuốn, quả thực kh thể giữ lại cho .

Tạ Tiểu Ngọc chỉ biết an ủi vài câu. Khi cô cùng Phúc Sinh dùng bữa trưa xong quay lại, th thầy hiệu trưởng Trần vẫn đứng ở cổng trường, mặt mày đã từ vẻ khó đăm đăm chuyển sang rạng rỡ hẳn. Vừa th cô, thầy nở nụ cười tươi rói.

“Tiểu Ngọc, trò đến đúng lúc lắm! một bưu phẩm gửi cho trò, do một bác tài xế xe khách từ bến xe gửi đến, đang để ở phòng bảo vệ đ.”

Tạ Tiểu Ngọc vội vàng cảm ơn. Đó chính là bộ tài liệu ôn thi mà chị dâu cô đã cất c mua tận thành phố Vân gửi về. Sợ bưu ện gửi chậm trễ, chị dâu cô đã nhờ cậy một bác tài quen ở bến xe đưa theo chuyến khách về, thành thử chỉ mất nửa ngày đã tới.

Lúc giao bưu phẩm đến, Tạ Tiểu Ngọc lại kh nhà, thầy hiệu trưởng Trần còn đứng ngoài cổng chờ khá sốt ruột. giao bưu phẩm đã đưa cho thầy hiệu trưởng, dặn dò chuyển tận tay cho học sinh Tạ Tiểu Ngọc. ta còn nói rằng trong gói hàng toàn tài liệu ôn thi quý giá, đặc biệt cuốn 《Đại số 1》 trong bộ 《Tự học Toán Lý Hóa》 do nhà in tăng ca mà in lại, số lượng cực kỳ khan hiếm. Gia đình em Tạ đã xoay sở hết sức vất vả mới mua được cuốn sách này.

Thầy hiệu trưởng Trần vui mừng khôn xiết, trấn an giao bưu phẩm rằng thầy sẽ đích thân trao tận tay cho Tạ Tiểu Ngọc, khiến tài xế an lòng mà ra về. Ông hiểu rõ tầm quan trọng của những tài liệu này, ngay cả lên thành phố cũng kh mua được!

Ngay cả gia đình Tạ Tiểu Ngọc ở tận thành phố tỉnh lỵ cũng xếp hàng ròng rã suốt buổi mới mua nổi.

Tạ Tiểu Ngọc định mang bưu phẩm về nhà mới mở ra, thì thầy hiệu trưởng Trần đã đưa cho cô một cây kéo: “Trò Tạ, trò mau mở ra xem bên trong những tài liệu ôn thi gì nào?”

Đây là giờ nghỉ trưa, lẽ ra các bạn học sinh đều đang miệt mài ôn tập trong lớp. Chẳng rõ ai là đã loan tin trước, rằng nhà Tạ Tiểu Ngọc gửi tài liệu ôn thi về. Thế là cả lũ học trò túa ra đứng chật ngoài phòng bảo vệ, đứa nào đứa n mắt tròn mắt dẹt, háo hức chằm chằm vào gói bưu phẩm.

Tạ Tiểu Ngọc mở gói hàng ra. Bên trong cuốn 《Đại số 1》 bản tái bản. Thầy hiệu trưởng Trần xúc động đến nỗi giọng nghẹn lại: “Tiểu Ngọc, trò bây giờ mới là học sinh lớp 11, thời gian ôn luyện phần thong thả hơn các bạn thi đại học năm nay. Nhà trường muốn bàn bạc với trò về chuyện này. Thầy sẽ cho chép lại bộ tài liệu quý báu này, vài ngày sau sẽ hoàn trả lại trò ngay. Trò th ?”

Bọn học trò đứng ngoài cũng mừng ra mặt, nhất là các chị lớp 12 chuẩn bị thi đại học năm nay. thêm tài liệu ôn thi là thêm tia hy vọng, ai n đều Tạ Tiểu Ngọc với ánh mắt đầy mong chờ.

Tạ Tiểu Ngọc từng trải qua kỳ thi đại học một lần trong mộng, cô biết rõ những tài liệu này vốn dĩ là để Phúc Sinh đọc. Phúc Sinh vẫn còn cần học lại kiến thức cấp ba. Sắp tới, sẽ miệt mài ôn Địa lý, Chính trị, Ngữ văn, mới đến Toán.

Cô muốn giúp Phúc Sinh l được thiện cảm của mọi , dù cô con gái lớn nhà thím Liêu đang làm ở căn tin trường vẫn kh ngừng lén lút nói xấu .

Cô nói: “Thực ra những tài liệu này là gửi cho Phúc Sinh. Em xin phép được hỏi ý kiến trước đã ạ.”

Thầy hiệu trưởng Trần và các bạn học sinh chuẩn bị thi đại học chăm chú Diệp Phúc Sinh: “Học trò Diệp...”

Phúc Sinh: ... chưa bao giờ được nhiều chú ý đến như vậy. Trong đó còn cả thầy cô, là những thầy cô lớn tuổi, đáng kính. Nếu là học vấn từ thời cổ đại mà bị đưa về thế giới này, ắt hẳn ai n cũng đều là kẻ sĩ tài ba trở lên, chút địa vị xã hội, thể làm thầy đồ khai sáng tri thức cho mọi , thậm chí gặp quan huyện cũng chẳng cần quỳ lạy.

Tiểu Ngọc muốn quyết định. Phúc Sinh chỉ đáp gọn lỏn: “Được.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...