Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 204: 4
Hơn mười học trò cùng nhau chung sức, chỉ trong hai đêm đã miệt mài chép tay toàn bộ tài liệu ôn tập và đề thi do cô Tạ Tiểu Ngọc gửi đến. Đặc biệt, cuốn 《Đại số 1》 được chép thành ba bản, mỗi khối một bản, từ đó các khối lại tiếp tục phân chia để truyền tay nhau chép tiếp. Hiệu trưởng trường trung học số 2 nghe tin, vội vàng chạy đến văn phòng hiệu trưởng Trần, kỳ kèo hơn một tiếng đồng hồ mới mượ được một cuốn.
M ngày nay, giới học sinh trong trường đều Diệp Phúc Sinh với ánh mắt thân thiện hơn hẳn. Ai n đều hiểu rõ những tài liệu quý giá này đều là của Diệp Phúc Sinh và Tạ Tiểu Ngọc mang tới, lại biết Phúc Sinh vốn kh thích nói chuyện nên cũng chẳng ai dám làm phiền .
Hôm đó, Tạ Tiểu Ngọc mang cơm phần đến nhà ăn để hâm nóng. Trưa về ăn cơm ở nhà vừa tốn thời gian vừa bất tiện, cô chọn cách nấu sẵn từ sáng trưa mang đến nhà ăn nhờ hâm lại.
Triệu Mỹ Hạ là con gái cả của thím Liêu, vốn kh thể nào chịu nổi cảnh Tạ Tiểu Ngọc sánh đôi cùng cái tên khù khờ Diệp Phúc Sinh. Ai dè, cái ngốc lại phúc lớn, Phúc Sinh kh chỉ biết tìm thuốc quý mà còn làm ra những món đồ tre thủ c tinh xảo. Nếu kh Tạ Tiểu Ngọc, lẽ Phúc Sinh đã trở thành con rể ở rể trong nhà họ Triệu .
Triệu Mỹ Hạ cũng y như mẹ , thím Liêu, vốn hay nói bóng nói gió khác. Khi Tạ Tiểu Ngọc vừa đến nhà ăn mượn nhờ gian bếp để hâm cơm, cô ta liền mỉa mai: “Nhà trường đâu phát củi miễn phí? Các đến đây nấu nướng, mà chẳng th ai giúp nhặt l một cành cây khô?”
Thật ra kh chỉ riêng Tạ Tiểu Ngọc đến nhà ăn để hâm cơm. Một số học sinh nhà ở huyện nhưng kh ở ký túc xá cũng tự mang cơm theo, chỉ là số lượng kh nhiều mà thôi.
Tạ Tiểu Ngọc đang định đáp lại, thì trong nhà ăn đã hơn hai mươi học trò khác. Trong đó, vài chị lớp 12 hơn tuổi đứng dậy, lên tiếng đầy dõng dạc: “Hiệu trưởng đã cho phép chúng sử dụng bếp nhà ăn miễn phí, củi còn chuyên trách chở đến tận nơi. cô lại kh cho phép chúng đun nóng cơm được?”
Triệu Mỹ Hạ giật , nghĩ bụng m đứa học sinh này đèn sách quên ngày quên đêm nên đầu óc chắc vấn đề , cô ta đáp: “Liên quan gì đến các ? nói các đâu?”
đứng đầu là lớp trưởng lớp 12, chính là đã chép tay cuốn 《Đại số 1》 và nhờ đó mà tiếp thu được nhiều ều bổ ích. nói: “Trường học là nơi để chúng yên tâm học hành. Nếu mỗi ngày lại đến đây hâm cơm còn sắc mặt các cô, bị xỉa xói vài câu, vậy làm chúng thể học tập cho an lòng được?”
“Kh muốn bị mắng thì về nhà mà ăn.” Triệu Mỹ Hạ nói: “Cách nhà m bước chân, mà cứ đến nhà ăn xin xỏ cơm của trường.”
Cô ta càng cố cãi lý, bọn học sinh càng thêm phần bất bình. Lớp trưởng lớp 12 khinh bỉ nói: “Cô làm hiểu được từng khắc thời gian quý như vàng với chúng đến nhường nào. Ngoài thời gian ngủ cần thiết ra, chúng còn muốn vừa ăn cơm vừa tr thủ nghiền ngẫm sách vở. Cô nghĩ cô dậy sớm ư? Chúng còn dậy sớm hơn cô nhiều!”
“Đúng vậy, ai cũng ước một ngày 48 tiếng đồng hồ, làm thời gian lãng phí trong nhà ăn. Cô làm việc được hay kh? Nếu kh làm được thì chúng sẽ viết đơn lên hiệu trưởng, xin thay khác vào vị trí này!”
Quả thực là, bên ngoài kh biết bao nhiêu đang nơm nớp mong được vào làm ở nhà ăn của trường.
Triệu Mỹ Hạ thực sự kh tài nào hiểu nổi tại bọn học sinh lại đoàn kết đến thế, lại còn đứng ra bảo vệ Diệp Phúc Sinh.
Bên cạnh, để giữ hòa khí, m cô nhà ăn lớn tuổi đã kéo Triệu Mỹ Hạ sang một bên: “Nhà ăn chắc c sẽ cho các em hâm cơm, thôi đừng gây chuyện nữa. Ai cần hâm cơm thì mau xếp hàng, để nhóm lửa cho.”
Huyện Th Hà vốn dĩ đã hẻo lánh, đến cả hiệu sách Tân Hoa cũng chẳng l một cái ra hồn. Nghe đâu tập tài liệu ôn luyện của Phúc Sinh và Tiểu Ngọc là do nhà gửi từ thành phố tỉnh lỵ về, đầy đủ và quý giá vô cùng. Mọi ai n đều cảm kích tấm lòng cởi mở của Phúc Sinh khi kh ngần ngại sẻ chia, nhờ đó mà ai cũng được hưởng lợi. Tình cảm chan hòa như vậy quả là hiếm th ở cái thời buổi này.
M đứa học trò đang xếp hàng chờ hâm cơm ở bếp ăn tập thể th vậy, liền dãn ra hai bên, niềm nở bảo Tạ Tiểu Ngọc và Diệp Phúc Sinh: “Hai bạn cứ hâm cơm trước , chúng chờ một lát cũng được.”
Phúc Sinh hơi ngỡ ngàng. Ở thôn Đại Hà hay thậm chí là thời cổ đại, đã quen với cảnh bị chế giễu, bị xa lánh. Bao giờ cũng chỉ muốn lợi dụng , chứ chưa từng ai để được hưởng lợi trước. Đây là lần đầu tiên ở chốn học đường, nhận được sự quan tâm vô tư từ những xa lạ.
Phúc Sinh khẽ gật đầu, môi mấp máy: “Đa tạ.”
Hâm nóng xong phần cơm và thức ăn mang theo, hai tìm một chỗ dưới cái khung rổ bóng rổ hoen rỉ bị bỏ xó trên sân vận động mà ngồi ăn. Tạ Tiểu Ngọc cười nói: “Phúc Sinh, m bạn học ở đây ai cũng thật đáng mến, th đúng kh?”
Lòng Phúc Sinh dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. th mọi ai n đều thật tử tế. Chỉ là cho mượn một cuốn tài liệu ôn thi hiện kh dùng tới, vậy mà lại đổi lại được nhiều thiện cảm đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-204.html.]
Tạ Tiểu Ngọc hiểu rằng Phúc Sinh đang được sưởi ấm bởi những tấm lòng tốt bụng , khác hẳn với những kẻ cay nghiệt mà đã quen đối mặt. Quả thực, m đứa học trò này thật dễ thương.
Phúc Sinh cô, nói: “Em mới là đáng yêu hơn.”
Tạ Tiểu Ngọc nghe vậy, mặt đỏ bừng. Trời đất ơi, Phúc Sinh biết đang thốt ra lời yêu thương kh vậy chứ!
Trước khi vào lớp học, Lưu Vân tìm đến trường gặp Tạ Tiểu Ngọc. Cô kể, nghe nói chị dâu của Tạ Tiểu Ngọc đã gửi về cho cô một tập tài liệu ôn luyện quý giá. Các đồng chí th niên trí thức ở thôn Đại Hà nghe được chuyện, liền nhờ Lưu Vân, thân thiết nhất với Tạ Tiểu Ngọc, mượn cuốn 《Đại số 1》 về để họ thể chép tay lại.
Tạ Tiểu Ngọc liền đưa cho cô. Lưu Vân vui mừng khôn xiết: “Mai tớ sẽ gửi trả ngay cho , chẳng mất nhiều thì giờ đâu.”
Tạ Tiểu Ngọc vội vã đáp: “Môn Toán thì Phúc Sinh định để học sau cùng, chậm trễ đôi ba ngày cũng chẳng đâu.”
Nghe vậy, Lưu Vân nghĩ nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định kể cho Tạ Tiểu Ngọc nghe một chuyện: “Triệu Hà hình như từng bị kẻ xấu giam cầm, gầy sọp hẳn , bị ta đem trả về tận huyện Th Hà. Phía nhà họ Lương biết tin, vội vã đón cô về làng. Triệu Hà chỉ nói là tự nguyện trở về, nhưng ánh mắt thì vừa sợ hãi vừa vẻ uất ức kh dám hé lời, dù ai gặng hỏi thế nào cô cũng ngậm miệng như hến.”
Phản ứng đầu tiên của Tạ Tiểu Ngọc là cho rằng chính Lương Phù đã làm ra chuyện này. ta đâu lần đầu ra tay làm chuyện tày đình như thế. Suy đoán về động cơ, lẽ là do Triệu Hà bỏ trốn khiến Lương Thiên Đ bị nhà họ Lương đánh cho nhập viện.
Nhưng đó cũng chỉ là suy đoán của riêng Tạ Tiểu Ngọc mà thôi.
Lưu Vân lại nói tiếp: “Còn Liêu Đại Dân thì chị phần nể nang , nghe đâu nói ‘Quả dưa ép kh ngọt’, nên đã chủ động ly hôn với Triệu Hà.”
Tạ Tiểu Ngọc cũng chút ngạc nhiên. Giá mà Triệu Hà biết trước ều này, thà cứ ngồi lại nói chuyện hòa bình với Liêu Đại Dân thì còn hơn là vướng vào m chuyện rắc rối kia.
Lưu Vân vội vã trở về, Tạ Tiểu Ngọc cũng quay lại lớp học.
Tan học, Tạ Tiểu Ngọc kể lại chuyện về Triệu Hà cho Phúc Sinh nghe. Phúc Sinh quay sang cô, nói: “ tra tấn Triệu Hà là vì em.”
Tạ Tiểu Ngọc bất bình thốt lên: “Đồ ên rồ mà!”
“Tại vậy?” Tạ Tiểu Ngọc kh tài nào hiểu nổi: “Em với Triệu Hà kh oán thù gì, ta l quyền gì mà tự ý quyết định như thế!”
Phúc Sinh hiểu rõ kẻ đó, lạnh lùng thốt ra hai chữ: “Thế thân.”
Tạ Tiểu Ngọc trầm ngâm suy nghĩ một lúc. Triệu Hà đã thay cô làm cô giáo dạy thay ở tiểu học, cô lại nh chóng kết hôn với Phúc Sinh. Lương Phù ôm lòng thù hận từ dạo . Cái tên ên loạn quả thực khiến ta rùng sợ hãi.
Tạ Tiểu Ngọc bất chợt th gai , khẽ rùng , vội nắm l tay Phúc Sinh: “Phúc Sinh, bảo vệ em!”
Phúc Sinh dừng bước, Tạ Tiểu Ngọc nghiêm túc: “ thề sẽ bảo vệ em, kh để bất cứ ai làm hại em.”
Phúc Sinh bên cạnh, lòng Tạ Tiểu Ngọc bỗng an tâm lạ thường. Cô kh muốn nghĩ ngợi thêm về những chuyện rối ren, gai góc ngoài kia nữa.
Tuần học đầu tiên, vào thứ Sáu, cô giáo chủ nhiệm cầm một xấp đề thi vừa mới in đến lớp, bất ngờ th báo kiểm tra đầu vào. Kỳ thi thử đầu tiên chính thức bắt đầu!
Chưa có bình luận nào cho chương này.