Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 51: 1
Tạ Tiểu Ngọc từng nói với Phúc Sinh rằng, cô cả một rương quần áo, còn thì chẳng là bao. Đợi đến khi cả hai số lượng đồ dùng ngang nhau, cô cũng sẽ tự tay may vá cho .
Hiện tại là thời kỳ đại tập thể, việc làm đồ thủ c để l tiền là ều kh được phép. Bà Trần dùng chiếc máy may của con dâu, kiếm được vài cân gạo, chút mì hay m quả trứng cho cả nhà thì đã là ều may mắn lắm . Hôm nay được tặng nguyên một tấm vải b, thể may quần đùi cho hai đứa cháu nhỏ, quả là một món quà cảm ơn vô cùng thiết thực.
Chị Hoa thì thầm với mẹ chồng rằng, Phúc Sinh đúng là phí hoài cả cái mặt đẹp cùng dáng cao ráo , thật tiếc khi đầu óc lại kh bình thường. L một cô vợ yểu ệu như Tạ Tiểu Ngọc, cũng coi như uổng phí cả hai bên.
Bà Trần thành thạo việc cắt may quần áo, kiểu dáng ở n thôn lại đơn giản, bà đã quen tay từ lâu. Một chiếc áo cộc tay, một chiếc quần dài, nửa ngày là đã xong xuôi.
Thế nhưng bà Trần lại kh nghĩ như chị Hoa. Phúc Sinh tuy tính khí phần kỳ quặc nhưng kh hề ngốc, ngược lại còn th minh. Cuối năm tính c ểm, ngay cả kế toán đội sản xuất cũng nhờ Phúc Sinh giúp sức. C ểm của cả một đội lớn, kh cần đến bàn tính, ta cứ ngồi đó chốc lát là nhẩm tính ra ngay.
Trong làng xây nhà, lợp mái hay làm nghề mộc, ta chỉ cần qua một lần là thể tự thực hiện. như thế mà lại gọi là ngốc, vậy thì lẽ cả làng này chẳng ai th minh bằng ta.
Bà Trần thở dài, nói: “Mẹ th là Phúc Sinh phúc khí lớn lắm. Trước đây phúc khí của nó giữ kh nổi, nên mới bị cả làng lợi dụng. Giờ Tiểu Ngọc , m kẻ muốn chiếm lợi từ Phúc Sinh, đừng hòng nữa. Nhà bà Phân sẽ ngày càng khấm khá thôi con ạ.”
Chị Hoa bĩu môi nói: “Cũng chưa chắc đâu mẹ. Biết đâu chính Tiểu Ngọc lại là lợi dụng Phúc Sinh chứ?”
Cao Phân đã gả Tiểu Ngọc cho Phúc Sinh. Mà thể chất của cô lại yếu ớt, kh thể ra đồng làm việc nặng nhọc. Nhớ hồi mới xuống Đại Hà thôn, lần đầu ra đồng nhổ cỏ, cô đã bị say nắng đến ngất xỉu. Sau đó mới được phân về dạy học ở trường tiểu học của làng.
Giờ nhà họ Diệp lại thêm một miệng ăn, sau này chắc c sẽ càng vất vả hơn nhiều.
Tạ Tiểu Ngọc về đến nhà thì cơm tối đã được nấu xong. Bữa cơm chỉ cơm chan rau khoai lang, nhà nào cũng ăn như vậy. Ở đất tự c, ta trồng nhiều nhất là củ cải với cải trắng.
Phúc Sinh ăn nh, ều này liên quan đến môi trường khắc nghiệt lớn lên từ nhỏ – chỉ chậm một chút thôi là đồ ăn đến miệng cũng bị khác cướp mất.
Tạ Tiểu Ngọc múc một bát cơm chan rau, khéo léo đẩy hơn một nửa sang bát của Phúc Sinh.
“Phúc Sinh, em ăn kh hết nhiều thế này. giúp em ăn một chút nhé, cảm ơn .”
Lưu Tú Hảo ngồi bên cạnh, trong bụng cũng réo rắt vì chưa ăn no.
Thực ra buổi tối kh lên c, nhưng bữa cơm tối vẫn kh thể nào nấu đủ để cả nhà ăn no nê được.
Mỗi chỉ một bát, kh phần thêm.
Lưu Tú Hảo bực tức nói: “Ăn kh hết thì múc đầy làm gì?”
“ múc y như chị hai mà, đảm bảo kh đầy hơn chị đâu, vậy mà cũng kh được ?”
Tạ Tiểu Ngọc ăn ít, nhưng một bát cháo loãng thì kh đủ cho Phúc Sinh.
Tất nhiên là cô múc nhiều một chút để chia cho Phúc Sinh ăn.
Phúc Sinh ngẩng đầu Tạ Tiểu Ngọc.
Trong nhận thức của , đồ ăn vô cùng quý giá.
Chia sẻ đồ ăn cho khác, chẳng khác nào chia nửa cái mạng của .
Bởi vì chỉ nửa cái bánh bao cũng thể cứu sống một mạng .
Tại Tiểu Ngọc lại chia đồ ăn của cô cho ?
cả chị dâu cưới nhau tám năm, hai chị dâu cưới nhau bảy năm.
Cũng chưa từng th chị dâu chia cơm trong bát cho cả hai.
Tiểu Ngọc mới về nhà một ngày.
Phúc Sinh nghĩ, cô ngốc thế này, sẽ càng ngày càng gầy , và c.h.ế.t mất ?
Nghĩ vậy th thật đáng sợ.
Phúc Sinh đổi bát cho Tạ Tiểu Ngọc.
“Em ăn .”
“Em thật sự ăn kh nổi nữa.”
Tạ Tiểu Ngọc nói: “Phúc Sinh, giúp em một chút nhé, đã vào bát thì là của , ăn mà.”
Cao Phân liếc mắt là hiểu ngay ý đồ nho nhỏ của Tạ Tiểu Ngọc.
Cô đang tìm cách để Phúc Sinh ăn nhiều thêm nửa bát cơm.
Đến cả Lưu Tú Hảo lắm ều cũng kh bắt bẻ được câu nào.
Bà cũng kh nói ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-51.html.]
“Mau ăn cơm , ăn xong ngủ, đừng phí dầu hỏa.”
Trong thôn mười ngày thì tám ngày cúp ện.
Dầu hỏa cũng tiết kiệm.
Kh việc gì thì ngủ là tốt nhất.
Ngủ mới con, Cao Phân nghĩ vậy.
Phòng phía sau cách âm cũng kh tốt lắm.
Lúc đầu Cao Phân sợ bên kia ồn ào quá, còn l b nhét vào tai.
Nhưng một lát lại lo, tháo b ra, dán tai lên tường nghe thử.
Căn phòng của đứa con trai út yên tĩnh lạ thường.
Kh động tĩnh gì như bà vẫn mong đợi.
Bà tức đến mức ném luôn b bịt tai .
Cái thằng ngốc này, cưới vợ mà kh biết động phòng với vợ, lỡ c.h.ế.t thì biết tìm ai mà kể cho nghe chuyện này đây?
Cao Phân lo lắng cả đêm kh ngủ được.
Tạ Tiểu Ngọc lên giường, th Phúc Sinh nằm sát mép tường, nhắm mắt nằm ngửa, hai tay đan lại đặt trước ngực.
Tạ Tiểu Ngọc nói:
“Phúc Sinh, thả tay xuống , đặt vậy đè lên n.g.ự.c kh tốt đâu, dễ gặp ác mộng lắm.”
Phúc Sinh lập tức bu thõng hai tay xuống bên h.
Tạ Tiểu Ngọc bật cười, để cô nằm cạnh thế này, Phúc Sinh cũng cố gắng lắm .
Tạ Tiểu Ngọc kh vội, từ từ là được.
Cô thổi tắt đèn dầu, nh chóng chìm vào giấc ngủ.
Căn phòng của Phúc Sinh, hễ chuột nào bén mảng vào là kh đường sống sót trở ra.
Bọn chuột vốn tinh r, từ trước đến nay chẳng con nào dám bén mảng tới.
Nhưng hôm nay lẽ vì đánh hơi th mùi thức ăn từ ểm tập kết th niên trí thức, m con chuột đáng ghét lại liều lĩnh mò đến.
Phúc Sinh nghĩ, đến con rắn nước dài chưa tới một thước mà Tiểu Ngọc còn sợ, thì chắc c cô cũng sợ chuột.
dùng đá nhỏ, mỗi viên hạ một con chuột, đều b.ắ.n trúng mắt.
Sáng sớm, mang ba con chuột chôn ở sau núi.
Tạ Tiểu Ngọc hôm qua ngủ ngon, Phúc Sinh ra ngoài khi nào cô cũng kh hay biết.
Cô bưng chậu rửa mặt, khăn mặt lên bếp trước để đánh răng rửa mặt, bất chợt tr th Lưu Tú Hảo đang dùng chiếc ca tráng men mới mua của cô để múc nước súc miệng.
Tạ Tiểu Ngọc quát lớn:
“Dừng lại đã!”
Lưu Tú Hảo giật nảy :
“Sáng sớm đã la lối om sòm, cô muốn c.h.ế.t à?”
“Chị hai, chị lại dùng chiếc cốc đánh răng của như vậy, kh sạch sẽ gì cả!”
Tạ Tiểu Ngọc ôm chặt hai chiếc ca in chữ song hỷ đỏ chót vào lòng.
“Đây là của và Phúc Sinh mà.”
Lưu Tú Hảo trợn mắt cô, đúng là cái đồ nghèo mà cứ thích làm bộ sang trọng.
Dùng chung một cái cốc thì làm đâu?
Trước khi cô ta về đây, cả nhà lớn bé chẳng vẫn dùng lẫn lộn ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.