Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không

Chương 62: 2

Chương trước Chương sau

Kh ăn thì thôi. Lưu Tú Hảo th Đại Trụ uống một tô lớn sạch đến đáy, th lạ bèn hỏi: "Nước rửa nồi này gì mà ngon vậy?"

"Ngon lắm ạ, con còn muốn uống thêm một tô nữa." Tiếc là trong chậu c đã bị chia hết .

Lưu Tú Hảo mượn bát của Tiểu Trụ nếm một ngụm, trời ơi, đây là c tiên hay mà ngon quá vậy, lúc nãy lại làm làm mẩy kh chịu uống chứ, hối hận quá mất!

Tiểu Trụ vội vàng ôm chặt l bát: "Mẹ, chính mẹ bảo kh uống mà!"

Tạ Tiểu Ngọc ăn nửa bát cơm thịt kho và nửa bát c là đã no. Cô cười hì hì nói: "Mẹ ơi, con đã nấu cơm trưa , vậy con kh rửa bát nha?"

Lưu Tú Hảo thệu đà quá, nấu bữa cơm mà kh rửa bát, còn cô ta thì ra đồng làm việc mà vẫn cứ lo việc nhà, đang định mở miệng mỉa mai thêm m câu thì hai đứa con trai đã kh cho cô cơ hội.

Đại Trụ nói: "Con rửa bát cho. Thím Ba ơi, sau này thím nấu cơm thì con sẽ rửa bát. Ngày mai thím còn nấu nữa kh ạ?"

Thím Ba nấu ăn ngon quá, nếu thím Ba nấu cơm thì nó tình nguyện rửa bát mỗi ngày.

Tiểu Trụ cũng nói: "Thím Ba, con cũng muốn nhóm lửa cho thím ạ."

Tiểu Ni kh chịu kém cạnh: "Con sẽ vo gạo rửa rau!"

Tạ Tiểu Ngọc th ba đứa nhỏ này đáng yêu quá chừng, nếu trong nhà này kh Lưu Tú Hảo gây rối, thì kh chia nhà cô cũng thể sống tiếp được. Nhưng mà Lưu Tú Hảo thì nhất định chia.

Chỉ chia nhà , cô mới thể toàn tâm toàn ý nuôi cho Phúc Sinh ăn no, bây giờ cô muốn nấu cho Phúc Sinh ăn ngon, mà lại nấu cho tận mười , đúng là mệt đến c.h.ế.t mất thôi.

Tạ Tiểu Ngọc cười tít mắt: "Mai thím Ba ra đồng , ai đến phiên nấu thì đó nấu nhé."

Đại Trụ, Tiểu Trụ vui vẻ rửa bát, Tiểu Ni hí hửng lau bàn. Cao Phấn chợt nhận ra, chỉ trong một bữa cơm, Đại Trụ và Tiểu Trụ dường như đã biết nghe lời hơn chút, còn tr nhau rửa bát, chuyện này trước nay chưa từng xảy ra.

Ngay cả Tiểu Ni, trên mặt cũng rạng rỡ hẳn lên. Tiểu Ngọc quả đúng là cô giáo dạy thay, biết cách dạy dỗ lũ trẻ, cưới cô về nhà, xem ra cũng chẳng đến nỗi nào.

Lưu Tú Hảo theo vào tận bếp, quở trách hai đứa con trai: “M đứa ăn cháo đá bát! Lúc mẹ mày hì hục nấu nướng, đứa nào xúm vào được thế này kh hả?”

Tiểu Trụ đứng lên ghế, múc nước rửa nồi, miệng líu lo: “Thím Ba nói , con trai mà biết nấu cơm rửa bát là duyên lắm đó mẹ! Mẹ th con bây giờ duyên kh?”

Buổi chiều, Tạ Tiểu Ngọc lại xin nghỉ nửa buổi, ở nhà giặt giũ bộ quần áo mới may cho Phúc Sinh, đem phơi vắt vẻo trên cây tre giữa sân.

Buổi tối, bữa cơm tề chỉnh do chị dâu cả nhà họ Diệp đảm đương, Tạ Tiểu Ngọc thì lo rửa bát. Lưu Tú Hảo lại gọi Phúc Sinh bổ củi, gánh nước. Chẳng nói chẳng rằng, Phúc Sinh liền cầm đòn gánh và đôi xô chuẩn bị xuống s.

Gánh nước quả thực chẳng chuyện nhẹ nhàng. Thời này nước s vẫn còn tinh khiết, chưa bị ô nhiễm như sau này, cả làng vẫn dùng nước s trước cửa làng để ăn uống, sinh hoạt. Muốn gánh được nước sạch, ta xắn quần cao lên, cởi bỏ dép, lội hẳn xuống vùng nước sâu ngang thắt lưng.

Gánh hai xô nước lớn đặt nặng trĩu trên vai lên bờ, quần áo thế nào cũng ướt sũng. Chưa kể, cái việc dò dẫm bước lên từ lòng s đầy bùn lún cũng đâu dễ dàng gì. Cả nhà hơn chục miệng ăn, nào giặt giũ, nào nấu nướng, ngày nào cũng ngốn kh biết bao nhiêu nước. Phúc Sinh ở đây, Lưu Tú Hảo hả hê sai vặt như một phu phen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-62.html.]

Tạ Tiểu Ngọc gọi với theo: “Phúc Sinh! vào buồng một lát, em chuyện muốn nói riêng.”

Phúc Sinh ngoan ngoãn đặt đòn gánh xuống, theo cô vào buồng.

Lưu Tú Hảo bĩu môi, lầm bầm nhỏ tiếng: “Chắc lại bắt cái thằng ngốc đun nước tắm cho cô ta nữa chứ gì.”

Cao Phấn trừng mắt lườm chị ta: “ bản lĩnh thì bảo chồng đun nước cho mà tắm! Còn kh thì câm cái miệng lại !”

Lưu Tú Hảo vẫn kh phục, trong bụng nghĩ thầm: Đều là em ruột, lẽ nào Diệp Ngân Sơn nhà lại kém cỏi hơn cái thằng Phúc Sinh ?

Chị ta đẩy chồng một cái, hằn học nói: “ đun nước tắm cho em!”

Diệp Ngân Sơn nhăn nhó: “Em ăn nhầm bùa mê thuốc lú à? Em thử xem trong cái làng này, đàn nào chịu đun nước tắm cho vợ kh hả?”

Lưu Tú Hảo bực tức: “Thế cái thằng Phúc Sinh ngốc kia lại đun nước tắm cho con bé Tạ Tiểu Ngọc đó chứ?”

Trước kia, chưa gì để so sánh thì Lưu Tú Hảo còn chẳng th gì là bất c. Giờ thì khác , Tạ Tiểu Ngọc chỉ cần nhẹ nhàng sai bảo một tiếng, cái thằng ngốc cũng răm rắp làm theo, kh dám từ chối bất cứ việc gì.

Dù biết Phúc Sinh là kẻ ngốc, nhưng trong lòng Lưu Tú Hảo vẫn dâng lên một nỗi ghen tỵ ngút trời. lao động trụ cột của cả nhà, giờ lại biến thành "tay sai" riêng của mỗi Tạ Tiểu Ngọc. Những lời viên ngọc đã nói quả kh sai, nhất định tìm cách đuổi Tạ Tiểu Ngọc , nếu kh, cái phúc khí lớn lao về sau này cũng sẽ bị con nhỏ đó chiếm đoạt hết cả.

Diệp Ngân Sơn lầm bầm trong miệng, kh dám nói lớn, sợ mẹ nghe th. Bà cụ kh thích ai gọi Phúc Sinh là đồ ngốc. ta lúng búng: “Phúc Sinh nó ngốc thật mà! Hay là em cũng gả cho một thằng ngốc , dỗ dành nó đun nước tắm cho em xem!”

Lưu Tú Hảo tức đến hoa mắt chóng mặt. Trước đây, mỗi khi Phúc Sinh đun nước tắm xong, chị ta còn lén lút xách vào buồng dùng, cái thằng ngốc Phúc Sinh cũng chẳng oán thán nửa lời, chỉ biết lẳng lặng chẻ củi lại đun thêm nồi khác. Giờ thì chị ta chẳng còn hòng chiếm được chút tiện nghi nào nữa . Tắm táp xong xuôi, Tạ Tiểu Ngọc liền kéo Phúc Sinh lại, kh cho ra khỏi buồng, bộ dạng đắc ý ra mặt. Sớm muộn gì cô ta cũng hành ta đến kiệt sức mà thôi!

Tạ Tiểu Ngọc l bộ quần áo đã phơi khô từ chiều xuống, ướm thử lên Phúc Sinh, bảo mặc vào xem vừa kh. Phúc Sinh liền đứng ngây ra, lúng túng kh biết cần cởi đồ ngay trước mặt Tiểu Ngọc hay kh.

Phúc Sinh chợt nhớ đến vị khách thuê đầu tiên từng trả một trăm lượng bạc thù lao. Thuở , sư phụ từng dặn: Tiền của chủ thuê thể giúp no đủ, ấm áp, còn lời của chủ thuê thì nhất định răm rắp nghe theo.

Tiểu Ngọc đã may đồ mới cho , còn nấu cho món cơm thịt kho ngon nhất thế gian này. Vậy thì lời của Tiểu Ngọc, cũng răm rắp nghe theo thôi!

Tiểu Ngọc là đầu tiên yêu cầu Phúc Sinh thay y phục trước mặt. Mà Phúc Sinh từ bé đã được rèn luyện, mọi tình huống đều đưa ra quyết định trong ba nhịp thở, nếu kh thì tuyệt đối tuân phục. bắt đầu cởi từng cúc áo khoác ngoài.

Tạ Tiểu Ngọc mặt đỏ lựng, vội vàng quay phắt mặt : “Phúc Sinh, thay xong thì gọi em.”

Chừng vài phút sau, Phúc Sinh nói: “Xong .”

Thím Trần may vá khéo thật, bộ cánh này vừa như in với Phúc Sinh. Đúng là đẹp vì lụa, Phúc Sinh vốn đã tuấn tú, nay khoác lên bộ đồ mới lại càng thêm rạng rỡ, bảnh bao. Tạ Tiểu Ngọc cứ thế ngắm mãi, trong lòng tràn ngập niềm vui khôn tả: “Phúc Sinh, thật đẹp trai, em thích nhiều lắm.”

Phúc Sinh ngẩn ngơ, suốt cả buổi tối cứ trăn trở mãi: “Thích” là cái gì?

Thích một là cảm giác ra ? Tiểu Ngọc nói thích , vậy thích Tiểu Ngọc kh?

nhất định tìm hiểu cho rõ “thích” nghĩa là gì.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...