Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 61: 1
Tạ Tiểu Ngọc làm mà kh biết nấu nướng chứ? Cô kh chỉ biết nấu mà còn nấu cực kỳ ngon nữa là đằng khác!
Cơm thịt kho được cô làm vừa vặn đủ khẩu phần, vẫn là lượng gạo như mọi khi vẫn nấu cơm độn khoai lang, đủ để mỗi được một bát đầy ắp.
Nhưng lần này, trong cơm kh là khoai lang mà là những miếng thịt kho và rau củ thơm ngào ngạt.
Cơm trắng Tạ Tiểu Ngọc nấu độ mềm vừa , nhân thịt được trộn đều, từng hạt cơm đều thấm đẫm nước sốt đậm đà.
Mỗi muỗng cơm đưa vào miệng đều lẫn một miếng thịt ba chỉ nhỏ, cắn xuống một cái, phần mỡ và nạc hòa quyện, nước thịt lập tức lan tỏa trong vòm miệng, khiến vị giác như được thôi thúc, muốn ăn thêm mãi kh ngừng.
Cà rốt ngọt th, khoai tây bùi mềm, mỗi món đều khiến ai n đều thầm nghĩ: món cơm thịt kho này lại thể ngon đến thế?
Trên bàn ăn chỉ còn tiếng cắm đũa cắm thìa, chẳng ai buồn nói chuyện.
Ba đứa nhỏ từ khi nồi cơm còn chưa sôi đã ngồi chờ sẵn. Giờ đây, chúng thi nhau múc từng muỗng cơm lớn, vội vàng cho vào miệng, sợ ăn chậm sẽ bị khác giành mất. Đến từng hạt cơm cũng ngấm vị thịt kho thơm lừng, ngon tuyệt, ngon đến nao lòng.
Lưu Tú Hảo vừa hậm hực vừa tiếc rẻ. Món ngon thế này, đúng ra kh nên để Tạ Tiểu Ngọc đứng bếp mới . Cô ta thì chẳng thể ra đồng, nhưng lại khéo tay đến mức này. Nửa cân thịt ba chỉ thôi mà đã khiến cả nhà được một bữa thỏa thuê. Nếu sau này cô ta cứ đảm đương việc bếp núc, thì còn hòng gì mà đuổi cô ta được nữa?
Tạ Tiểu Ngọc vẫn lặng lẽ chia phân nửa bát cơm thịt kho của sang cho Phúc Sinh, mới bắt đầu ăn từng miếng nhỏ, chậm rãi. Quả thật, tay nghề của cô kh hề mai một, thậm chí còn như được nâng tầm lên vài bậc. lẽ là nhờ cái bếp đất giản dị ở quê và những nguyên liệu tươi ngon tự nhiên chăng.
Lưu Tú Hảo ăn thỏa mãn, nhưng vẫn th chưa đủ no. Th Tạ Tiểu Ngọc lại giở trò chia cơm cho Phúc Sinh, cô ta thầm nghĩ: nếu kh thể khiến mẹ chồng ra tay đuổi Tạ Tiểu Ngọc , vậy thì khiến chính cô ta tự th kh thể trụ nổi mà bỏ cuộc. Cô ta ôm bát cơm nói:
“Mẹ à, Tiểu Ngọc kh thể ra đồng kiếm c ểm, vậy thì sau này ba bữa ăn đều giao cho cô . Kh lẽ tụi con ra đồng làm việc cực nhọc, còn cô ở nhà ngồi chơi xơi nước ?”
Ngày ba bữa cho mười miệng ăn trong nhà, c việc thật sự cũng chẳng nhẹ nhàng hơn việc làm đồng là bao. Tạ Tiểu Ngọc chưa chắc đã trụ nổi m ngày đã th mệt mỏi. Lưu Tú Hảo thầm nghĩ, cứ kệ cô ta, nếu ngày nào cô ta cũng đứng bếp, nhà sẽ được ăn ngon, lợi cả đôi đường!
Cao Phấn ngoài mặt kh nói gì, nhưng trong lòng bắt đầu đắn đo. Tạ Tiểu Ngọc khi còn ở thành phố vốn được cưng như trứng mỏng, nghe nói hai chị cô mực thương yêu, cô chỉ thi thoảng nổi hứng mới nấu được một bữa. Nhưng bắt một cô gái chân yếu tay mềm, quen sống ở thành thị như cô nấu cơm cho cả nhà mười miệng ăn mỗi ngày như hầu bếp, lỡ đâu cô bỏ thật thì Phúc Sinh biết tính đây? Cao Phấn th khó xử vô cùng.
Tạ Tiểu Ngọc làm gì chuyện chịu làm hầu cho kẻ khác! Cô lập tức nói: “Mẹ, ngày mai con cũng ra đồng làm việc, kiếm c ểm cho nhà.”
“Phì!” Lưu Tú Hảo cười sằng sặc: “Tiểu Ngọc à, lỡ em lại đổ bệnh vì nắng nóng, nhà l đâu ra tiền chạy chữa cho em, lại cử túc trực hầu hạ? Cuối năm tính c ểm là lại gánh nợ đ.”
Cao Phấn Tạ Tiểu Ngọc ăn uống còn kém cả con bé Tiểu Ni, thầm nghĩ, lỡ mà cô ngất xỉu ngay trên bờ ruộng thì phiền toái biết bao. Bà đành nói: “Con ra đồng kh được đâu, cứ ở nhà con, nhà bốn phụ nữ, cứ thế mà thay phiên nhau nấu nướng là được .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-61.html.]
“Mẹ ơi, mẹ thiên vị rõ ràng quá đó.” Lưu Tú Hảo đặt mạnh đũa xuống bàn, gây ra tiếng động khô khốc. Tạ Tiểu Ngọc là thành phố, l chồng về nhà họ Diệp thì cũng biết thân biết phận một chút chứ. Nếu sợ khổ thì cứ quay về thành phố , cái họ Lương ở thành phố vẫn còn đang chờ để nuôi cô ta đ thôi.
Phúc Sinh hôm nay ăn một bữa no nê, bát cơm đã trống rỗng tự lúc nào kh hay. Trước đây, từng được ăn thịt chỉ hai lần, đều là thịt luộc trắng. Dù kh gia vị gì, nhưng hương vị thịt vốn đã đậm đà, khi cứ ngỡ đó là mỹ vị nhân gian . Chỉ vì lời sư phụ dặn “cố mà sống cho đến cuối, ắt sẽ được ăn thịt mỗi ngày”, cứ thế liều mạng sống sót qua ngày.
Nhưng đã lầm, cơm thịt kho mới thực sự là món ngon nhất trần đời. chẳng biết dùng lời lẽ nào để miêu tả cái hương vị , chỉ biết là cứ muốn ăn mãi kh ngừng. Đây là lần đầu tiên được ăn no nê đến vậy, thỏa mãn đến tận tâm can.
Phúc Sinh nghĩ, món cơm thịt kho ngon lành đến thế này, bạn thân thiết nhất cũng chẳng nỡ chia cho, vậy mà Tiểu Ngọc lại chẳng chút do dự sẻ cho đến một nửa. Phúc Sinh nói:
“, nấu cơm.”
Giọng Phúc Sinh lạnh lùng, cứng nhắc, trầm thấp đến mức xuyên thẳng vào màng nhĩ nghe. Lưu Tú Hảo chỉ cảm th như ai đó đập mạnh vào tim, nghẹn ứ nơi cổ họng, kh thốt nên lời. Thực tế, lúc này cô ta cảm th khó chịu tột cùng, như thể dù há miệng cũng chẳng thể hít thở nổi.
Tạ Tiểu Ngọc khuôn mặt trắng bệch của Lưu Tú Hảo, thầm nghĩ tiếng Phúc Sinh vừa thật khác thường, chắc lại là một cách hành xử kỳ lạ nào đó của . Phúc Sinh khiến Lưu Tú Hảo nín lặng, là đang bảo vệ cô. Tạ Tiểu Ngọc cảm th ấm lòng, dường như ngày nào cũng được Phúc Sinh sưởi ấm.
làm đây?
Tất nhiên là càng đối xử tốt với Phúc Sinh hơn nữa, kh để ai bắt nạt .
Cô nói: "Mẹ ơi, mẹ cứ để con thử xem . Cơ thể con cũng cần rèn luyện chút ít, bây giờ th niên nào cũng yếu ớt, kh chịu khó vận động là kh ổn đâu."
Cao Phấn cứ lắc đầu, trong lòng kh khỏi bán tín bán nghi lời Tạ Tiểu Ngọc, nhưng cũng kh cãi lại được cô: "Để mẹ nói với đội trưởng một tiếng, mai con cứ ra đồng làm thử xem ."
Tạ Tiểu Ngọc vui vẻ nói: "Mẹ thật là tốt quá."
Cao Phấn trong lòng thì thầm nguýt dài, cái đứa này miệng nói ngọt xớt mà lại chẳng biết lười biếng trốn việc, còn đòi ra đồng làm, đúng là ngốc nghếch hết chỗ nói.
Bữa cơm thịt kho ngon lành quá đỗi, mọi đều cảm th chưa ăn đã th no. Trên bàn còn một chậu lớn c trứng rong biển tôm khô, phía trên lơ lửng vài lá rau lang x mướt, bên ngoài thôi đã th thèm thuồng.
Lưu Tú Hảo lúc này mới tỉnh táo lại, th thật kỳ lạ, vừa rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, tự dưng lại th khó chịu trong . Cô ta lại bắt đầu đay nghiến: "Tạ Tiểu Ngọc, cô biết trứng gà quý giá thế nào kh, để dành đổi muối đ. Cô nói xem, cô bỏ bao nhiêu quả vào cái chậu c này hả?"
" chỉ bỏ một quả thôi. Kh tin thì chị cứ ra đếm số trứng còn lại trong tủ ."
Rong biển và tôm khô đều là Tạ Tiểu Ngọc mang từ ểm tập kết th niên trí thức về. Cô chỉ bỏ một quả trứng là cho cả nhà cùng ăn, Cao Phấn trừng mắt cô con dâu thứ hai: "Kh thích ăn thì khỏi ăn!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.