Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 230: Cô ta dám dập máy của tôi!
Dòng họ ở mức độ nào đó đại diện cho tiếng nói trong gia đình. Nhưng hiện tại Ôn Ninh sự nghiệp, bất động sản, tiền bạc lại tình yêu thương của nhà, ở Nghiêm gia cô là quyền quyết định, vì thế cô th việc theo họ ai cũng kh quan trọng đến thế.
Thay vì tốn thời gian rắc rối chuyện họ tên, cô dành thời gian đó thiết kế thêm vài bộ quần áo, đọc thêm vài cuốn sách chẳng tốt hơn ?
Sau khi Vương Chiêu Đệ và Vương Xuyến Xuyến đổi tên thành Giả Diệc Chân và Giả Đình Tây, mỗi khi bà Giả đưa họ ra ngoài, lời giới thiệu của bà đều dõng dạc: "Đây là Diệc Chân con gái , đây là Đình Tây cháu ngoại ."
Những hàng xóm thân thiết như bà Cố Phượng hay bà Tôn Tam Hoa thì thái độ niềm nở, quan tâm. Nhưng với những kẻ quan hệ kh tốt, họ lại giả vờ vô tình hỏi han những chuyện sâu kín để châm chọc. Chẳng hạn như mụ Vương Hồng Mai ở dãy nhà phía sau.
"Ái chà, con gái với cháu ngoại đến cậy nhờ à? Ly hôn ? Chị Giả này, con dâu chị kh nói gì chứ? Kh nói đâu, con gái gả như bát nước hắt , về nhà ở lâu là kh ổn đâu, chị với con gái chị đều sắc mặt con dâu mà sống đ, đúng kh? Mà này, con gái chị tay còn bó bột, cháu ngoại thì ngồi xe lăn, cả hai đều chẳng làm lụng được gì, chậc chậc."
Giả Diệc Chân từ lúc được mời về Nghiêm gia đã dự đoán được sẽ ngày này, đây cũng chính là lý do cô từng kh muốn dọn vào. Luôn những mụ đàn bà rảnh rỗi thích đ.â.m chọc, nhiều năm qua cô đã quen . Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y con trai, ra hiệu bảo bé đừng buồn. Giả Đình Tây khẽ lắc đầu, trong mắt lại lộ vẻ muốn đối đáp.
Bà Giả bĩu môi lườm một cái, hai tay chống nạnh định mắng trả thì cô bé Nghiêm Như Ngọc đã ngẩng đầu lên, dõng dạc hỏi:
"Bà ơi, hôm nay bà với con dâu bà đã đ.á.n.h nhau xong chưa ạ?"
Vương Hồng Mai và con dâu suốt ngày đ.á.n.h c.h.ử.i nhau ở nhà, náo loạn đến mức hội phụ nữ đến can thiệp bao nhiêu lần, bà Giả còn từng dẫn Tiểu Ngọc xem náo nhiệt hai lần .
Vương Hồng Mai nhíu mày: "Mày hỏi cái đó làm gì?"
Tiểu Ngọc hếch mũi: "Cháu nhắc bà lo việc nhà cho xong đã ạ."
"Mày!"
Em gái đã mở lời, Giả Đình Tây kh đợi thêm được nữa, vội xen vào: "Bà ơi, con gái gả như bát nước hắt là hủ tục phong kiến. Bà phong kiến như vậy, chẳng lẽ đầu óc bà vẫn còn kẹt ở xã hội cũ ?"
Vương Hồng Mai trợn mắt, chỉ vào Giả Đình Tây đang ngồi xe lăn lại chỉ vào mũi : "Thằng què này, mày dám mắng tao?"
Ánh mắt Giả Diệc Chân lạnh , định bước tới thì bị con trai giữ tay lại. Giả Đình Tây bị mắng là kẻ què nhưng kh hề buồn bã, trái lại còn nói đầy lý lẽ:
" hai cháu bảo những loại ch.ó ngu ngốc thì bị mắng, kh mắng thì nó kh biết trời cao đất dày là gì, kh biết nặng nhẹ bao nhiêu."
"Chứ còn gì nữa!" Bà Giả Vương Hồng Mai với ánh mắt rực lửa giận, "Đình Tây nhà tuy mất một chân nhưng tâm tính tốt, ngoan ngoãn hiểu chuyện, kh giống cái hạng ngu ngốc nào đó, cái miệng chỉ để phun ra những lời thối tha! Chẳng trách con dâu bà kh hiếu kính bà, còn dám đ.á.n.h bà. Vương Hồng Mai, bà mà hỏi xem, cả cái phố này bà mẹ chồng nào vô lý như bà kh."
Vương Hồng Mai liên tục bị chạm vào nỗi đau, tức đến mức mặt mũi x mét, da thịt run rẩy.
"Được, được lắm! nói lời thật lòng mà các kh muốn nghe chứ gì, cứ đợi xem nhà các đ.á.n.h c.h.ử.i nhau ra !" Mụ ta quay bỏ .
Bà Giả nói vóng theo: "Bà bị con dâu đ.á.n.h c.h.ế.t thì nhà cũng kh đ.á.n.h nhau đâu, cứ tưởng ai cũng ngu ngốc mất hòa khí như nhà bà chắc!"
Giả Diệc Chân phụ họa: "Hóa ra bà ta là hạng như vậy, hèn gì chẳng ai thèm chơi cùng."
Bước chân Vương Hồng Mai khựng lại hai giây, mụ ta nắm chặt tay, c.ắ.n răng bỏ . Đối phương đ , mụ ta nhịn, nhưng thầm nhủ sau này sẽ tìm cơ hội chơi xỏ cho bõ ghét.
Tại chỗ, bà Giả an ủi Giả Diệc Chân: "Mọi ở phố này đều tốt cả, chỉ mụ này là đầu óc kh ra gì, con đừng tin lời mụ ta nói."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-230-co-ta-dam-dap-may-cua-toi.html.]
Giả Diệc Chân gật đầu: "Vâng, con hiểu mà."
Điều cô th lạ lúc này là con trai , cô kh nhịn được hỏi: "Đình Tây, con kh th buồn ?"
Trẻ con lòng tự trọng cao, trước đây mỗi khi bị bạn bè nói là kẻ què, thằng bé thường khóc nhiều. Giả Diệc Chân vì thế mà từng cãi nhau, thậm chí suýt đ.á.n.h nhau với ta bao nhiêu lần. Giả Đình Tây ngẩng đầu, cười rạng rỡ khoe hàm răng trắng:
"Mẹ ơi mẹ yên tâm , cả và hai đã huấn luyện con . Con là khuyết tật chứ kh kẻ què, mà cái loại ngay cả khuyết tật và què cũng kh phân biệt được thì kh đáng để con buồn."
Tiểu Ngọc đứng bên cạnh gật đầu lia lịa, vỗ vỗ ngực: "Em cũng sẽ bảo vệ trai mà!"
Đại Mao và Nhị Mao tuy học, nhưng hai đứa nhỏ ở nhà đều được hai dạy bảo ra dáng. Bà Giả cảnh chị em hòa thuận thì mừng lắm: "Đi thôi, mua đồ ăn nào, tối nay bà làm món ngon cho cả và hai của các cháu."
Giả Diệc Chân phía sau, thở phào nhẹ nhõm. Mọi ở Nghiêm gia đều tốt, cô sớm tìm cách tạo ra giá trị, chứ cứ ăn bám mãi thế này dù ta kh nói gì cô cũng th áy náy.
Phía bên kia, tại xưởng may, Ôn Ninh đang bận rộn trong văn phòng thì trợ lý Lý Viện Viện chạy vào.
"Chị Ninh, một tự xưng là em dâu chị gọi ện tìm chị ạ."
Em dâu? Ôn Ninh ngẩng đầu. Lưu Kim Lan đã tù, vậy chỉ còn lại... Chu Vân Vân? Vợ của Nghiêm Th, chú ba nhà Nghiêm Cương, cô ta gọi ện làm gì?
Ôn Ninh bước tới nhấc máy, đầu dây bên kia tiếng Chu Vân Vân vang lên đầy vẻ chất vấn kh thể chờ đợi:
"Chị dâu, nghe nói nhà chị giúp mẹ tìm được đứa con gái bà nội bán năm xưa à? Còn rước cả hai mẹ con nhà đó về ở trong nhà nữa?"
Ôn Ninh nhíu mày: "Ừ."
Giọng Chu Vân Vân đầy vẻ kh tin nổi: "Chị dâu, cả với mẹ hồ đồ thì chớ, chị cũng hồ đồ theo thế? Hơn hai mươi năm kh gặp, giờ quay về thì làm được gì, chỉ chiếm hời thôi! Chị muốn cô em chồng về qu nhiễu gia đình lắm ? bảo chị này, chị tìm cách đuổi họ ..."
'Cạch!'
Ôn Ninh trực tiếp dập máy.
"Viện Viện," Ôn Ninh dặn dò, "sau này nếu ện thoại từ dưới quê gọi lên thì cứ bảo kh ở đây."
Lúc trước bà nội dẫn Tiểu Ngọc đến xưởng chơi, gọi về quê một lần nên họ nhớ số này. Vậy mà cô ta còn mặt mũi bảo cô đuổi Diệc Chân và Đình Tây . Thật nực cười. Diệc Chân ít nhất còn là ân nhân cứu cô, còn vợ chồng Nghiêm Th chỉ nghĩ đến chuyện chiếm hời, chẳng lẽ Ôn Ninh cô là kẻ ngốc kh phân biệt nổi tốt xấu?
Ôn Ninh coi lời Chu Vân Vân như gió thoảng, nhưng ở nhà Nghiêm Th từ xa, Chu Vân Vân ện thoại bị ngắt mà tức ên . Cô ta quay sang chất vấn chồng:
"Chị dâu ý gì đây? muốn tốt cho chị ta nên mới gọi ện hiến kế, vậy mà chị ta dám dập máy của !"
Hai năm trôi qua, Nghiêm Th vẫn là cái gã sợ vợ như xưa. ta vội ôm l Chu Vân Vân dỗ dành:
"Xa xôi quá, chắc là tín hiệu kém thôi. Chị dâu tính tình hiền lành ôn nhu, chủ động dập máy của em được. Vân Vân, em đừng nghĩ nhiều."
Chu Vân Vân kho tay trước ngực: "Hừ! Nếu kh lo tiền dưỡng già của mẹ bị con mụ em gái nào đó lừa mất, mới lười quản!" Cô ta quay sang chọc vào n.g.ự.c Nghiêm Th, càm ràm theo thói quen: "Mẹ chồng nhà ta thì ra tiền ra sức, mẹ hay thật, chạy đến nhà cả hưởng phúc thì thôi , còn tiền nong á, trừ một trăm đồng bà gửi về lúc con mới đẻ ra thì chẳng th gì nữa!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.