Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 231: Chân nó còn bị rút gân nữa cơ
Nghiêm Th khá hiểu bà mẹ già yêu ghét phân minh, thù tất báo của . ta nghĩ lẽ vì con trai theo họ Chu, lại thêm việc ta dùng tiền của chị để lập nghiệp mà cưới xong lại quá thiên vị nhà ngoại nên mẹ mới kh thèm ngó ngàng đến.
Nghiêm Th chỉ đành ra sức dỗ: "Vân Vân, mẹ cho một trăm đồng là kh ít , kh ở cùng nhau càng tốt! Em mẹ chồng cái Trần bạn em kìa, từ n thôn lên, ở bẩn kinh khủng, tr cháu mà còn nhai nát thức ăn mới bón cho trẻ, gớm c.h.ế.t được."
Chu Vân Vân nhíu mày: "Chị dâu là thành phố, để mẹ làm thế được."
Thì ta nói quá lên thôi mà. Nghiêm Th vỗ vỗ lưng vợ: "Tóm lại là em nên biết đủ , mặc kệ cô em gái nào đó. chị giờ keo kiệt lắm kh cho tiền đâu, mẹ thì l đâu ra tiền mà cho em gái."
"Láo!" Chu Vân Vân lập tức phản bác. " hai gọi ện bảo mẹ với ta mở cái quán cà phê gì đó, bán từng ly từng ly một mà kiếm được khối tiền đ. Đã thế bà còn định làm tiệc nhận thân, kh được, kh thể trơ mắt mẹ thiên vị như thế. Nghiêm Th, mang con sang gửi bà ngoại vài ngày, hai vợ chồng Lộc Thành ngay lập tức!"
Lộc Thành.
Sau khi chọn được ngày lành làm tiệc nhận thân, mọi trong Nghiêm gia bắt đầu th báo cho bạn bè thân hữu. Hôm nay, bà Giả dẫn Tiểu Ngọc cùng Diệc Chân và Đình Tây mua quần áo mới.
Khi vào trung tâm thương mại kh đường dốc, bà Giả và Diệc Chân khiêng xe lăn lên. Bậc thang hơi dài nên khiêng lâu cũng th đuối sức. Đúng lúc đó, một bàn tay lớn từ phía sau đưa ra đỡ l một bên xe.
Tiểu Ngọc ở bên cạnh reo lên vui vẻ: "Chú Bùi, là chú ạ!"
Bùi An - em cùng vào sinh ra t.ử năm xưa với Nghiêm Cương, hiện cũng đang là lãnh đạo đương nhiệm.
Đặt chiếc xe lăn lên mặt đất bằng phẳng, Giả Thục Phân lau mồ hôi trên trán, quay đầu cảm ơn: "Tiểu Bùi, cảm ơn cháu nhé."
"Kh gì đâu ạ." Bùi An nghiêm túc quan sát m bậc thang: "Chỗ này thiết kế kh hợp lý, cháu quen quản lý ở đây, để cháu phản hồi với họ một chút cho họ sửa lại."
"Thế thì tốt quá!" Bà Giả phấn khởi: "Sau này chúng ta dạo cũng thuận tiện hơn. Đúng , tiểu Bùi chắc chưa biết, đây là Diệc Chân con gái thím. Diệc Chân, đây là lãnh đạo của trai con, con cứ gọi là Bùi là được."
Bùi An và Giả Diệc Chân chào hỏi nhau qua lại. Trong lòng Bùi An thầm nghĩ: Xem vẻ ngoài thì đúng là kh ra cô từng tạt nước tiểu vào tên bắt c.
"Tiểu Bùi, cháu đến trung tâm thương mại làm gì thế?" Bà Giả kh nhịn được hỏi một câu.
Bùi An bất đắc dĩ đáp: "Mẹ cháu bắt cháu xem mắt ạ." giơ tay xem đồng hồ: "Sắp đến giờ , thím, cháu trước nhé."
"Được được, cháu làm việc của ."
Bà Giả theo bóng lưng Bùi An sải bước rời , thì thầm với con gái: "Cái Bùi An này, c việc tốt, giỏi giang, gia cảnh cũng khá, bằng tuổi con hoặc hơn một chút mà đến giờ vẫn chưa kết hôn, chắc c là bí mật."
Giả Diệc Chân kh hứng thú lắm với chuyện của khác, cô chỉnh lại cổ áo và kẹp tóc cho Tiểu Ngọc: "Trên đời này kh kết hôn nhiều lắm, ai cũng bí mật riêng mà mẹ."
Cũng đúng thôi. Nhưng Bùi An là quen, bên cạnh , ở mức độ nào đó cũng coi như nhà .
Tối hôm đó, Nghiêm Cương đang rửa bát trong bếp, bà Giả lau bệ bếp, th cửa kh ai bèn lặng lẽ hỏi: "Cương tử, vì Bùi An đến giờ vẫn chưa kết hôn thế?"
Động tác của Nghiêm Cương khựng lại, nhíu mày hỏi ngược lại: "Mẹ, mẹ định giới thiệu Diệc Chân cho Bùi An à? Kh được đâu, con khuyên mẹ dẹp ngay ý định đó ."
Bà Giả ngẩn hai giây lườm : "Nói bậy! kh ý đó! vừa mới nhận lại Diệc Chân, thể chấp nhận việc nó cả đời kh l chồng nữa, chứ làm gì chuyện vừa nhận đã muốn gả nó !"
"Thật kh?" Nghiêm Cương kh dám tin lắm.
Bà Giả xắn tay áo lên: "Tin hay kh đ.á.n.h giờ?"
Nghiêm Cương lúc này mới tin, tiếp tục rửa bát, thuận miệng nói: "Bùi An kh muốn kết hôn."
"Vì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-231-chan-no-con-bi-rut-gan-nua-co.html.]
Nghiêm Cương kh muốn tiết lộ bí mật của chiến hữu, chỉ đáp: "Vì lý do chính trị."
Bà Giả: "... Đừng tưởng kh nghe ra đang l lệ nhé. Kh , đoán ra ."
?
Nghiêm Cương quay đầu lại: "Mẹ đoán ra cái gì?"
"Chắc c là ta 'kh làm ăn gì được' ." Bà Giả cười lạnh: " ở trong quân đội lợi hại như thế, ta chắc cũng tầm đó, nhưng trẻ măng đã phục viên mà còn giữ chức cao, chắc c là lúc làm nhiệm vụ bị thương nặng . ta bị thương nên kh sinh con được, nên quân đội mới sắp xếp chức vụ tốt như vậy để bù đắp kh?"
Nghiêm Cương: "..."
Th con trai im lặng, bà Giả càng nh ninh đoán đúng. Bà lắc đầu: "Yên tâm , sẽ kh nói ra ngoài đâu. ta cũng chẳng dễ dàng gì. Nghe Tiểu Ngọc bảo ta ở nhà nuôi cả mèo lẫn chó, là tình yêu thương, một đàn tốt."
Nhưng bà cũng là một mẹ tốt, kết hôn đâu chuyện gì béo bở. Bùi An là tốt thật, nhưng ta còn cha mẹ nữa, bà kh thể đẩy Diệc Chân vào chỗ khổ được.
Chớp mắt đã đến ngày làm tiệc nhận thân, ngày này được chọn vào cuối tuần để Đại Mao và Nhị Mao đều thể tham gia. Từ sớm, cả nhà họ Nghiêm đã đến nhà hàng đặt trước để đón khách.
Bà Giả mặc bộ sườn xám bằng lụa tơ tằm mà Ôn Ninh đặc biệt làm riêng cho bà. Bộ sườn xám màu x biển thêu hoa mẫu đơn, cổ đeo một chiếc vòng vàng, tr bà vừa ổn trọng vừa ưu nhã.
Ôn Ninh mặc váy màu vàng nhạt, Giả Diệc Chân mặc váy đỏ, chị dâu em chồng đứng cạnh nhau tr như một cặp chị em hoa khôi. Tiểu Ngọc mặc váy c chúa cùng t màu với mẹ. Nghiêm Cương và ba con trai nhỏ thì mặc sơ mi trắng, quần tây, nhưng thắt cà vạt còn ba đứa trẻ thì cài nơ bướm.
Đại Mao dùng nơ đen, chững chạc. Nhị Mao nhường nơ đỏ cho Giả Đình Tây vì để t xuyệt t với váy của cô út. Còn Nhị Mao dùng nơ vàng để hợp với mẹ, hắc hắc.
Cả nhà ăn vận chỉnh tề xuất hiện, nhận được biết bao lời khen ngợi.
Dương Tú giơ ngón tay cái: "Chị Thục Phân, em đã bảo , Tiểu Ngọc ngoan thế này, Đại Mao Nhị Mao khôi ngô thế kia là di truyền từ ai chứ, hóa ra là từ chị và Ôn Ninh đ!"
Lưu Uy cũng múa mép khua môi: " xem, xem, m đạo diễn tuyển diễn viên kh sang chị Ninh, Cương và thím Thục Phân nhà em nhỉ. Thím mà đóng vai lão thái quân thì hết sảy! Còn Cương với chị Ninh chính là câu chuyện tình yêu chấn động giữa quân nhân giải ngũ và nữ do nhân!"
"Cả Đại Mao, Nhị Mao, Tiểu Ngọc cũng đóng gói gửi đến đoàn phim luôn. Đứa suốt ngày đọc sách là học bá, đứa suốt ngày trốn học là đại ca trường học, còn Tiểu Ngọc chính là em gái c chúa được cả học bá lẫn đại ca bảo vệ."
"Cô này là con gái thím kh, tr th tú lịch sự quá, thím hồi trẻ chắc cũng xinh thế này nhỉ?"
...
Mọi tụ họp vô cùng náo nhiệt, vì khách mời đều là bạn bè chí cốt nên cộng lại cũng vừa vặn năm bàn. Khi buổi tiệc bắt đầu, bà Giả cùng vợ chồng Nghiêm Cương dẫn theo Giả Diệc Chân từng bàn, mời trà từng . Đây là buổi giới thiệu, cũng là sự c nhận chính thức. Ý tứ là: Đây là nhà mà Nghiêm gia chúng vừa tìm lại được, là bảo bối trong lòng, sau này mọi nhớ chiếu cố cô nhé.
hướng nội thì ghi nhớ trong lòng, hướng ngoại thì vỗ n.g.ự.c cam đoan.
"Cô là em gái chị Ninh thì cũng là em gái . là Lưu Uy, việc gì cô cứ tìm vợ là Đình Đình nhé. Đình Đình nhỉ?"
Triệu Đình Đình lườm chồng một cái nắm tay Giả Diệc Chân: " Lưu của cô nói đúng đ Diệc Chân, chị làm nhân viên bán hàng ở trung tâm thương mại quốc do, việc gì em cứ trực tiếp đến tìm chị."
"Chị là Lý Thúy, cứ gọi chị Thúy là được. Chị mở nhà hàng, lúc nào rảnh em cứ dắt cháu sang chơi, món gì chị cũng nấu được hết."
"... làm ở bệnh viện, Diệc Chân à, hy vọng cô kh gặp ở bệnh viện nhé."
"Ha ha ha!"
Giả Diệc Chân những gương mặt rạng rỡ nụ cười trước mắt, tay cầm ly trà hơi siết chặt. Cô chưa bao giờ cảm nhận được nhiều thiện ý đến thế. Trước chín tuổi ở với cha mẹ nuôi, họ là những tính tình lập dị nhưng tâm địa lương thiện, chỉ chuyên tâm nghiên cứu nên cũng chẳng bạn bè, cô cũng vì thế mà cô độc. Sau chín tuổi ở cô nhi viện, nơi đó tuy là chỗ nương tựa nhưng cũng đầy rẫy sự cạnh tr, lũ trẻ thể đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán vì một miếng bánh hay một viên kẹo. Sau khi rời cô nhi viện lại càng kh nói.
Lần đầu tiên Giả Diệc Chân nhận ra rằng, nhà chống lưng, bạn bè bao qu lại là một ều tốt đẹp đến nhường này. Ngay cả con trai cô, Giả Đình Tây, cũng được Nhị Mao đẩy xe lăn chơi cùng các bạn nhỏ khác.
"Các bạn xem, đây là em trai tớ, Giả Đình Tây, tên ở nhà là Mau Mau. Hắc hắc, vì tên em là Đình (dừng) mà, tớ muốn em kh được dừng lại nên gọi là Mau Mau!"
"Đúng vậy, em thiếu một chân nhưng chơi vui lắm, cái chân này của em còn biết rút gân nữa cơ, cộp cộp cộp..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.