Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 300: Có đại án
Hiếm khi gặp được một đàn trẻ tuổi “ngố” một cách đáng yêu như vậy, Ôn Ninh cố nén cười: “Được , vậy tiếp tục làm việc , chúng xin phép trước.”
“À ừ, được.” Trịnh Nghị gãi đầu, theo bóng lưng ba rời , trong đầu thầm ghi nhớ: Nhà máy may Hồng Tinh. Sau này nếu nhận được ện thoại báo án từ phía đó, nhất định chủ động xung phong ngay.
Trên đường về, Ôn Ninh cảm thán với Nhạc Hiểu Hồng: “ mới hơn ba mươi, cũng chẳng hơn Lâm Lan bao nhiêu tuổi, vậy mà cứ th già . Vừa Trịnh Nghị ngây ngô thế kia, lại th đáng yêu.” Cô thể tưởng tượng sau này Nhị Mao tán gái, chắc cũng ngố như thế thôi.
Nhạc Hiểu Hồng cười phủ nhận: “Kh chị già đâu, là cảnh sát đó đúng là chút ngốc thật.”
Gương mặt th tú của Lâm Lan đầy vẻ kinh ngạc: “Mọi nhầm ? ngốc chỗ nào chứ? từng th bắt trộm , một tay đấm, một chân đá, tên trộm la oai oái luôn.”
Ôn Ninh và Nhạc Hiểu Hồng nhau, đều th sự bất lực trong mắt đối phương. “Thôi xong, cái đứa ngốc nhất đang đứng ngay trước mặt chúng ta đây này.”
Nhưng chẳng tình yêu vốn dĩ là sự ngây ngô qua lại đó ? Nếu cứ tính toán chi li, giả dối với nhau thì chẳng còn thú vị gì nữa.
Ba kh bàn về Trịnh Nghị nữa. Khi ngang qua một siêu thị nhỏ, Nhạc Hiểu Hồng kéo tay Lâm Lan vào mua quà. Ôn Ninh định ngăn lại nhưng bị Lâm Lan cản lại bằng một nụ cười ngây ngô.
“Chị Ôn, chị cứ để chúng em mua . Đến nhà mà tay kh chúng em sợ thím kh vui, xách chút đồ theo cho chắc bụng.”
Ôn Ninh: “... Thôi được .” Mẹ chồng cô đáng sợ đến thế ? Bà rõ ràng là hiểu đạo lý, nhiệt tình và chu đáo nhất, chỉ là ăn nói hơi thẳng thừng một chút thôi.
Ba vừa bước vào cửa đã th Tiểu Ngọc đang chống cằm ngồi ở bậc cửa phòng khách, khuôn mặt nhỏ n xinh xắn đầy vẻ sầu muộn. Th mẹ và các dì về, Tiểu Ngọc đứng dậy ngoan ngoãn chào hỏi.
“Dì Hiểu Hồng, dì Lan Lan ạ.” cô bé lại ngồi phịch xuống.
Giả Thục Phân nghe th tiếng động liền ra ngoài nhiệt tình chào đón Nhạc Hiểu Hồng và Lâm Lan. Trong lúc đó, Ôn Ninh quan tâm hỏi con gái: “Hôm nay con chuyện gì kh vui ?”
Tiểu Ngọc gật đầu, thở dài: “Con lại th Anna bị trai bạn bắt nạt.”
“Anna là ai thế?”
Tiểu Ngọc chưa kịp giải thích, Giả Thục Phân đứng bên cạnh đã nh nhảu nói: “Là cô bé đã dạy con bé dùng bồn cầu vào cái ngày chúng ta tỉnh xem xe mà. Mẹ cũng chưa gặp mặt bao giờ. Hôm nay mẹ đưa Tiểu Ngọc trung tâm thương mại, Tiểu Ngọc từ đằng xa đã th trai Anna giật quần áo kéo con bé , nhưng đến lúc chúng ta chạy tới thì kh th đâu nữa.”
Tiểu Ngọc nhấn mạnh: “Nhưng con thật sự th mà mẹ. Anna xinh đẹp lắm, mắt tròn xoe như búp bê Tây của con , còn trai bạn cũng ra dáng lắm mà lại làm thế! Chán thật!”
Ôn Ninh xoa đầu con gái, suy đoán: “Cái tên Anna nghe qua thì chắc gia đình cũng kh nghèo. Hay để mẹ giúp con hỏi thăm chút nhé? Sau đó chúng ta nói chuyện này với bố mẹ bạn được kh?”
Tiểu Ngọc há miệng định nói gì đó. Nhưng bố mẹ ruột của Anna đã mất , theo lời Triệu An Đình thì bố mẹ cũng vì Anna mà c.h.ế.t. Hơn nữa, Anna còn nhờ cô bé đừng nói chuyện này ra ngoài. Khó quá mất. Cô bé còn chưa đầy 6 tuổi mà đã gặp chuyện khó xử thế này cơ chứ.
Tiểu Ngọc thở dài thườn thượt, tì cằm lên đầu gối: “Mẹ ơi, mẹ đừng hỏi thăm nữa, chờ lần sau con gặp lại bạn tính sau ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-300-co-dai-an.html.]
“Được .” Ôn Ninh tôn trọng ý kiến của con. “Nếu con vẫn th phiền lòng thì cứ nói với mọi trong nhà, cả nhà sẽ giúp con nghĩ cách.”
Tiểu Ngọc gật đầu mạnh: “Vâng ạ!”
Lâm Lan đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ. Thật tốt biết bao khi Tiểu Ngọc một mẹ dịu dàng và là chỗ dựa vững chắc như vậy. Quan trọng nhất là mẹ cô bé kiên nhẫn và biết cách trò chuyện. Bố mẹ đã khuất của cô trước đây kh biết cách nói chuyện, thường xuyên nói lời mỉa mai, kh khí trong nhà lúc nào cũng căng thẳng. Họ cũng chẳng kiên nhẫn, hở một chút là quát tháo cô. Vì vậy, Lâm Lan khát khao một gia đình ấm áp, suýt chút nữa còn bị ta lừa gạt hết tài sản… Thôi, đều là chuyện cũ cả .
Tối nay nhà họ Nghiêm đ ăn cơm nên kê hẳn hai bàn ở ngoài sân. Dưới ánh trăng, mọi ăn uống rôm rả. Đang lúc vui vẻ, chiếc ện thoại trong nhà bỗng reo vang dồn dập.
Nhị Mao ở gần lại nh chân nên chạy vào nghe máy, xong việc liền gọi với ra cho Nghiêm Cương: “Bố ơi, trên cục bảo bố qua gấp, nói là đại án!”
Nghiêm Cương đặt đũa xuống, chào nhà và khách khứa một tiếng đứng dậy ngay. Giả Thục Phân gọi với theo: “Chú ý an toàn nhé! Đừng làm liều! Nhớ là đã gần 40 tuổi đ!”
Bóng dáng Nghiêm Cương khựng lại một chút chạy càng nh hơn. Nhị Mao chớp mắt hỏi: “Nội! Ý nội là , bố con gần 40 ạ? 30 tuổi lập thân, 40 tuổi phát triển kỹ thuật mới chứ!”
Mọi xung qu bịt miệng mới nhịn được cười. Giả Thục Phân liếc Nhị Mao một cái sắc lẹm: “Tin là lão nương dùng 'kỹ thuật mới' nện cho mày một trận kh?!”
Chờ Nhị Mao im lặng, Giả Thục Phân vẫn kh nhịn được lẩm bẩm: “Cái thành phố nhỏ này thì đại án gì được chứ, cứ làm vào đêm hôm khuya khoắt, thế này chắc đêm nay thằng Cương kh về .”
Tiểu Ngọc đang nhai viên thịt ngon lành, vội vàng giơ tay: “Mẹ ơi, tối nay con ngủ với mẹ!”
Ôn Ninh cười gật đầu: “Được.” Vẻ ngoài cô tuy bình tĩnh nhưng trong lòng cũng lo lắng kh kém, ều năng lực của Nghiêm Cương cô biết rõ, chắc sẽ kh chuyện gì đâu.
Cục C An
Khi Nghiêm Cương vội vã chạy đến, mọi đã mặt gần đ đủ. Mọi tập trung ở phòng họp để trao đổi về vụ án.
“Là một vụ bắt c.”
“Đứa trẻ bị bắt c tên là Triệu Anna, nữ, năm nay năm tuổi. Cô bé và trai là Triệu An Đình đều là Cảng Thành (Hong Kong). Mẹ đẻ của Triệu An Đình là gốc Lộc Thành, vừa qua đời tháng trước do tai nạn. Hai em tuân theo di nguyện của mẹ, đưa tro cốt bà về quê an táng. Theo lời khai của Triệu An Đình, chiều nay ba bọn họ đang dạo ở trung tâm thương mại Lộc Thành, Triệu Anna vệ sinh xong thì kh th trở ra. Trong lúc ta đang ráo riết tìm thì bị ai đó nhét vào tay một bức thư.”
Lúc này, Nghiêm Cương đang cầm bức thư đó trong tay. Trên gi viết những chữ nguệch ngoạc: “10 giờ sáng mai, mang năm vạn tệ đến chỗ gửi đồ ở ga tàu hỏa, chỉ được một , nếu kh em gái mày c.h.ế.t!”
Nghiêm Cương nhíu chặt đôi mày rậm: “ th tin gì về bọn bắt c chưa?”
Nguyễn Hồng Quân ngồi thẳng , g giọng thong thả trình bày: “Kẻ đưa thư chạy nh, Triệu An Đình kh đuổi kịp. Nhưng theo suy đoán của , đây thể là một băng nhóm bắt c tống tiền và g.i.ế.c hàng loạt.”
Nguyễn Hồng Quân đưa ra những tài liệu đã thu thập được: “Tháng 3 năm ngoái, tại Vân Thành, một nhóm bắt c đã bắt một bé trai ba tuổi, sau khi l được 5.000 tệ tiền chuộc vẫn tàn nhẫn sát hại đứa bé. Tháng 9 năm ngoái là ở Vũ Thành, chúng đòi 15.000 tệ. Tháng 2 năm nay ở Phong Thành là 20.000 tệ. Bây giờ chúng đòi 50.000 tệ, cơ sở để nghi ngờ đây cùng là một nhóm.”
Nguyễn Hồng Quân gõ ngón tay xuống bàn, giọng nói quả quyết: “Bọn chúng quá kiêu ngạo, dám đến tận Lộc Thành của chúng ta gây án. Nếu chúng ta kh bắt trọn ổ bọn chúng, dân Lộc Thành sau này sẽ kh còn tin tưởng chúng ta nữa. Hơn nữa vụ án này tính chất nghiêm trọng, nghe nói đài truyền hình đang sản xuất một bộ phim tài liệu về nạn bắt c g.i.ế.c con tin để phát sóng vào giờ vàng nhằm cảnh báo dân. Nếu chúng ta phá được án, cứu được , đó sẽ là một c trạng lớn!”
Nghiêm Cương trầm mặc . cứ cảm th, trọng tâm của Nguyễn Hồng Quân kh nằm ở việc giải cứu con tin, mà là muốn lập c thì đúng hơn?
Chưa có bình luận nào cho chương này.