Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Chương 301:

Chương trước Chương sau

Nguyễn Hồng Quân năm nay được ều chuyển đến Cục C an, trước đó mọi việc ở cục vẫn luôn do Bùi An và Nghiêm Cương quản lý.

Sau khi Bùi An thăng chức, mọi đều đã quen nghe theo Nghiêm Cương. Dù Cục phó Nghiêm vẻ lạnh lùng, khó tiếp cận, nhưng làm việc lại đáng tin cậy, kh bao giờ để cấp dưới "đổ vỏ" thay . Khi gặp sự cố, kh mắng nhiếc mà luôn tích cực trao đổi để tìm cách tháo gỡ khó khăn. Một vị lãnh đạo như vậy, ai mà kh quý?

So sánh ra thì Nguyễn Hồng Quân lại kh được lòng như thế. mới đến kh lâu nhưng mọi đã sớm nhận ra tính cách hay khoác lác, tâm lý lại kh ổn định. Bởi vậy lúc này, khi đột ngột gặp vụ án lớn, Nguyễn Hồng Quân ra lệnh một hồi mà chẳng ai lên tiếng, ngược lại mọi cứ đồng loạt về phía Nghiêm Cương.

Nguyễn Hồng Quân trong lòng bốc hỏa, nhưng vẫn cố cười giả tạo sang Nghiêm Cương: “Tiểu Nghiêm, ý kiến của thế nào?”

Nghiêm Cương suy nghĩ một lát, đôi môi mỏng khẽ nhếch: “Nghe theo Cục trưởng Nguyễn . Trang Siêu, cùng , chúng ta gặp nhà nạn nhân trước.” “Rõ!” Lúc này đám c an mới bắt đầu bắt tay vào việc một cách trật tự.

Nguyễn Hồng Quân theo bóng Nghiêm Cương và Trang Siêu sải bước rời , sắc mặt trở nên u ám, tay nắm chặt lại. Cái tay Nghiêm Cương này rõ ràng là cố tình chống đối . Được lắm, cứ chờ xem vụ bắt c liên hoàn này ai mới là xuất sắc hơn. Ghế Cục trưởng này, nhất định giành được!

Ngoài cửa. Trang Siêu là thuộc hạ đắc lực của Nghiêm Cương, này th minh, khéo léo lại nh nhẹn. ta nói nhỏ với Nghiêm Cương: “Cục trưởng Nguyễn chỉ muốn tóm gọn bọn bắt c để lập c lớn, lại còn phối hợp với đài truyền hình làm chương trình, chẳng thèm đếm xỉa gì đến sự an nguy của con tin...” “Im miệng.” Nghiêm Cương cau mày, quát nhẹ. “Đừng nói năng lung tung.”

Nói xong, đẩy cửa phòng chờ bước vào. Trong phòng hai , một đàn trung niên ngoài bốn mươi, ngoại hình bình thường nhưng gương mặt hiền hậu, tạo cảm giác yên tâm. Ông là chú Vương Tg Lợi, quản gia theo em Triệu An Đình và Triệu An Na về Lộc Thành.

còn lại là một thiếu niên khoảng mười bốn, mười lăm tuổi tên là Triệu An Đình. ta đang dựa lưng vào tường, giữa đêm hôm vẫn đeo kính râm, dáng vẻ kiêu ngạo, bất cần đời. Th vào, Triệu An Đình lập tức đứng thẳng dậy, nhíu mày chất vấn: “Các bàn bạc xong chưa? Bao giờ mới cứu được Triệu An Na ra ngoài?”

Nghiêm Cương vẫn giữ thái độ thận trọng: “Chúng đã bàn bạc xong phương án hành động cho ngày mai. Triệu, muốn hỏi một chút, từ khi về đại lục, các gây rắc rối hay đắc tội với kẻ thù nào kh?” “Kh .” Triệu An Đình gắt gỏng. “ của các hỏi câu này ! Chúng còn chẳng thèm nói chuyện với ai, tuyệt đối kh thể kẻ thù được!”

Chú Vương tiến lên nói thêm: “Thưa cảnh sát, m ngày nay chúng hành sự thấp thỏm, kín tiếng. nghĩ lẽ lúc mua xe ở tỉnh đã lộ chuyện giàu , khiến kẻ xấu nảy lòng tham nên mới bắt c tiểu thư nhà chúng .” Trang Siêu vừa cầm sổ ghi chép vừa tò mò hỏi: “Mọi mua xe hết bao nhiêu tiền?” “Hai mươi vạn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-301.html.]

Nghe chú Vương nói con số đó, chân mày Nghiêm Cương khẽ động, còn Trang Siêu thì ngẩn ra. Triệu An Đình vô tư đảo mắt khinh bỉ: “Xe hai mươi vạn mà cũng gọi là đắt à? Gara nhà ở Hồng K rẻ nhất cũng năm mươi vạn một chiếc!” … Độ giàu của Hồng K đúng là vượt xa trí tưởng tượng của bọn họ! Trang Siêu hoàn hồn, tiếp tục ghi chép vào sổ.

Nghiêm Cương chuyển chủ đề: “Chúng sẽ ều tra cụ thể sau. Các vị ảnh chụp gần đây của Triệu An Na kh?” Chú Vương lắc đầu: “ kh mang theo ảnh, nhưng tiểu thư nhà xinh đẹp, một cái là th khác biệt ngay, cô bé giống hệt mẹ …”

“Cảnh sát đại lục đúng là vô dụng.” Triệu An Đình thình lình lên tiếng. ta cắt ngang lời chú Vương, nói thẳng: “Triệu An Na bị bắt c chứ kh mất tích, các cần biết nhiều thế làm gì? sẽ chuẩn bị sẵn năm vạn tệ, các cứ theo dõi bọn bắt c đến chỗ chúng trốn cứu tất cả đám trẻ ra là được!”

Trang Siêu kh nhịn được: “Yêu cầu ăn nói khách khí một chút, Cục phó Nghiêm làm vậy là để phòng hờ mọi tình huống! Nhỡ em gái th minh tự trốn ra ngoài được thì chúng cũng biết mặt để mà tìm chứ?”

Triệu An Đình nhếch mép mỉa mai: “Nó á? Các đ.á.n.h giá nó cao quá , nó mới năm tuổi, lại còn là một đứa ngốc! Ngoài ra, đừng gọi nó là em gái , nó kh , nó tên là Triệu An Na.” Trang Siêu: “…” Thằng nhóc này bệnh à.

Kh l thêm được th tin gì hữu ích, Nghiêm Cương cùng Trang Siêu ra ngoài, nhưng đột nhiên dừng bước. Trang Siêu thắc mắc: “ thế Nghiêm?” Nghiêm Cương lẩm bẩm một : “ lẽ nên bao dung với Nhị Mao một chút.” So với cái thằng Triệu An Đình trạc tuổi này thì Nhị Mao đúng là thiên thần. Trang Siêu kh hiểu: “Hả?” “Đi thôi.” Nghiêm Cương kh rảnh để giải thích, đang định tiếp tục ều tra thì Vương Tg Lợi đuổi theo.

“Cảnh sát, đây là tấm ảnh chụp chung tiểu thư, vừa nhặt được trong cái ví mà thiếu gia mới vứt , xem giúp ích được gì kh.” Nghiêm Cương đón l tấm ảnh cỡ 4 inch, trong ảnh bốn . Một cặp vợ chồng trung niên, chồng tr ôn hòa còn vợ xinh đẹp, một Triệu An Đình ngạo mạn và một bé gái đang cười ngọt ngào. Cô bé ngũ quan tinh tế, đôi mắt sáng ngời, quả thực là một vẻ ngoài xuất chúng.

Nghiêm Cương cầm tấm ảnh, suy tư hỏi: “Cha mẹ của thiếu gia và tiểu thư nhà là cùng một cặp vợ chồng ?” Vương Tg Lợi lắc đầu cười khổ: “Kh , trong ảnh là cha mẹ ruột của thiếu gia, tức là chú thím của tiểu thư. Sau khi cha mẹ tiểu thư qua đời, cha mẹ thiếu gia đã nhận nuôi cô bé, nhưng tháng trước… họ cũng kh may qua đời vì tai nạn.”

Cả hai đứa trẻ đều mồ côi cả cha lẫn mẹ ? Nghiêm Cương cũng đã làm cha, kh khỏi cảm th đồng cảm. kh dám nghĩ nếu Đại Mao, Nhị Mao hay Tiểu Ngọc mà rơi vào hoàn cảnh này thì sẽ ra . Vương Tg Lợi quay lại chăm sóc Triệu An Đình. Nghiêm Cương xoay rời . Trang Siêu vội đuổi theo: “ Nghiêm, giờ chúng ta làm gì tiếp?” Nghiêm Cương trầm giọng: “ l hồ sơ của m vụ án mà Cục trưởng Nguyễn nhắc tới ra đây, còn tìm bản đồ khu vực trung tâm thương mại và nhà ga để phân tích địa ểm lẩn trốn của chúng.” “Rõ!”

Cả Cục C an thức trắng đêm làm việc. Lúc này, ở phía tây Lộc Thành, tại một bãi tập kết rác nhỏ. Nơi đây ngập tràn rác thải c nghiệp và tro bụi, kh khí nồng nặc mùi hôi thối khó chịu. Phía sau bãi rác một căn nhà nhỏ, bên trong một chiếc ghế băng, trên ghế đang trói một bé gái xinh đẹp.

Đó chính là Triệu An Na. Cô bé đang hôn mê sâu, tay chân đều bị xích sắt xe đạp gỉ sét trói chặt vào chân ghế, kh thể cử động. Trước mặt cô bé là ba gã đàn đang ngồi bệt dưới đất, vây qu một đống thức ăn mua sẵn, ăn uống ngấu nghiến. Trong đó, một gã bắt c vết sẹo dài xấu xí trên mặt vừa gặm đùi gà vừa c.h.ử.i thề: “Ăn cơm ở bãi rác thối kh chịu nổi, chờ làm xong phi vụ này, tao tìm chỗ nào phong cảnh đẹp mà hưởng thụ vài tháng!”

Một gã khác tr gầy gò, đeo kính, vừa lùa cơm vừa gật đầu: “Nhị… Nhị ca, em… em th được đ!” Gã mặt sẹo hắc hắc cười, lại chằm chằm vào Triệu An Na đang hôn mê mà tặc lưỡi: “Chẳng trách lão Tứ lại thích chơi trò này…”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...