Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 303: Mưa gió sắp đến
Giả Thục Phân kh chút do dự vỗ ngực, khẳng định chắc nịch: “Đương nhiên là được! Cái miệng của bà nội cháu kín như bưng, tuyệt đối, bảo đảm, khẳng định sẽ kh để lọt ra một dấu chấm câu nào hết!”
Tiểu Ngọc vẫn tin tưởng bà nội. Chủ yếu là vì cô bé còn quá nhỏ, một giữ bí mật lại đúng lúc Anna b·ị b·ắt c khiến cô bé kh biết làm . Tiểu Ngọc nghiến răng, đem hết những chuyện nghe th hôm đó kể cho bà nội nghe. Cuối cùng, cô bé xị mặt xuống, chán nản: “Nội ơi, giờ tính đây? Chúng ta cần làm gì kh? nên nói cho ba biết kh?”
Nói thật, Giả Thục Phân cũng th kinh ngạc, lâu bà chưa th mối quan hệ em nào "cẩu huyết" như vậy. Bà nhíu mày suy nghĩ hồi lâu bảo: “Ba cháu đang phụ trách vụ án, chuyện liên quan đến mạng thế này chắc c nó đã hỏi kỹ từ sớm . Bà cháu một già một trẻ chẳng giúp được gì nhiều, thôi thì cứ về nhà chờ tin tức, cháu tin tưởng ba .” “Vâng ạ, vậy chờ tin của ba.” Tiểu Ngọc thở dài thườn thượt. “Nội ơi, kể với nội xong cháu th nhẹ lòng hẳn.”
Giả Thục Phân liếc cô bé: “Còn bà thì bắt đầu th lo đây.” “Lo gì ạ?” “Lo cho con bé Anna bạn cháu, số nó lại khổ thế kh biết.” “Đúng thế ạ!”
Hai bà cháu đều lo lắng đến mức mặt mày ủ rũ, buồn bã rời khỏi Cục C an, đồng thời thầm cầu nguyện cho Anna bình an vô sự. Nhưng họ kh biết rằng sau khi họ rời , từ sau một cái cây cổ thụ lớn, Chu Hạnh Hoa đang xách một túi đầy thức ăn bước ra. Sắc mặt cô ta vẫn còn bàng hoàng. Cô ta nhận được ện thoại của Nguyễn Hồng Quân nên mua đồ ăn mang tới, kh ngờ lại nghe được cuộc đối thoại của Giả Thục Phân và Tiểu Ngọc.
lẽ, cô ta thể lợi dụng chuyện này.
9 giờ sáng. Cục C an nhận được năm vạn tệ do Triệu An Đình và chú Vương mang tới. Số tiền lớn như vậy nên Nguyễn Hồng Quân là trực tiếp tiếp nhận. bị thiếu niên trẻ tuổi hỏi vặn ngay vào mặt: “Rốt cuộc các cứu được Triệu An Na ra kh? Nếu kh cứu được, sẽ về Hồng K phát tang, để cho mọi biết c an đại lục vô năng đến mức nào!”
Nguyễn Hồng Quân suýt chút nữa là kh giữ nổi vẻ mặt bình tĩnh. cứng nhắc đáp: “ biết lo lắng cho em gái , nhưng xin hãy bình tĩnh...” “Ai lo cho nó?” Triệu An Đình lạnh lùng, chán ghét đáp lại. “ là ghét các làm mất thời gian của !” Nguyễn Hồng Quân: “... Chúng đang tích cực cứu viện, mời các vị vào phòng chờ nghỉ ngơi.”
Vừa lúc đó, Nghiêm Cương từ bên ngoài bước vào, nghe th Triệu An Đình đang nổi khùng: “Ông tưởng muốn à? Sống hay c.h.ế.t cũng cho một câu trả lời chứ. Năm vạn tệ để đây , hiệu suất làm việc của các thể cao lên chút được kh?”
Trong phòng im phăng phắc, Nghiêm Cương nheo mắt, sải bước tiến vào. “Bọn bắt c hẹn 10 giờ.” đứng cạnh Nguyễn Hồng Quân, đôi mắt sắc lẹm Triệu An Đình. “Nếu muốn Triệu An Na c.h.ế.t nh hơn thì cứ việc qu rầy, làm mất thời gian của chúng . Kh muốn phát tang ? Trong cục chuyên viết m thứ đó đ, bảo dẫn tìm nhé.”
Triệu An Đình nghẹn lời: “C ty nhà cũng viết! Chẳng cần đến lượt các ! sẽ đợi ở đây, hôm nay các nhất định cho một kết quả!” ta quay bỏ . Chú Vương ái ngại hai cũng rời theo.
Nguyễn Hồng Quân lau mồ hôi trên trán, theo bóng lưng Triệu An Đình. “Thằng nhóc này đúng là chưa bị đ.á.n.h bao giờ, ngang ngược hết chỗ nói. Vẫn là Cục phó Nghiêm kinh nghiệm đối phó với m đứa trẻ r này nhỉ.”
Nghiêm Cương liếc một cái đáp: “Con trai lớn của là Thủ khoa kỳ thi trung học, chưa bao giờ bị đ.á.n.h cả. Ngược lại là Cục trưởng Nguyễn, nhà hai con trai hay đ.á.n.h nhau mà vẫn chẳng học hỏi được chút kinh nghiệm nào, xem ra làm cha cũng chẳng trách nhiệm lắm.” Nguyễn Hồng Quân: “...” Cái tay Nghiêm Cương này, câu nào nói ra cũng bị ta chặn họng lại được nhỉ.
Nghiêm Cương ra ngoài. “Chuẩn bị họp, bố trí lần cuối.”
Dù tối qua Nguyễn Hồng Quân là ra lệnh, nhưng sau một đêm, rõ ràng Nghiêm Cương là nắm chắc tình hình hơn. chỉ tay vào m tấm bản đồ đang trải ra, giọng nói trầm ổn, dặn dò từng chút một: “Dựa trên việc tổng hợp m vụ án gần đây, nhận th bọn bắt c vài ểm chung như sau: Thứ nhất, chúng thường bắt c trẻ em ở những nơi đ đúc như trung tâm thương mại, c viên, chợ n sản. Thứ hai, sau khi nhận tiền chuộc, chúng sẽ kh bỏ trốn bằng ô tô hay xe tải mà thường đường núi. Thứ ba, sào huyệt của chúng thường chọn ở những nơi ít qua lại như nhà máy bỏ hoang hoặc bãi rác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-303-mua-gio-sap-den.html.]
Mọi đều lắng nghe cực kỳ nghiêm túc. Nghiêm Cương đưa ra kết luận: “Lộc Thành kh lớn, trong phạm vi mười dặm qu trung tâm thương mại chỉ tổng cộng tám chỗ gồm nhà máy bỏ hoang và bãi rác. đề nghị đúng 10 giờ sẽ đưa cho bọn bắt c hai vạn tệ tiền chuộc để thăm dò tung tích của chúng, cố gắng loại trừ bớt sáu chỗ, những chỗ còn lại đêm nay chúng ta sẽ bao vây giải cứu con tin!”
Nghe đến đây, Nguyễn Hồng Quân lập tức cau mày chất vấn: “Ý là lát nữa khi gặp bọn bắt c, chúng ta sẽ kh bắt giữ mà cứ thế để chúng ?” đã dẫn bố trí ở nhà ga suốt đêm, kh để nhận l cái kết quả như thế này.
Nghiêm Cương thẳng t nói: “Đúng vậy, khi đến l tiền chúng chắc c sẽ kh mang theo con tin. Nếu chúng ta bắt chúng ngay lúc đó sẽ rút dây động rừng, con tin sẽ gặp nguy hiểm. Chi bằng cứ thám thính thực hư âm thầm hành động.” “Để bọn bắt c chạy thoát sẽ chỉ thêm nhiều đứa trẻ khác bị hại!” Nguyễn Hồng Quân phản bác gay gắt.
“Hơn nữa làm đảm bảo lúc tối phá vây, bọn họ sẽ kh bỏ chạy?”
Nghiêm Cương nhíu chặt mày rậm: “Hiện tại tạm thời kh lo được nhiều đứa trẻ như vậy, trọng ểm là Triệu An Na!”
chằm chằm Nguyễn Hồng Quân, hỏi với vẻ thận trọng lạ thường: “Đây là biện pháp tốt nhất mà thể nghĩ ra, sẵn sàng lập quân lệnh trạng vì việc này. Cục trưởng Nguyễn, nếu kh tán thành, vậy thể bảo đảm vừa bắt được bọn bắt c vừa cứu được con tin kh?”
Nguyễn Hồng Quân nghẹn lời. Ông kh thể. Trong bảng thứ tự ưu tiên của , an nguy của con tin nằm ở cuối cùng.
Phòng họp im lặng đến mức chỉ còn nghe th tiếng thở gấp, Nghiêm Cương trực tiếp phân phó: “Lão Bàng, vóc dáng của khá giống với quản gia Vương của em nhà họ Triệu, mượn quần áo của , giả làm quản gia mang hai vạn tiền chuộc đến nhà ga. Những còn lại dựa theo tổ đội đêm qua mà bố trí mật phục. Nhớ kỹ, nhất định cẩn thận hơn nữa, thà rằng kh tin tức chứ kh được để bị phát hiện, cụ thể nghe chỉ huy của …”
Nguyễn Hồng Quân đứng bên cạnh im hơi lặng tiếng, trong lòng khó chịu. Sau cuộc họp, mọi đều vội vã làm việc, Nguyễn Hồng Quân cảm th kh thể ngồi chờ c.h.ế.t, thế là trước khi xuất phát, gọi ện cho quen ở đài truyền hình, tiết lộ chuyện họ sắp bắt được băng nhóm bắt c liên hoàn.
phụ trách đài truyền hình phấn khích vô cùng: “Cục trưởng Nguyễn, chúng ta là chỗ quen biết lâu năm, nhất định bảo đảm cho chúng chụp được những hình ảnh độc quyền trực tiếp, chúng đưa vào bản tin sẽ càng tác dụng cảnh báo…”
Khóe môi Nguyễn Hồng Quân nở một nụ cười kỳ lạ: “Đương nhiên, nhưng chuyện vẫn chưa xong xuôi, cứ đợi tin của .”
“Được, được.”
________________________________________
Một cuộc truy đuổi hung thủ sắp bắt đầu, trời Lộc Thành u ám, kh khí nặc mùi căng thẳng như cơn bão sắp ập đến. Cuồng phong gào thét. dân ở nhà vội vàng thu dọn quần áo; tại sảnh nhà ga, hành khách bước vội vã ra vào những toa tàu x.
Trong đám đ đó, bán hàng rong, đàn khắc khổ sửa nồi đóng giày, cô gái sốt ruột đón thân, nhân viên an ninh nghiêm túc tuần tra, lại cả c nhân bảo trì mặc bộ đồ lao động. Họ tr thật mờ nhạt giữa đám đ, nhưng đôi mắt của tất cả đều đang đổ dồn về một hướng.
Ở đó, lão Bàng trong vai quản gia Vương đang xách một chiếc túi hành lý màu x quân đội, lo lắng qu quất, cuối cùng đặt chiếc túi vào chỗ gửi đồ được chỉ định trên tờ gi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.