Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 304: Ngày mai là ngày tốt
Đặt đồ xong, lão Bàng sốt ruột qu, xoa xoa tay, rụt cổ rời .
Một phụ nữ trung niên bế bé gái khoảng hai tuổi đang vội vàng đường. Đứa bé nh tay lẹ mắt cướp mất viên kẹo hồ lô màu đỏ thẫm cuối cùng trên tay một bé khác. bé gào khóc nức nở, phụ đuổi theo đòi lý lẽ, đám đ lập tức trở nên hỗn loạn.
Trên ểm cao nhất ở tầng ba nhà ga, Nghiêm Cương kh rời mắt khỏi chỗ gửi đồ, chợt nghe th tiếng từ bộ đàm: “Túi hành lý biến mất ! thừa dịp hỗn loạn l mất!”
Nghiêm Cương thu hồi tầm mắt, chạy với tốc độ nh nhất đến vị trí cao thể quan sát cửa sau, đồng thời ra lệnh: “Mục tiêu: Nam giới, cao khoảng 1m85, nặng chừng 85 ký, má vết sẹo dài mười phân, đang về phía cửa sau, nhân viên vào vị trí.”
nh chóng bổ sung một câu: “ đồng bọn tiếp ứng, kh cần quá chấp nhất vào cái túi, th tên mặt sẹo lập tức ẩn nấp bám theo, cơ hội thích hợp hãy thử võ c của .”
Tại cửa sau, Trang Siêu đang phát tờ rơi khai trương cửa hàng nội thất, gương mặt nở nụ cười nhiệt tình: “Thím ơi, ơi, xem giúp em với, cửa hàng nội thất mới mở, thợ lành nghề trăm năm kinh nghiệm đóng theo yêu cầu của gia đình luôn…”
Đột nhiên! th một gã đàn vạm vỡ cao tầm 1m85, mặt vết sẹo dài mười phân đúng như lời Nghiêm Cương mô tả, đang bước vội vã.
Trang Siêu khom lưng sấn tới: “Đại ca, cửa hàng nội thất mới khai trương, thợ già…”
“Cút!” Tên mặt sẹo lạnh lùng gạt phắt , bước chân kh dừng lại.
Thử võ c của .
Nhận được mệnh lệnh này, Trang Siêu nắm chặt tờ rơi, chạy nh hai bước túm l ống tay áo tên mặt sẹo: “ này buồn cười nhỉ, lại bảo cút? phát tờ rơi thì ảnh hưởng gì đến ? kh cần thì thôi, dựa vào đâu mà bảo cút? Mọi xem này! gã tr hung dữ, kiêu ngạo cực kỳ, qua là biết loại tội phạm…”
xung qu tò mò sang, mắt th sắp vây lại đến nơi. Tên mặt sẹo đang vội rời , bị vướng chân vướng tay, trừng mắt hung ác Trang Siêu: “Biết tao từng phạm tội mà mày còn dám chọc vào à? Cút xa ra!”
“Mọi nghe th chưa? còn bảo cút xa ra…” Trang Siêu thu lại, trực tiếp ôm chặt l chân : “ cứ kh cút đ, làm gì được , tức c.h.ế.t luôn!”
Tên mặt sẹo vốn tính nóng nảy, hơi nghiêng , vươn tay nhấc bổng Trang Siêu lên ném sang một bên.
Trang Siêu ngẩn . Tên này là nghề. vừa định đuổi theo thì phía xa lại tiếng động.
“Ai đ.á.n.h rơi 500 đồng này?”
Đám đ bị tiền hấp dẫn nh chóng chạy sang phía bên kia xem náo nhiệt. Trang Siêu nhận được ánh mắt từ đồng nghiệp, kh chọn đuổi theo tên mặt sẹo nữa mà tận tâm diễn nốt vở kịch của : “Mẹ kiếp! Gặp đúng thằng dở hơi, đen đủi thật! Mọi ngang qua ghé xem nội thất nhé, thợ già trăm năm kinh nghiệm…”
Cách đó kh xa, Nghiêm Cương đứng trên cao chằm chằm vào một ểm, giơ bộ đàm lên: “Bám theo tên mặt sẹo, đừng để bị phát hiện. Đồng bọn của cao 1m65, diện mạo bình thường, dáng phổ th, tay xách túi hành lý màu đen…”
Mọi thứ đều quá bình thường. đổi cách mô tả: “Chếch đối diện Trang Siêu 200 mét, đang về hướng tây, tóc húi cua, áo ph đen, quần đen, đang sờ tai…”
“Đừng để rút dây động rừng, mục tiêu của chúng ta là rà soát nơi giấu con tin, khi cần thiết thể bỏ theo dấu, chú ý, thể bỏ theo dấu!”
Vinson và tên mặt sẹo đều là những tay tội phạm lão luyện, thường hẹn nhận tiền ở nơi đ , sau đó chạy trốn theo lộ trình đã định sẵn, đường vòng vèo để xác nhận kh ai theo dõi mới trở về sào huyệt. Tại đó, chúng sẽ g.i.ế.c con tin, chuyển sang thành phố khác nghỉ ngơi một thời gian lại làm vụ mới.
Lần này, hai tên vẫn hành sự theo kế hoạch. Khi đến ểm hẹn đã định, tên mặt sẹo lập tức nhổ nước miếng xuống đất: “Mẹ nó, gặp đúng thằng ên cứ quấn l tao, nếu kh tao chạy nh, tao còn tưởng nó là cảnh sát.”
Vinson hành sự cảnh giác, gã vẫn qu quất con đường vừa qua: “Chưa chắc kh cảnh sát, thằng r nhà họ Triệu lẽ đã báo án.”
“Vậy tính ?”
Vinson thu hồi tầm mắt: “Tao đoán thôi, yên tâm , dù là cảnh sát thì năng lực của chúng cũng hạn, bị chúng ta cắt đuôi . Giờ về giải quyết con bé đó đổi địa ểm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-304-ngay-mai-la-ngay-tot.html.]
“Được luôn!”
Hai tên lại thêm một quãng đường nữa mới xách túi hành lý quay về bãi rác. Tên hạng Khải nói lắp đang c giữ chỉ tay vào Triệu An Na vẫn đang bị trói: “Đại ca, nhị… nhị ca, nó… nó vẫn đang giả vờ ngất.”
Triệu An Na co rúm thành một đoàn, nhắm nghiền mắt, l mi run rẩy, cả run bần bật. Trở về sào huyệt, tên mặt sẹo hoàn toàn thả lỏng, cười ha hả: “Con nhỏ này, mau mở mắt ra , kh mở là vĩnh viễn nhắm luôn đ.”
Triệu An Na sợ hãi mở mắt ra: “Các chú đã l được tiền … kh thả cháu …”
Kh ai trả lời cô, bởi vì khi mở túi hành lý ra, số tiền ít hơn dự tính. Vinson là kẻ hiểu chuyện hơn: “Kh năm vạn, chỉ hai vạn thôi, một tờ gi.”
Gã giơ tờ gi lên, tên mặt sẹo bên cạnh vội vàng đưa cho Hạng Khải: “Lão Tứ, trên đó viết gì? Mau đọc .”
Gã và đại ca đều mù chữ, đó cũng là lý do chúng giữ lại tên Lão Tứ yếu ớt này. Hạng Khải kỹ, đồng t.ử khẽ động, lắp bắp giải thích: “Họ… họ kh đủ tiền… ngày mai mới thêm ba vạn, nhưng muốn th con tin còn lành lặn mới chịu đưa nốt.”
Vinson lập tức cười lạnh: “Giờ mà bọn chúng còn dám đưa ra ều kiện à?”
Tên mặt sẹo sốt ruột: “Ba vạn còn lại l kh? Mà kh đúng, năm vạn chúng còn l ra dễ dàng như vậy, chẳng lẽ mười vạn cũng được ?”
Vinson kh trả lời, ánh mắt thâm trầm về phía Triệu An Na đang bị trói.
Triệu An Na tuy nhỏ tuổi, nhưng ở Cảng Thành vốn xảy ra nhiều vụ bắt c tương tự, cô biết bọn bắt c kh tránh mặt khi nói chuyện, để cô th mặt chúng thì nghĩa là chúng nhất định sẽ g.i.ế.c con tin bịt đầu mối. Nhưng trai nhất định sẽ đến cứu cô, cô phối hợp với , cô nghĩ cách.
Triệu An Na sụt sùi bảo đảm: “Các chú ơi, nhà cháu giàu lắm, kh chỉ mười vạn đâu. Chỉ cần cháu còn sống, trai cháu thể bỏ ra 50 vạn để cứu cháu…”
“Mẹ kiếp!” “Trời đất!”
Tên mặt sẹo và tên nói lắp Hạng Khải sững sờ. Trong mắt Vinson cũng lóe lên sự tham lam. Làm nghề này, ai chẳng muốn thật nhiều tiền, một mẻ lớn là thể rửa tay gác kiếm.
Nhưng gã vẫn tỉnh táo: “ trai mày ghét mày lắm, suốt ngày mắng c.h.ử.i mày, thèm bỏ ra nhiều tiền thế ?”
“Bỏ chứ, bỏ chứ,” Triệu An Na thút thít nói: “ cháu vì quá yêu cháu nên mới hận cháu như vậy, thật ra kh muốn gả cháu , kh nỡ xa cháu, hu hu, ơi…”
Tên mặt sẹo gãi đầu: “Bọn nhà giàu đúng là biến thái, vừa đ.á.n.h vừa chửi, vừa yêu vừa hận.”
quay sang: “Đại ca, giờ tính ?”
Vinson xoay xoay chiếc bật lửa trong tay: “Hiếm khi gặp được nhà giàu từ Cảng Thành tới, mạo hiểm phát này cũng đáng. Đêm nay tao đưa tin, đòi thêm 20 vạn nữa, sáng mai l được tiền là chúng ta rút theo đường núi, rửa tay gác kiếm.”
Hạng Khải xen vào: “Để… để em cho.”
Tên mặt sẹo cũng nói: “Đúng thế, để tao , tao đ.á.n.h nhau giỏi hơn.”
Vinson bác bỏ: “Đặc ểm cá nhân của hai đứa mày quá rõ ràng, tao thì khó bị bắt hơn.”
Cũng đúng. Tên nói lắp Hạng Khải về phía Triệu An Na đang âm thầm rơi lệ: “Đại ca, vậy còn con nhỏ này? Giờ g.i.ế.c luôn hay sáng mai mới g.i.ế.c?”
Vinson Hạng Khải, móc ra một cuốn lịch vạn niên nhỏ bằng bàn tay, liếc vài cái: “Ngày… ngày mai là ngày tốt.”
“Vậy trước khi sáng mai xuất phát thì g.i.ế.c nó.” “Được luôn!”
Ba tên bắt c vội vàng vạch ra lộ trình bỏ trốn cho ngày mai, Triệu An Na khóc nấc lên từng hồi. Ngày mai, cô kh sống quá được ngày mai . trai chỉ còn lại một trên đời này, làm bây giờ đây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.