Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 305: Ba, ba là niềm tự hào của con
Tại Cục C an Lộc Thành.
Trong quá trình bám theo Vinson và tên mặt sẹo, vì Nghiêm Cương đã dặn dò ưu tiên việc kh để bị phát hiện, cộng thêm Vinson thực sự quá nhạy bén, nên cuối cùng tất cả c an đều buộc khẩn cấp rút lui.
Lúc này, trong cục.
Nghiêm Cương yêu cầu mỗi chiến sĩ tham gia theo dõi thuật lại những địa ểm mấu chốt đã qua, để Trang Siêu dùng các loại bút màu khác nhau đ.á.n.h dấu chi tiết lên bản đồ. Khi các ểm nối lại thành tuyến, từng con đường nhỏ dần hiện ra rõ rệt, Nguyễn Hồng Quân bước vào, ánh mắt chằm chằm Nghiêm Cương.
“Nghiêm Cương, thả , bước tiếp theo tính làm thế nào đây!?”
Lúc đó cũng mặt tại hiện trường, nghe lệnh của Nghiêm Cương qua bộ đàm mà nổi trận lôi đình. Nghiêm Cương đã đọc rõ đặc ểm nhận dạng, chiều cao cân nặng của hai tên bắt c, kh dứt khoát x lên khống chế luôn? Cứ âm thầm theo dõi, kết quả thì ? Chẳng thu được kết quả gì cả! Sào huyệt kh tìm th, con tin chưa cứu được, ngược lại còn bỏ lỡ cơ hội bắt hung thủ!
Ông ta hùng hổ chất vấn, nhưng Nghiêm Cương vẫn dán mắt vào bản đồ, trí não đang phân tích cực nh.
Trang Siêu nhịn kh được nói: “Cục trưởng Nguyễn, kh do Cục trưởng Nghiêm cố ý thả, là muốn thả dây dài câu cá lớn…”
“Cá lớn đâu?” Nguyễn Hồng Quân bức .
Nghiêm Cương ngẩng đầu, nheo mắt: “ gấp cái gì? kh sống nổi đến lúc bắt được cá lớn à?”
Kh khí chợt lặng ngắt, Nguyễn Hồng Quân nghẹn lời: “ là lo cho con tin, cô bé ở trong tay bọn bắt c thêm lúc nào là nguy hiểm lúc đó!”
Giờ mới biết con tin nguy hiểm ? Nghiêm Cương nhíu mày, trực tiếp chỉ tay vào bản đồ: “Tên mặt sẹo và gã đàn diện mạo bình thường chạy vòng qu khu vực này, chúng chắc c kh ở khu phía Đ. Lúc trước chúng ta bảy ểm nghi vấn, dựa vào đây thể loại trừ ba ểm phía Đ. Còn lại bốn ểm. Nhà máy hóa chất bị rò rỉ hóa chất nên kh ai dám vào, loại trừ; trại chăn nuôi mùi còn nặng hơn bãi rác, loại trừ; vậy chỉ còn lại bãi rác và ngôi miếu đổ nát. Trang Siêu, dẫn quan sát từ xa hai nơi này, đừng đến gần, chờ tin của .”
“Rõ!”
Trang Siêu định thì nghe Nguyễn Hồng Quân hỏi: “ chắc c tin tức về nhà máy hóa chất và trại chăn nuôi là thật?”
Trang Siêu đáp lời: “Sáng sớm nay Cục trưởng Nghiêm đã cố ý cử kiểm tra một lượt ạ.”
Nguyễn Hồng Quân: “…” kh biết việc này!
Nghiêm Cương kh thèm để ý đến ta, tiếp tục dặn dò: “Bọn bắt c mới l được hai vạn, muốn nhiều hơn thì chắc c sẽ tìm cách ra ngoài l tiền lần nữa. Muốn đ.á.n.h một mẻ lớn, chúng ta bắt được kẻ ra ngoài l tiền trước.”
Nguyễn Hồng Quân mỉa mai: “Nói thì dễ, bắt thế nào?”
Nghiêm Cương liếc ta một cái, chưa kịp nói gì thì chạy vào: “Cục trưởng Nghiêm, một nhóc tự xưng là con trai đến tìm, tên là Nghiêm Túc.”
“Cho nó vào.”
Nguyễn Hồng Quân nhíu chặt mày, chất vấn: “Thời ểm mấu chốt thế này, gọi con trai đến đây làm gì?”
Nghiêm Cương lạnh lùng đáp: “ biết bọn bắt c tr như thế nào kh?”
Nguyễn Hồng Quân cứng họng. Ông làm mà biết được? Dù luôn cầm ống nhòm nhưng hai tên đó lủi trong đám đ nh, chẳng hiểu Nghiêm Cương lại mô tả chính xác đặc ểm của chúng như vậy. mắt sói à?
Nếu quan hệ hai tốt đẹp, Nghiêm Cương sẽ nói cho biết: Năm xưa khi làm nhiệm vụ trong quân đội, bò lùm cỏ, nằm nhà hoang chằm chằm mục tiêu nhiều nên luyện thành kỹ năng. Nhưng hiển nhiên, quan hệ giữa họ chẳng tốt đẹp gì.
Nguyễn Hồng Quân cười lạnh: “ kh biết, nhưng nghe như con trai thì biết vậy.”
Nghiêm Cương vẫy tay gọi Nghiêm Túc lại, bình tĩnh nói: “Nó kh biết, nhưng nó biết vẽ tr, mà thì vừa vặn th mặt bọn chúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-305-ba-ba-la-niem-tu-hao-cua-con.html.]
Nghiêm Túc mặc sơ mi trắng, dáng cao ráo, tuấn tú lịch sự. Nghe ba nói, liếc Nguyễn Hồng Quân một cái: “Ba, con mang theo dụng cụ vẽ .”
“Ừ, vào văn phòng .”
Nghiêm Cương còn quay đầu nói với Nguyễn Hồng Quân: “Nếu rảnh rỗi thì thể trấn an nhà con tin.”
Nguyễn Hồng Quân: “…” Đi gặp thằng nhóc đeo kính râm miệng lưỡi độc địa đó á? ên mới .
Nửa giờ sau.
Đại Mao dựa theo mô tả của ba, vừa vẽ vừa sửa, phác họa ra hai bức chân dung. Một tên mặt sẹo, một tên mặt phổ th.
Đại Mao hơi áy náy: “Ba, kỹ năng phác họa của con chưa tới nơi tới chốn, chỉ vẽ được thế này thôi, ba th giống kh?”
Nghiêm Cương bức họa: “Giống đến sáu phần là đủ . Con về nhà trước , chờ ba xử lý xong vụ án sẽ về nhà thưởng cho con.”
“Kh cần đâu.” Đại Mao đứng dậy thu dọn đồ đạc, cử chỉ thong dong và ềm tĩnh. Nhưng trước khi ra khỏi cửa văn phòng, vẫn quay đầu lại, chút kh tự nhiên nói: “Đồng chí Nghiêm Cương, con đã th ba chỉ huy hành động, ba là niềm tự hào của con.”
Nghiêm Cương ngẩn , gương mặt cứng rắn hơi nở nụ cười: “Dù câu này nghe hơi sai sai, nhưng cảm ơn đồng chí Nghiêm Túc đã khen ngợi, đồng chí Nghiêm Cương sẽ tiếp tục nỗ lực.”
“Cố lên!” Nghiêm Túc ho nhẹ một tiếng: “Nhị Mao và Tiểu Ngọc bảo con n là mọi sẽ chờ ba về nhà, con cũng vậy.”
“Được.”
theo bóng dáng con trai cả rời , Nghiêm Cương ngẩn ngơ mất hai giây bật cười. Con cái trưởng thành , đã thể giúp việc cho ba. Nếu kh chuyên viên phác họa của cục học tập trên tỉnh, cũng kh gọi Nghiêm Túc tới.
Cứu là trên hết, kh thể chậm trễ. Nghiêm Cương cầm bức họa ra ngoài: “Đưa hai bức hình này cho mọi nhận diện, chú ý kỹ tên khuôn mặt phổ th này.”
Đối phương chỉ số th minh kh thấp, chắc c sẽ kh cử tên mặt sẹo dễ gây chú ý hành động, mà sẽ để kẻ gương mặt “ qua là quên” này ra mặt.
Sự thật chứng minh Nghiêm Cương đã đoán đúng. 5 giờ chiều, Trang Siêu gọi ện về báo đã phát hiện bóng dáng tên khuôn mặt phổ th lảng vảng gần bãi rác. Nghiêm Cương lập tức hạ lệnh vây bắt, tóm gọn gã ngay tại chỗ.
Trong phòng thẩm vấn.
Vinson lộ vẻ khiếp nhược: “Cán bộ c an, các bắt làm gì? làm chuyện gì xấu đâu.”
Mẹ kiếp, gã kh hiểu lại bị theo đuôi. Theo lý mà nói, lần nào hành động tên mặt sẹo cũng đầu để thu hút sự chú ý, gã chỉ phụ trợ, vẫn bám theo gã được? Giờ gã chỉ thể c.ắ.n răng kh nhận. May mà nhân thân gã sạch sẽ, chỉ là một th niên từ tỉnh lẻ đến làm thuê. Chỉ cần chịu đựng qua đêm nay, sáng mai tên mặt sẹo và Hạng Khải g.i.ế.c con tin cao chạy xa bay, c an kh bằng chứng thì cũng thả gã thôi.
Các chiến sĩ thẩm vấn liên tục hỏi về vụ bắt c, Vinson vẫn giả ngu. Nghiêm Cương đẩy cửa bước vào, bốn mắt nhau, tay Vinson khẽ run, đồng t.ử co rụt lại. đàn này so với c an bình thường một sự sắc bén khác hẳn.
“Sào huyệt của các ở bãi rác, đúng kh?”
Nghiêm Cương kh vòng vo, trực tiếp tung đòn phủ đầu đồng thời quan sát sắc mặt Vinson.
Vinson giả bộ thành khẩn: “ kh biết đang nói gì.”
“Kh biết thì nghe nói đây.” Nghiêm Cương trầm giọng: “Chắc c các đã thương lượng đòi thêm tiền chuộc, nên mới ra ngoài đưa tin. Nhưng lâu kh về, đồng bọn của nghi ngờ ôm tiền bỏ trốn kh? Chúng sẽ làm gì? Chia nhau hai vạn đã đường ai n ? Kh đâu, chúng sẽ nghĩ đã l được nhiều tiền hơn thế.”
Vinson vẫn giữ vẻ mặt hờ hững, sợ hãi.
Nghiêm Cương nheo mắt: “Nghe nói một tên đồng bọn thích hành hạ bé gái. Tài liệu cho th hai đứa con gái, kh sợ tìm đến tận quê nhà ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.