Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 342: Anh trai tôi không phải người để cô trêu chọc đâu
Đi phía sau lão Cẩu chính là Kiều Thúy Nhi và Tào Bằng. Kiều Thúy Nhi mặc một chiếc váy hoa nhí dáng dài, cố gắng giữ vẻ quý phái dù bụng đã lùm lùm. Tào Bằng thì tr như thay hình đổi dạng, tóc tai chải chuốt bóng lộn, mặc comple giày da sáng loáng. Tuy ăn mặc bảnh bao nhưng tr vẫn vẻ chột dạ, cứ cúi gằm mặt, lưng hơi khom.
Cũng thôi, kh ngờ lại đụng mặt chủ cũ ở đây. Sau khi nhận tiền của Lâm Cảnh Minh lại bán tin tức cho Kiều Thúy Nhi, cứ th nhột nhột trong lòng. Lâm Cảnh Minh thì vẫn thản nhiên, phong thái ung dung tự tại như thường.
Lúc này, lão Cẩu tóc hoa râm, hai tay chắp sau lưng bước tới cười hì hì giải thích:
"Thục Phân à, căn bên trái là của , còn căn bên là của hàng xóm nhờ bán hộ. Hai đồng chí này cũng đến xem nhà, nghĩ bụng thôi thì cho xem cùng một thể, kẻo lại lỡ mất ván cờ của . Sắp nước ngoài , tr thủ chứ sang bên kia l đâu ra bạn cờ."
Hóa ra lão bán nhà để sang định cư với con trai ở nước ngoài. Bà Giả liếc Kiều Thúy Nhi và Tào Bằng. Kiều Thúy Nhi còn nở nụ cười chào hỏi: "Chào thím, lâu quá kh gặp. Chào chị Ôn, Lâm."
Bà Giả và Ôn Ninh: "..." phụ nữ này cười tr tà khí thế kh biết, chẳng trước đây cô ta hận các cô thấu xương vì cho rằng các cô hại c.h.ế.t trai cô ta ?
Ôn Ninh quay sang hỏi nhỏ Lâm Cảnh Minh: " Cảnh Minh, quen cô ta à?"
Lâm Cảnh Minh khẽ nghiêng đầu: "Gặp qua vài lần, kh thân."
"Vâng." Ôn Ninh cảm nhận được ánh mắt của Kiều Thúy Nhi đang đ.á.n.h giá , trong lòng kh khỏi cảnh giác. Chẳng lẽ cô ta nhắm trúng Cảnh Minh ? Cái rắc rối này kh là do cô mang đến cho đ chứ?
"Đi thôi, vào trong xem nhà nào." Lão Cẩu đon đả mời mọi vào. Kiều Thúy Nhi và Tào Bằng cũng lẳng lặng theo sau.
Căn tứ hợp viện đã bỏ trống nửa năm nay, mưa gió khiến cỏ dại mọc đầy sân, cành cây rụng rác rưởi khắp nơi nên mọi đứng cẩn thận. Kiều Thúy Nhi cố tình sát bên Lâm Cảnh Minh, định vờ như trượt chân ngã vào , nhưng Lâm Cảnh Minh đã nh chân bước lên phía trước, đưa tay đỡ l cánh tay Ôn Ninh: "Cẩn thận đ."
Ôn Ninh gật đầu: "Vâng, sân này khó thật, em lại đang giày gót."
Lâm Cảnh Minh cười nói: " giày vải, hay là tháo cho cô mượn nhé?"
" định giày cao gót trắng của em chắc?" Ôn Ninh bật cười, vỗ nhẹ vào tay . "Đừng nói đùa nữa, thương em thì tìm cho em cái gậy để chống là được ."
"Được thôi." Lâm Cảnh Minh thật sự tìm gậy cho cô.
Ôn Ninh cầm chiếc gậy thẳng tắp vẫy vẫy vài cái: "Cái này mà dùng để trị tội thằng Nhị Mao thì vừa tay biết."
Lâm Cảnh Minh kh đồng tình: "Trẻ con nên dùng lời lẽ mà dạy bảo, dù kh nghe lời cũng giảng đạo lý chứ."
Nghe đến đây, bà Giả định nói một tràng thì lão Cẩu đã nh nhảu cướp lời:
"Sai , sai ! Con nhà ta thì giảng đạo lý được, chứ cái thằng Nhị Mao nhà bà Thục Phân này thì cứ tẩn cho một trận. kh biết đ thôi, ở cách nhà bà hai con phố mà còn nghe d thằng nhỏ! lần nó l dây thừng vắt lên cây định chơi đu quay với em gái, thế nào mà dây thừng thắt lại suýt thì làm con bé nghẹt thở. Tối hôm đó cả ba con phố đổ xô đến cổng nhà họ Nghiêm xem bà Thục Phân dạy dỗ nó đ!"
"Còn lần khác nữa, nó dắt đám trẻ con thám hiểm 'kho báu' trong cái giếng bỏ hoang. Đất đá lở sụt xuống mà nó vẫn cứ hùng hục đào bới chui vào. Nó sống được đến giờ đúng là mạng lớn thật đ!"
Lâm Cảnh Minh: "..." Đúng là mạng lớn thật, chắc Diêm Vương cũng kh buồn nhận cái thằng nghịch tặc này.
Bà Giả thể tự mắng mỏ cháu nội, nhưng nghe khác nói thì bà th khó chịu lắm. Bà lườm lão Cẩu: "Cái miệng chỉ giỏi nói leo, biết thì giữ trong lòng thôi. Mau câm miệng lại giới thiệu cái nhà nát của ."
Lão Cẩu gãi đầu cười xòa: "Được , thôi." Lão thầm nghĩ bà Thục Phân đúng là "hổ tướng", nhưng lão kh dại gì mà nói thẳng ra bây giờ, đợi lúc nào nước ngoài hẵng nói.
Ôn Ninh phía sau vỗ vai Lâm Cảnh Minh, vẻ mặt bất lực: " th chưa, hoàn toàn kh hiểu nổi cái sức mạnh gen di truyền của nhà họ Nghiêm đâu."
Mọi trò chuyện rôm rả, vui vẻ, chỉ Kiều Thúy Nhi và Tào Bằng phía sau là kh tài nào xen vào được. Tào Bằng thì còn đỡ, chỉ chú ý đường cho Kiều Thúy Nhi, còn cô ta thì tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Cô ta dù cũng đang là bà bầu cơ mà!
Cảnh Minh thế mà kh thèm đoái hoài gì tới cô ta, lại cứ chạy săn sóc Ôn Ninh!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-342--trai-toi-khong-phai-nguoi-de-co-treu-choc-dau.html.]
Đã thế còn ngồi bàn chuyện thằng nhóc quậy phá nhà họ Nghiêm nữa, cái gì mà hay ho cơ chứ! Cái loại đ lớn lên chỉ tù cải tạo thôi!
Phía trước bậc thềm, Tào Bằng vồn vã định tiến lên đỡ Kiều Thúy Nhi bước qua, nhưng lại bị cô ta hất tay ra.
"Cút ! Đừng chạm vào !"
Cô ta xách váy tiếp. Tào Bằng gãi gãi đầu, thầm nghĩ: "Ơ, chẳng đã chạm qua ? Kiều Thúy Nhi quên bẵng chuyện đêm hôm đó à?"
Lão Cẩu nói nhà này nửa năm kh ở, thực tế chắc bỏ kh lâu hơn thế nhiều. Gian nhà phụ nằm sâu bên trong còn bị sét đ.á.n.h sập cả mái. Giả Thục Phân vừa vừa lẩm bẩm c.h.ử.i đổng, quay lại gọi:
"Ninh Ninh ơi, đường khó lắm, con cứ đứng ngoài kia mà đợi, đừng vào đây!"
Ôn Ninh đáp lời: "Vâng, mẹ con biết ."
Lão Cẩu cũng khuyên Kiều Thúy Nhi đừng vào, dù cô ta cũng đang bụng mang dạ chửa, lỡ chuyện gì thì một lão già như gánh kh nổi trách nhiệm. Kiều Thúy Nhi sai Tào Bằng vào xem hộ, ngoài sân chỉ còn lại cô ta và Ôn Ninh.
Mối quan hệ vốn chẳng tốt đẹp gì nên hai cũng chẳng chuyện để nói. Ôn Ninh đưa mắt quan sát xung qu, th căn nhà này cũng được. Vị trí gần nhà cô là một ểm cộng, dù nhà hơi cũ, sửa sang sẽ hơi vất vả nhưng bù lại thể trang trí theo những mẫu thiết kế đang thịnh hành bây giờ. Sân vườn khá rộng, đủ để Cảnh Minh trồng hoa hay làm một cái đình hóng mát đúng như ý muốn.
Ôn Ninh chưa lên tiếng thì Kiều Thúy Nhi đã chủ động mở lời trước:
"Ôn Ninh này, cô đã chồng con, lại sống ngay dưới mắt bà mẹ chồng, khuyên cô nên biết giữ một chút."
Ôn Ninh nhướng mày, liếc cái bụng lùm lùm của cô ta: "Giữ ? Cô đang vác cái bụng kia thì l tư cách gì mà nói chuyện đó với ?"
Kiều Thúy Nhi vênh khuôn mặt xinh đẹp lên, vừa xoa bụng vừa khẳng định:
" sinh đứa bé này xong giao cho Bàng Khôn là sẽ thành phụ nữ độc thân nhà xe. quyền theo đuổi hạnh phúc của riêng ! Còn cô, cô làm mà ly hôn được."
" ly hôn hay kh quan trọng gì đến cô." Ôn Ninh lạnh lùng đáp, "Còn nữa, đứa con cô đang mang chỉ là c cụ để đổi l nhà cửa xe cộ thôi ? Cô kh th nó đáng thương à?"
Kiều Thúy Nhi lầm bầm: " gì mà đáng thương? Nó cha giàu , từ nhỏ đã được sống trong nhung lụa, thế là tốt lắm ."
"Cha?" Ánh mắt Ôn Ninh thẳng vào Kiều Thúy Nhi, như muốn thấu tận đáy lòng cô ta, "Cô chắc c chứ?"
Sắc mặt Kiều Thúy Nhi biến đổi hẳn, cô ta đứng bật dậy, lo lắng: "Cô nói thế là ý gì? Cô biết cái gì ?!"
Ôn Ninh cười nhạt: " thì biết được cái gì? chỉ biết chỉ kẻ làm chuyện trái lương tâm mới phản ứng như cô thôi. Kiều Thúy Nhi," cô tiến lại gần, giọng nói đột ngột trở nên lạnh lẽo, " trai kh để cô trêu chọc đâu. Cô mau dẹp ngay cái ý đồ ghê tởm của cô , nếu kh sẽ cho cô biết mặt!"
Kiều Thúy Nhi rùng , cơ thể kh tự chủ được mà lùi lại phía sau. Tào Bằng từ trong nhà lao ra như tên bắn, vội vàng đỡ l cô ta, ánh mắt đầy lo lắng: "Cẩn thận một chút!"
"Cút!" Kiều Thúy Nhi chẳng mảy may ơn nghĩa, miệng thì mắng nhưng mắt vẫn chằm chằm vào Lâm Cảnh Minh vừa bước ra.
Thế nhưng lại rảo bước thẳng tới bên cạnh Ôn Ninh, dịu dàng bảo: "Xem xong , về thôi."
"Mẹ em đâu ạ?" Ôn Ninh ngó vào trong.
Lâm Cảnh Minh hiếm khi lộ vẻ bất lực: "Đang mặc cả. Chú Cẩu đòi sáu vạn, thím vừa mở mồm đã trả hai vạn, thế là hai cãi nhau chí tử. vào can thì thím bảo làm ảnh hưởng đến phong độ của thím, bắt ra ngoài trước."
Ôn Ninh mím môi cười: "Mỗi lần em cùng mẹ mua quần áo cũng toàn thế cả."
Hai vừa nói chuyện vừa ra ngoài. Từ đầu chí cuối, Lâm Cảnh Minh chẳng thèm Kiều Thúy Nhi l một giây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.