Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Chương 343: Tôi không ăn cơm mềm

Chương trước Chương sau

Sắc mặt Kiều Thúy Nhi hết trắng lại x, hai bàn tay siết chặt lại. Tào Bằng thì cứ lải nhải kh thôi:

"Cái lão già kia đòi sáu vạn, đắt quá! Cái nhà nát mà cũng đáng sáu vạn , ở được đâu, còn sửa chữa bao nhiêu thứ. Sáu vạn bạc về quê dựng được hẳn hai dãy nhà lầu chứ..."

Kiều Thúy Nhi quay lại lườm : "Đồ nghèo hèn! thì biết cái gì! Mua! tiền hơn bọn họ! sẽ bỏ hẳn sáu vạn ra mua một căn!"

Giả Thục Phân vừa vừa lầm bầm c.h.ử.i cho đến khi gặp Ôn Ninh và Lâm Cảnh Minh.

"Cái con Kiều Thúy Nhi c.h.ế.t tiệt! đã biết cứ đụng mặt nó là chẳng gì tốt lành mà. Con r con vung hẳn sáu vạn ra mua cái sân bên cạnh, làm lão Cẩu giờ khôn lỏi hẳn lên, kh chịu bán rẻ cho nữa. Lão cứ tưởng cả thiên hạ này ai cũng là kẻ ngốc thừa tiền như con Kiều Thúy Nhi chắc! Để xem lão giữ căn nhà đ đến lúc hỏng nát ra kh, lúc đ cho lợn vào ở lợn cũng chê!"

Ôn Ninh nhíu mày, hóa ra Kiều Thúy Nhi tiêu tiền của Bàng Khôn nên kh th xót, bắt đầu lên mặt ?

Lâm Cảnh Minh thì nghĩ thoáng hơn, an ủi: "Thím ạ, thế cũng tốt, cháu kh mua nữa. Cháu cũng chẳng muốn làm hàng xóm với cô Kiều Thúy Nhi kia đâu. Thím đừng giận nữa, hại sức khỏe lắm."

Bà Giả ngẫm lại cũng th đúng. Bà Lâm Cảnh Minh một lượt tặc lưỡi cảm thán:

"Cái cô Kiều Thúy Nhi này tuổi thì trẻ mà chơi bời bạt mạng thật, còn dám nhắm cả nữa. Tiểu Lâm này, thích mẫu thế nào, nói thím nghe, thím lưu ý tìm cho."

Lâm Cảnh Minh ái ngại: "Cái này khó nói lắm ạ, chắc là tùy vào cảm giác thôi."

"Thế thì khó ." một tiêu chuẩn cụ thể thì mới dễ tìm, chứ nói đến "cảm giác" thì đúng là mò kim đáy bể. Dù vậy, bà Giả vẫn để tâm đến chuyện tìm nhà cho .

Chưa đầy hai ngày sau, Ôn Ninh vừa bước vào sân đã th bà Giả đang trừng mắt một lão già nhỏ bé trước mặt chính là lão Cẩu.

"Bán hay kh, kh bán thì biến cho rảnh!"

Lão Cẩu bẽn lẽn, ngập ngừng: "Thì... thì cứ theo giá bà nói , bà cho câu trả lời dứt khoát là được."

"Được, ."

Lão Cẩu vội vàng rời . Bà Giả tiến lại gần Ôn Ninh, thở hắt ra một cái: "Hừ hừ!"

Ôn Ninh nhướng mày hỏi: "Mẹ, mẹ kh khỏe ạ?"

"Kh !" Bà Giả xua tay, "Mẹ vừa tự vả vào mặt đ! Thằng con lão Cẩu bên nước ngoài gọi ện bảo lo xong thủ tục , bắt lão sang ngay. Lão liền tìm mẹ bảo thôi thì bán bốn vạn cho mẹ, nhưng kín tiếng, kh được để cái 'máy rút tiền' Kiều Thúy Nhi kia biết. Con th con mua căn đó được kh?"

Vốn dĩ khi ra giá bao giờ cũng để chỗ mà mặc cả. Lão Cẩu kỳ vọng bán được năm vạn, nhưng vì Kiều Thúy Nhi đã mua căn bên cạnh với giá sáu vạn, nên lão th bán cho bà Giả bốn vạn là đã nể mặt lắm .

Ôn Ninh còn đang suy nghĩ thì bà Giả đã cười hì hì:

"Còn chuyện hàng xóm là Kiều Thúy Nhi thì mẹ th chẳng cả. Cứ mua để đ đã, từ từ sửa sang. Đợi đến khi cô ta hoàn toàn hết hy vọng với con thì lúc đó hẵng để dọn vào. Trong thời gian này cứ để sang nhà ở, hoặc về căn nhà cũ con mua trước đây cũng được, th ?"

Nghe chừng cũng ổn. Hơn nữa một khi Bàng Khôn ngã ngựa, tài sản bị th lý, căn nhà Kiều Thúy Nhi mới mua kia cũng chẳng giữ được, sẽ bị nhà nước thu hồi. Đến lúc đó thể mua lại với giá bình dân th hai nhà làm một.

Ôn Ninh đồng hồ: "Con vừa hay cũng việc tìm Cảnh Minh, để con hỏi ý kiến xem . Mẹ ạ, vất vả cho mẹ quá."

"Vất vả gì đâu, mẹ vui còn kh hết chứ." Bà Giả phấn khởi lắm. Bà thích cái cảm giác bận rộn như thế này, nó khiến bà th còn ích, th vẫn chưa già.

Đúng lúc đó, cô Tú Liên gọi ện báo đã về , sắp lái chiếc ô tô nhỏ sang trả cho bà. Nghĩ đến những việc sắp tới định làm, bà Giả kh giấu nổi sự phấn khích! Bà gọi với theo bóng lưng Ôn Ninh:

"Mẹ đón Tiểu Ngọc đây, nếu con rảnh thì bảo về nhà ăn cơm tối nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-343-toi-khong-an-com-mem.html.]

"Vâng ạ." Ôn Ninh nh nhảu đáp.

Cô tìm Lâm Cảnh Minh thật ra là vì việc c. Nghĩ nghĩ lại cô vẫn kh yên tâm, nên đã ều từ xưởng đến cho hai quân nhân xuất ngũ khéo léo và nh nhạy. Một để bảo vệ , còn kia thì năng lực giúp xử lý c việc, tránh đường vòng.

Ôn Ninh đến khách sạn, thẳng tới phòng của . Thế nhưng vừa tới cửa, cô đã nghe th tiếng Kiều Thúy Nhi đang chất vấn bên trong:

" thích Ôn Ninh đến thế ? Cô ta chẳng hạng tốt lành gì đâu, vì đạt được mục đích mà kh từ thủ đoạn, kẻ thù ở khắp nơi. Lúc trước cô ta còn hại c.h.ế.t cả trai ruột của đ!"

Ôn Ninh dừng bước, đôi chân mày khẽ nhíu lại. Giọng nói lạnh lùng của Lâm Cảnh Minh vang lên ngay sau đó: "Đừng x.úc p.hạ.m em gái , cô ra ngoài ngay cho."

"Em gái ư? Kh em gái ruột thì là 'em gái mưa' chứ gì!" Kiều Thúy Nhi tiến lên hai bước, gương mặt lộ vẻ cố chấp, " Lâm, lại hồ đồ thế? Ôn Ninh đã gia đình, con cái , chồng cô ta cũng kh hạng vừa đâu. l d nghĩa trai để ở bên cạnh họ bao nhiêu năm chăng nữa thì ước nguyện của cũng chẳng bao giờ thành sự thật được đâu!

Nhưng thì khác, chỉ cần đồng ý đợi thêm nửa năm nữa, thể cùng cao chạy xa bay. Bất kể muốn làm gì, cũng sẽ ủng hộ hết ."

Cô ta vội vàng bày tỏ tình cảm, mong đạt được tâm nguyện. Thế nhưng cô ta kh biết rằng những lời này lọt vào tai khác chẳng khác gì chuyện nực cười. Lâm Cảnh Minh xưa nay luôn hòa nhã, ít khi xung đột trực diện với ai, nhưng lúc này cũng kh giữ nổi sự ềm tĩnh thường ngày. lộ vẻ khó hiểu:

" cô lại nghĩ sẽ ở bên cô? Cô Kiều này, kh thích ăn cơm mềm, cũng chẳng muốn 'nhảy c' một bước để lên chức làm cha, hưởng sái cái lợi từ khác đâu."

Sắc mặt Kiều Thúy Nhi cứng đờ.

"Khụ." Ôn Ninh kh nhịn thêm được nữa, cô bước vào từ sau cánh cửa.

" à, những kẻ nghĩ rằng chỉ cần tìm đúng đối tượng là thể một bước lên tiên. Cô ta làm được nên cũng nghĩ ai cũng giống , thế là tự coi là cái thang để leo lên đ."

Thần thái Lâm Cảnh Minh giãn ra đôi chút, tự nhiên tiếp lời: " đúng là biết loại như vậy, nhưng chưa th ai da mặt dày đến mức này."

Bị thích nói như vậy, lại còn cùng kẻ thù kẻ tung hứng, Kiều Thúy Nhi cảm th bị sỉ nhục vô cùng. Cô ta Lâm Cảnh Minh bằng ánh mắt vừa phẫn hận vừa mang theo chút mong chờ mỏng m:

" Lâm, nhất định sẽ hối hận vì hôm nay đã từ chối !"

Lâm Cảnh Minh im lặng hai giây đáp: " đúng là hối hận. hối hận vì hôm ở bệnh viện đã lỡ tay đỡ cô một lần."

Một cái đỡ tay mà đem lại bao nhiêu phiền toái kh dứt. Kiều Thúy Nhi nghiến răng, quay bỏ . Lúc qua Ôn Ninh, cô ta còn trừng mắt cô đầy căm hận.

Ôn Ninh nhíu mày định đóng cửa lại, nhưng Lâm Cảnh Minh đã tiến lại giữ cửa mở ra. g giọng một cái: "Cứ mở cửa ra mà nói chuyện."

Ôn Ninh: "…… lại bị cô ta làm ảnh hưởng thế?"

Lâm Cảnh Minh bất đắc dĩ: "Miệng đời đáng sợ mà em."

Bố mẹ ngày trước vì bị đấu tố, cải tạo ở nơi ều kiện khắc nghiệt mà qua đời. đã chứng kiến quá nhiều mặt tối của lòng , thế nên lúc nào cũng giữ kẽ. Thôi thì cứ mở cửa ra mà nói chuyện cho minh bạch, chẳng cả.

Ôn Ninh nghe th phòng bên cạnh tiếng đóng cửa rầm một cái. Nói cách khác, Kiều Thúy Nhi đang ở ngay vách. Tai vách mạch rừng, chỗ này kh tiện nói chuyện lâu. Cô dứt khoát mời: "Đi thôi, về nhà em ăn cơm, mẹ em việc muốn bàn với đ."

"Được."

Hai khỏi chưa được bao lâu thì Tào Bằng xách một đống đồ ăn đến phòng Kiều Thúy Nhi.

"Gà xé tay, cơm chiên trứng, c gà hầm, bánh hạt óc chó…… Toàn là món cô thích cả, cô Kiều, mau nếm thử ."

Kiều Thúy Nhi đang bực bội trong lòng, làm nuốt trôi được. Đột nhiên, cô khịt khịt mũi, đôi chân mày nhíu chặt: "Mùi gì thế này? Thuốc à? Hôi c.h.ế.t được!"

Thuốc?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...