Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 345: Cậu ơi, cậu nắm chắc cơ hội vào nhé
Đúng là chưa th ai nói chuyện huỵch toẹt ra như thế bao giờ!
Bà bác nọ sững mất hai giây, đáy mắt thoáng qua vẻ chột dạ, liền xua tay phủ nhận: " mà thế được? Này nhóc, nghĩ xấu xa quá đ."
Nhị Mao bà ta chằm chằm: "Thế bà nhắm mắt làm mẫu cho cháu xem trước ."
Hai cứ thế mắt lớn trừng mắt nhỏ. Bà bác bắt đầu lùi lại định lẩn mất, nhưng Nhị Mao đã nh thoăn thoắt lao tới túm chặt l tay bà ta: "Bà ơi, bà nhắm mắt mà, chỉ một cái chớp mắt thôi mà bà."
Bà bác cuống lên: "Cái thằng oắt con này, bu ra mau!"
"Kh bu, bà nhắm mắt đã."
……
Lâm Cảnh Minh th tình hình kh ổn, đã vẫy tay gọi m c an đang trực gần đó lại. Nhị Mao nh nhảu báo cáo:
"Các chú c an ơi, các chú tra xem bà bác này 'nghề' trộm cắp kh ạ? Nếu đúng thì bắt được kẻ xấu cho dân nhờ, còn nếu kh thì coi như cháu là trẻ con kh biết chuyện ạ."
Mọi : "……" Bà bác: "Cái thằng %#@! &%¥……"
Chuyện cũng chẳng khó tra, vì quả thực m hành khách vừa bị mất đồ. Họ th bà ta là nhận ra ngay, bảo chính bà này bảo họ nhắm mắt nghe nhạc. Thế là hay , ngay cả gã ca sĩ lang thang đang gảy đàn kia cũng bị mời phối hợp ều tra xem đồng bọn kh.
Khu vực chờ tàu trở lại bình thường, Lâm Cảnh Minh Nhị Mao với ánh mắt vô cùng phức tạp.
Đây là lần đầu tiên đơn độc ở cùng Nhị Mao, đúng là kích thích thật, vừa loáng cái đã bắt được kẻ trộm.
Ánh mắt sáng rực đầy thán phục, Nhị Mao thì vuốt vuốt tóc, ra vẻ cao nhân mà phán một câu: " ơi, đừng mê luyến cháu, cháu chỉ là một huyền thoại thôi."
Lâm Cảnh Minh nắm chặt nắm đấm. Giây tiếp theo, Nhị Mao liền "xì hơi" ngay lập tức, cười hì hì huých vai Lâm Cảnh Minh: "Đại này, câu vừa nãy đừng kể với bà nội cháu nhé, kh bà lại tẩn cháu một trận đ."
Lâm Cảnh Minh khựng lại hai giây: "Cháu ngoan ngoãn chút thì ta sẽ kh nói."
Nhị Mao đồng ý ngay tắp lự: "Rõ ạ!" Nhưng đồng ý là một chuyện, làm được kh lại là chuyện khác.
nh sau đó, một đoàn từ bên trong ra. Trong đó, thu hút ánh nhất là một phụ nữ hàng phía trước. Giữa đám đ xám xịt, cô nổi bật với mái tóc dài uốn sóng màu hạt dẻ, cài chiếc băng đô màu đỏ, mặc sơ mi tơ tằm ngắn tay màu x lục thẫm, kết hợp cùng chân váy dài ôm m.ô.n.g cùng t và đôi giày cao gót màu đỏ.
Cô trang ểm tinh tế, màu son đỏ rực rỡ, vô cùng xinh đẹp và hút mắt. Tay xách chiếc túi caro đỏ đen, cô rạng rỡ về phía Lâm Cảnh Minh, từ xa đã nhiệt tình vẫy tay: " Lâm!"
Lâm Cảnh Minh mỉm cười đáp lại. Nhị Mao liếc đang đứng bất động, mắt mở to hết cỡ: " ơi, động thủ chứ!"
Lâm Cảnh Minh còn chưa hiểu chuyện gì, thì giây sau đã th Nhị Mao sải bước lao lên, ân cần giúp Lục Nhất Lan xách túi, cái miệng thì liến thoắng kh ngừng: "Chị đẹp ơi, em cùng Lâm đến đón chị đây. Nào, để em xách hộ cho, xe vất vả . Chị tr cứ như bước ra từ tivi , xinh thật đ!"
Đôi mắt to tròn của Lục Nhất Lan hiện lên vẻ ngạc nhiên. Lúc hai đã đứng trước mặt Lâm Cảnh Minh, cô hỏi: " Lâm, bé này là..."
"Nh lên nào." Nhị Mao đưa cái túi cho Lâm Cảnh Minh. " học tập chút , thể để con gái xách đồ nặng thế này được."
Lâm Cảnh Minh: "……"
Chưa hết, Nhị Mao lại thò tay vào túi lôi ra một cuốn sổ nhỏ dày dặn, cung kính đưa bằng hai tay cho Lục Nhất Lan: "Chị đẹp ơi, đây là d của em, mời chị xem qua."
Lâm Cảnh Minh và Lục Nhất Lan: "……" Kh hiểu nhà ai lại làm d thành một cuốn sổ nhỏ thế này.
Lục Nhất Lan tò mò mở ra xem, trang đầu tiên thiết kế y hệt d , viết rõ:
• Nghiêm Xuyên
• Tên ở nhà: Nhị Mao (tử).
• Thứ t.ử nhà họ Nghiêm.
• Máy gây họa tự động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-345-cau-oi-cau-nam-chac-co-hoi-vao-nhe.html.]
• Vua bị đòn.
• Địa chỉ: Số 18 ngõ Đê Biển, Lộc Thành.
• Điện thoại: 168168.
Lục Nhất Lan im lặng mất hai giây, lật xem từng trang tiếp theo:
• Nghiêm Hai Mươi: vì gây họa làm mất 20 đồng, Đại Mao đặt.
• Nghiêm Tìm C.h.ế.t: do đồng chí Giả Thục Phân ban tặng.
• Ôn Xuyên: l theo họ của đồng chí Ôn Ninh.
• Trịnh Tiền To: khi định một bố nuôi họ Trịnh.
• Nghiêm Bốn Nhiều: bà bảo ăn nhiều, nói nhiều, ngoài nhiều mà mưu mẹo cũng nhiều.
• Nghiêm Đậu Hũ: vì ăn quá nhiều đậu hũ của đồng chí Giả Diệc Chân làm. ...
Lục Nhất Lan thực sự bị chấn động! Lâm Cảnh Minh ghé mắt xem cùng cũng rơi vào trầm mặc sâu sắc.
Nhị Mao khó hiểu gãi đầu: " mọi kh nói gì thế? Tên của em đều giải thích cả đ, muốn gọi em bằng cái nào cũng được."
Đúng là tự hào gớm. Lâm Cảnh Minh thở dài khẽ, giới thiệu với Lục Nhất Lan: "Em còn nhớ từng nhờ em tra tin tức về em gái Ôn Ninh của kh? tìm được cô , đây là con trai cô , em cứ gọi là Nhị Mao là được."
Lục Nhất Lan gật đầu hiểu ý, trả lại cuốn "d " cho Nhị Mao nở nụ cười hiền hậu: "Nhị Mao à, cô tên là Lục Nhất Lan, cháu gọi cô là cô Lục nhé."
Phụ nữ ai chẳng muốn trẻ trung, vậy mà cô lại tự nâng bối phận lên, chắc c là ý đồ gì đây! Nhị Mao đảo mắt một vòng: "Rõ ạ, cô Lục. Đi thôi, cháu dẫn cô ăn món đặc sản địa phương chính t luôn, cháu mời khách, cháu trả tiền!"
"Được thôi." Lục Nhất Lan kh nhịn được cười, khẽ liếc sắc mặt Lâm Cảnh Minh. Trước đây hai ở bên nhau toàn bàn c sự, chẳng đề tài gì khác. Lần này cô c tác, báo cho Lâm Cảnh Minh cũng là nhất thời nảy ra, vừa cúp máy xong đã hối hận vì sợ sẽ ngại ngùng. Nhưng Nhị Mao ở đây, kh khí lại tự nhiên.
Sự thật chứng minh, Nhị Mao quá nhiệt tình đến mức... hơi quá đà. trò chuyện với Lục Nhất Lan, cậy là một trai nhiệt tình, vừa khen vừa hỏi, bới móc hết cả gia cảnh của cô ra.
Hóa ra bố mẹ Lục Nhất Lan đã mất cả, cô sống nương tựa vào bà nội. Bà cô bị hen suyễn nặng, qu năm uống t.h.u.ố.c và chăm sóc đặc biệt. Nghe đến đây, Nhị Mao nhiệt tình mời mọc: "Cô Lục ơi, hay cô đưa bà tới Lộc Thành ở hẳn . Mẹ cháu quen biết ở bệnh viện, nhiều chuyên gia giỏi khám bệnh cho bà được, hơn nữa môi trường Lộc Thành tốt, hợp để dưỡng bệnh lắm."
Lục Nhất Lan liếc Lâm Cảnh Minh đang lái xe: "Rời xa quê cha đất tổ đối với bà cô thì hơi khó."
Nhị Mao nhướn mày, đột nhiên thở dài thườn thượt: "Chán thật, giá mà cháu ngoài hai mươi tuổi thì tốt biết m."
" thế cháu?" Lục Nhất Lan kh hiểu đề tài lại xoay nh vậy.
Nhị Mao cảm thán đầy xa xăm: "Nếu cháu ngoài hai mươi, cháu đã theo đuổi cô ! Tục ngữ câu 'xuất giá tòng phu', bà cô lúc đ cứ theo cháu về Lộc Thành ở là xong! Tiếc là cháu mới mười bốn, chưa thành niên, đại mỹ nhân như cô chỉ đành bỏ lỡ một trai ưu tú như cháu thôi."
Lục Nhất Lan: "……" Nghe qua thì vẻ lý, nhưng nghe kỹ thì th chỗ nào cũng sai sai.
Lâm Cảnh Minh nắm chặt vô lăng, lên tiếng cảnh cáo: "Nhị Mao, kh được nói hươu nói vượn."
Nhị Mao thở dài: "Haiz, ơi là , cháu chẳng biết nói thế nào nữa." Đúng là muốn tìm nước mắm về rửa mắt cho mà. Mắt mù thật , chẳng ra tâm ý của cô Lục, cũng chẳng hiểu thấu lòng .
Kh khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng. Cứ thế, ba đến một nhà hàng đặc sản địa phương. Sau khi gọi món, Lục Nhất Lan vệ sinh, Nhị Mao lập tức quay sang hỏi Lâm Cảnh Minh: "Đại , muốn một đứa con trai ngoan ngoãn, đáng yêu, th minh hiểu chuyện như cháu kh?"
Lâm Cảnh Minh hiếm khi nói thẳng thừng: "…… Kh muốn." Cháu kh biết tự lượng sức à? Tám chữ đó cháu chỉ chiếm đúng một chữ thôi: "Sự"! Suốt ngày gây sự!
Nhị Mao trừng mắt, lại đổi cách khác: "Thế muốn một 'chiếc áo b nhỏ' ngoan ngoãn, khéo tay như Tiểu Ngọc kh?"
Nhớ đến cảnh Tiểu Ngọc tết cho Nghiêm Cương đầy một đầu b.í.m tóc, Lâm Cảnh Minh tiếp tục im lặng. hỏi thẳng: "Rốt cuộc cháu muốn nói cái gì?"
Nhị Mao ghé tai thì thầm: "Bà nội cháu bảo đàn mà tuổi thì giống như con trâu già trong ruộng , làm chẳng nổi nữa đâu. nắm chắc cơ hội , cả đời cứ làm phận con mà kh được làm cha ta thì mệt lắm."
Lâm Cảnh Minh: "……" Toàn nói chuyện lung tung gì đâu kh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.