Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 344: Nhắm mắt lại nghe mới có cảm giác
Tào Bằng sực nhớ ra, vội vàng từ trong đống đồ ăn lôi ra một cái túi nhỏ, nhét vào túi áo . gãi đầu giải thích:
"Nhị cô ở dưới quê nhờ mang hộ ít t.h.u.ố.c cho heo nái lai giống. Mũi cô thính thật đ, bầu thế này chắc c đứa bé sau này th minh lắm!"
Kiều Thúy Nhi chẳng thèm nghe lời nịnh hót, lẩm bẩm: "Thuốc cho heo nái lai giống?"
"Đúng thế." Tào Bằng giải thích thêm, "Heo nái ăn vào là sẽ động đực ngay. Nhị cô bảo con heo nái nhà cô ngoài ăn ra chỉ ngủ, làm con heo đực bên cạnh cứ sốt xình xịch lên."
Ai mà thèm biết m chuyện đó chứ! Kiều Thúy Nhi đứng dậy giật l gói t.h.u.ố.c từ tay .
" mua phần khác , cái này l."
Tào Bằng trợn tròn mắt: "Cô l cái này làm gì? Cô heo nái đâu, hơn nữa cô còn đang m.a.n.g t.h.a.i mà!"
Kiều Thúy Nhi ngẩn , trừng mắt dữ tợn: "Kh biết nói gì thì im miệng ! Đừng quản làm gì, chỉ nhiệm vụ chăm sóc thôi nghe chưa? bố mẹ đâu mà quản lắm thế, cút!"
Tào Bằng mấp máy môi, cuối cùng cũng chẳng dám nói thêm câu nào, lẳng lặng đóng cửa ra ngoài.
Bên kia.
Trên đường về ngõ Đê Biển, Ôn Ninh đem hết những lời mẹ chồng nói và cả suy tính của kể cho Lâm Cảnh Minh nghe. Cuối cùng cô bảo:
"Dù Kiều Thúy Nhi sớm muộn gì cũng mất căn nhà đó, nhưng làm hàng xóm với cô ta dù chỉ ngắn ngủi cũng th khó chịu lắm, lại tốn sức lực nữa. Cảnh Minh, hay là căn đó cứ từ từ hãy mua? về nhà em ở nhé?"
Lâm Cảnh Minh trầm ngâm gật đầu: "Nhà thể chưa mua ngay, nhưng nhà em thì kh ở được đâu. Nếu kh em tin kh, chỉ vài ngày thôi là cả ngõ sẽ đồn em rước 'nhị phòng' về nhà, Nghiêm Cương với thím rộng lượng cho các con thêm bố thứ hai cho xem."
Ôn Ninh im lặng hai giây: "…… Cảnh Minh, m năm nay rốt cuộc đã trải qua những gì mà nghĩ xa thế? Nhưng yên tâm , mẹ chồng em sức chiến đấu cao lắm, năm ngõ qu đây chẳng ai c.h.ử.i lại bà đâu. Còn Cương à, tuy thỉnh thoảng cũng hay ghen tu tí thôi chứ tốt lắm, còn bảo hiếu kính thật tốt mà."
Lâm Cảnh Minh: "……" Thật sự cũng kh cần thiết đến thế đâu.
Hai thay phiên nhau cạn lời, nhưng Lâm Cảnh Minh vẫn quyết định kh ở nhà Ôn Ninh. muốn đổi sang một khách sạn khác để tránh xa Kiều Thúy Nhi.
Vừa nói chuyện, họ đã về tới ngõ Đê Biển. Cạnh đường cái một chiếc xe Santana màu đen đang từ từ dừng lại.
"Mẹ ơi! ơi!"
Ôn Ninh và Lâm Cảnh Minh theo tiếng gọi, th bé Tiểu Ngọc đang ghé sát cửa sổ xe, vẫy vẫy bàn tay nhỏ xíu chào họ. Mà ở ghế lái, đang cầm vô lăng chính là Giả Thục Phân trong bộ quần áo mới, tr vô cùng oai phong lẫm liệt.
"Mẹ, cô Dương đưa xe sang cho mẹ ạ?" Ôn Ninh kinh ngạc, kh tiếc lời khen ngợi, "Mẹ lái từ trường học về đ à? Giỏi quá cơ!"
Bà Giả khoái chí lắm: "Nói tiếp con!"
Thịt dưới cằm bà khẽ vểnh lên đầy tự hào. Tiểu Ngọc cười hì hì kể tội bà nội:
"Mẹ ơi, bà kh chỉ đón con ở trường về đâu, mà còn lái xe đuổi theo bà Vương cả ba dặm đường cơ. Bà Vương bộ kh nh bằng, mà c.h.ử.i cũng kh lại bà nội nên tức tím cả mặt, sau đó chui tọt vào nhà vệ sinh c cộng nửa ngày kh dám ra, lúc đ bà nội mới lái xe đưa con về đ."
……
Ôn Ninh ngẩn mất vài giây: "Bà Vương Hồng Mai ở sau nhà đ ạ? Mẹ, mẹ vẫn còn chấp nhặt với bà cơ à."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bà Giả nắm chặt vô lăng, lý lẽ hùng hồn: " mà kh chấp nhặt cho được? Mụ mắng nhà là lũ kh tiền đồ, mắng mẹ sau này già cả thì khổ cực, giờ mẹ cứ thích đến trước mặt mụ mà khoe đ! À mà con yên tâm kh sợ mụ lăn ra đ đâu, mẹ hỏi kỹ con dâu mụ , dạo này mụ khỏe lắm, kh bệnh tật gì."
Ôn Ninh: "…… Thế mẹ cứ vui là được ạ."
"Mẹ biết ngay là con đứng về phía mẹ mà." Bà Giả tươi cười hớn hở, khẽ nghiêng đầu chào, "Tiểu Lâm đến à, với Ninh Ninh vào nhà trước , thím đỗ xe xong vào nấu cơm."
Lâm Cảnh Minh chỉ biết cười vâng dạ. Lúc này, Đại Mao và Nhị Mao cũng vừa về tới, hai đứa cùng với Tiểu Ngọc vừa xuống xe vây qu l mẹ, líu lo kh ngớt. Lâm Cảnh Minh giúp Tiểu Ngọc đeo ba lô, bóng dáng năm cùng nhau tr thật hòa hợp, hệt như một gia đình.
Đứng từ xa th cảnh này, Nghiêm Cương th lòng nặng trĩu. rảo bước đuổi kịp, bế bổng Tiểu Ngọc lên, liếc xéo hai thằng con một cái nắm tay vợ, chào Lâm Cảnh Minh: " Lâm."
Cùng là đàn với nhau, Lâm Cảnh Minh thừa hiểu nỗi lòng phức tạp ẩn sau vẻ ngoài bình thản của Nghiêm Cương, th cũng vui vui. Đang định nói chuyện thì chiếc ện thoại "cục gạch" cầm tay vang lên.
Lâm Cảnh Minh nghe máy, vài giây sau, gương mặt ển trai nho nhã hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng: "Em đang trên tàu à? Ừ…… Được, ra đón em ngay."
Cúp máy xong, áy náy bảo: "Nghiêm Cương, Ninh Ninh, các cháu, bạn từ Quảng Đ sang, đón cô . Xin lỗi nhé, tối nay kh ăn cơm cùng cả nhà được ."
Mắt Ôn Ninh sáng lên: " ơi, là con gái ạ?"
Lâm Cảnh Minh sững lại, nhưng cũng chẳng gì giấu, gật đầu: "Là phụ nữ, tên Lục Nhất Lan, hồi làm việc ở Quảng Đ cô là trợ lý cho . Nhưng mà em đừng nghĩ nhiều quá đ."
Kh nghĩ nhiều được? Cô còn đang tính xem sau này hai sinh con thì đặt tên là gì đây này. Ôn Ninh nhớ lại kiếp trước, khi Lục Nhất Lan sang bàn giao di sản, mỗi lần nhắc đến Lâm Cảnh Minh là cô lại buồn rười rượi. lần say rượu, cô còn lẩm bẩm: " ngốc quá, kh ở bên cạnh chứ, sống thế này mệt mỏi quá……"
thể th, cô vốn tình ý với Lâm Cảnh Minh nhưng lại bỏ lỡ, để cả đời chìm đắm trong nỗi đau về sự ra sớm của . Được sống lại một đời, cô nhất định giúp họ một tay.
Ôn Ninh khẽ suy tính, gọi giật Lâm Cảnh Minh lại: " Cảnh Minh, đón mà bộ thế này kh ổn đâu. l xe của mẹ em mà , đúng , Nhị Mao, con theo giúp xách đồ ."
"Con ạ?" Nhị Mao chỉ vào , liếc mẹ một cái hiểu ý ngay, hớn hở đồng ý: "Rõ ạ!"
Kh ai nỡ từ chối một sự sắp xếp nghe chừng hợp lý này của Ôn Ninh. nh sau đó, Lâm Cảnh Minh lái xe chở Nhị Mao ra ga tàu. Khi chiếc xe đã khuất tầm mắt, Giả Thục Phân mới thắc mắc:
"Đón ai mà con lại tống cái thằng Nhị Mao cùng, kh sợ nó phá đám à?"
"Đón phụ nữ mẹ ạ." Ôn Ninh choàng tay qua cánh tay mẹ chồng, vừa vào nhà vừa nói, "Mẹ, mẹ biết tâm nguyện của con là trai con được hạnh phúc mà, nhưng cứ khù khờ quá, nên con mới để Nhị Mao theo phụ họa."
Bà Giả giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Được đ, đúng là con biết chọn . Cái thằng Nhị Mao đầu óc nó linh hoạt lắm, đen hay trắng nó cũng khu lên thành một màu được tuốt."
Ôn Ninh bật cười, cùng bà Giả bàn xem tối nay ăn món gì. Đại Mao dắt tay Tiểu Ngọc phía sau. Nghiêm Cương tụt lại vài bước, tay trái xách ba lô, tay xách túi đồ ăn…… thầm nghĩ: Rốt cuộc cưới vợ về cho ai kh biết nữa! Haiz!
Ga tàu hỏa kẻ lại tấp nập. Lâm Cảnh Minh và Nhị Mao len lỏi qua đám đ, đứng đợi ở cửa ra vào. Gần đó một gã đàn tóc dài che nửa mặt, quần áo xộc xệch, đang đeo đàn ghi-ta hát nghêu ngao:
" chăng thật sự trắng tay, chăng từng ngày chờ đợi, chờ đợi một yêu xuất hiện……"
Gã hát say sưa, nhập tâm vô cùng. Những đang đứng chờ vốn đang rảnh rỗi nên kh kìm được mà quay sang gã. Nhị Mao và Lâm Cảnh Minh cũng kh ngoại lệ. Nhị Mao thậm chí còn thầm đ.á.n.h giá, th hát còn hay hơn gã kia nhiều.
Đột nhiên, một bà bác tiến lại gần hai , rỉ tai nhắc nhở: "Bài hát này nhắm mắt lại nghe mới cảm giác, hai nhắm mắt vào ?"
Nhị Mao nhướng mày đáp: "Bà ơi, bà định lừa chúng cháu nhắm mắt để trộm đồ kh đ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.