Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Chương 368: Đứa cháu nội khác của bà Thục Phân

Chương trước Chương sau

Nghiêm Cương lắc đầu: “Hiện tại vẫn ổn, ều mảnh đất nhắm tới cũng khác đang tr giành. Kẻ đó dường như quan hệ kh đơn giản với Lục Nhất Lan.”

Ôn Ninh mím môi: “Vậy lát nữa em sẽ gọi ện nhắc cẩn thận hơn.”

“Được đ.”

Nghiêm Cương bận rộn c việc nên xách cặp lồng quay trở lại cục, Tiểu Ngọc ngoan ngoãn vẫy tay chào:

“Ba cố lên, chào ba ạ!”

Đợi bóng dáng xa, Tiểu Ngọc mới nghiêng đầu hỏi mẹ:

“Mẹ ơi, ba giỏi như vậy vẫn chưa được thăng chức ạ?”

Ôn Ninh ngẩn , xoa đầu con gái: “Kh ngờ Tiểu Ngọc nhà còn là một ‘phần t.ử tích cực’ mong cha hóa rồng nữa cơ đ, khá lắm.”

“Kh ạ,” Tiểu Ngọc lắc đầu, “Con chỉ th ba nỗ lực như vậy thì xứng đáng nhận được kết quả tốt, như thế mới bõ c sức ba bỏ ra chứ.”

Ôn Ninh mỉm cười: “Nhưng vị trí của ba bây giờ đã gánh vác trách nhiệm nặng nề hơn bình thường nhiều . Tiểu Ngọc à, càng lên cao càng gian nan, đòi hỏi hy sinh nhiều hơn nữa.”

Tiểu Ngọc phồng má: “Nhưng mà cũng đáng mà mẹ! Sau này lớn lên con cũng sẽ thật giỏi, con sẽ kh ngừng tiến lên để mọi biết con gái cũng tài ba, cũng thể gánh vác việc lớn được!”

Ôn Ninh: “……” con bé vẫn kh quên được chuyện này nhỉ? Đúng là chí khí quá mức !

________________________________________

Tại Bình Dương.

Khi Chu Hạnh Hoa dắt Nguyễn Ninh Viễn về đến nhà, cô th Nguyễn Hồng Quân đang gục đầu, co rúm trên ghế sofa hút thuốc. Khói t.h.u.ố.c mù mịt khắp phòng khách, chứng tỏ ta đã ngồi đó lâu .

Chu Hạnh Hoa sửng sốt, bảo Nguyễn Ninh Viễn vào phòng chơi, còn thì tiến lại gần.

chuyện gì thế? bị ều chuyển c tác kh?”

Nguyễn Hồng Quân ngẩng đầu lên, đôi mắt vằn tia m.á.u gật đầu: “.”

“Điều đâu?”

Dưới ánh mắt đầy kỳ vọng của vợ, Nguyễn Hồng Quân mím chặt môi, hừ lạnh một tiếng:

“Về thị trấn Phù Dung.”

Phù Dung là thị trấn nghèo nhất trong sáu huyện của Bình Dương, địa hình chủ yếu là vùng núi hẻo lánh. thể nói, bị ều đến nơi khỉ ho cò gáy này thì trừ khi gặp may mắn cực lớn, bằng kh cả đời này đừng hòng thăng tiến. Sự nghiệp của Nguyễn Hồng Quân coi như chấm dứt hoàn toàn. Đây chính là lý do khiến ta ngồi ủ rũ hút t.h.u.ố.c suốt buổi.

Chu Hạnh Hoa nghe xong thì rụng rời chân tay, ngồi bệt xuống đất, miệng kh ngừng lảm nhảm:

thể như thế được, lại thành ra thế này……”

lại kh thể!” Nguyễn Hồng Quân tức đến mức muốn bốc hỏa, ta đỏ hoe mắt gầm lên:

“Vốn dĩ mọi chuyện đều thuận lợi, ở Lộc Thành đang yên ổn, dù cũng chỉ cần chịu khó dưới trướng Nghiêm Cương hai năm, đợi thăng chức là thể làm sếp ở đó! Cuối cùng đều tại cô! Cứ đòi sang Bình Dương, bảo là ở đây cơ hội. Kết quả thì ? Kết quả là cô cấu kết với tội phạm bỏ trốn, chuốc họa vào thân, còn định đem Hòa Bình cho nhà Bàng Khôn làm con nuôi. Giờ thì hay , c ty Hoa Bắc sụp đổ, hai chúng ta cũng sụp theo luôn! Đời này chuẩn bị tinh thần về xó huyện mà ở !”

Ông ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Chu Hạnh Hoa. Nhưng cô ta chỉ bắt được đúng một ý chính trong lời ta nói:

“Ý ? Nghiêm Cương sắp thăng chức?”

!” Gương mặt Nguyễn Hồng Quân hiện lên vẻ tuyệt vọng, “ vốn dĩ năng lực đã mạnh, phá được bao nhiêu vụ án lớn. Lần này vụ đình c ở c ty ô tô Hoa Bắc cũng một tay dẹp yên. Chậm nhất là sang năm sẽ lên chức, cô vừa lòng chưa hả Chu Hạnh Hoa?”

Ánh mắt Chu Hạnh Hoa đờ đẫn, môi run rẩy:

“Chúng ta sai , ngay từ đầu kh nên coi gia đình họ là đối thủ. Nếu giữ quan hệ tốt thì đã kh rơi vào t.h.ả.m cảnh ngày hôm nay……”

Nguyễn Hồng Quân cũng thừa nhận ều đó. Cho đến tận bây giờ, hai vợ chồng họ vẫn kh hề th sai về mặt đạo đức hay lập trường, mà chỉ cho rằng kém may mắn, chọn nhầm đường nên mới dẫn đến kết cục bi t.h.ả.m này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-368-dua-chau-noi-khac-cua-ba-thuc-phan.html.]

Bầu kh khí trong phòng khách như đ đặc lại. Đúng lúc đó, cửa bị đẩy ra, Nguyễn Hòa Bình đeo cặp sách bước vào. th cảnh này, nhóc nhíu mày hỏi: “ chuyện gì vậy?”

thì cuộc sống vẫn tiếp diễn, Nguyễn Hồng Quân xốc lại tinh thần, bảo con trai:

“Đi dọn đồ đạc , nhà chuẩn bị chuyển chỗ khác.”

Nguyễn Hòa Bình ngạc nhiên: “Chuyển đâu ạ?”

“Thị trấn Phù Dung. Con cứ chuẩn bị , thủ tục chuyển trường để ba lo.”

Nguyễn Hồng Quân gượng dậy định rửa mặt để lo c việc, Chu Hạnh Hoa cũng lầm lũi đứng lên, trong đầu vẫn cố hy vọng xem còn cách nào cứu vãn kh. Nhưng những bà bạn trước đây vẫn hay nịnh bợ cô giờ nghe tin chồng cô thất thế thì ngay cả ện thoại cũng chẳng buồn nghe. Kiều Thúy Nhi sắp tù, Hoa Bắc sụp đổ, thật sự là đường cùng .

Giữa lúc tuyệt vọng , họ nghe th giọng nói kiên định của Nguyễn Hòa Bình:

“Con kh với ba mẹ đâu.”

Cả hai vợ chồng đều sững sờ. Nguyễn Hồng Quân gặng hỏi: “Kh ? Thế con định ở lại đây làm gì?”

Ông ta dựng l mày lên: “Chẳng lẽ con định tìm ba mẹ mới thật đ à? Nguyễn Hòa Bình, nói cho biết, đừng mơ! Đó chỉ là m lời hão huyền của dì Chu thôi!”

Chu Hạnh Hoa c.ắ.n chặt răng, còn Nguyễn Hòa Bình thì đảo mắt chán ngán. mở cặp sách, lôi ra một tờ gi chứng nhận đưa cho Nguyễn Hồng Quân.

“Đây là giải nhất kỳ thi Vật lý cấp tỉnh của con. Trường THPT số 1 Lộc Thành đã bí mật mời con về đó học, họ miễn toàn bộ học phí và tiền nội trú. Nếu con tiếp tục thi giải thì còn học bổng nữa. Con thể chuyển về đó học tiếp lớp 8, học thẳng lên cấp ba ở đó luôn.”

M năm nay, Lộc Thành chú trọng giáo dục, trường Số 1 luôn cạnh tr gay gắt với trường Số 2. Họ thường tìm kiếm những "hạt giống đỏ" qua các kỳ thi để đưa ra đãi ngộ hậu hĩnh nhằm lôi kéo nhân tài. Thật may, Nguyễn Hòa Bình chính là một trong số đó.

Cách nhập học bằng con đường tắt này vốn là do Nhị Mao và Giả Đình Tây kéo Đại Mao nghiên cứu ra. Trong lúc nhóc mất ăn mất ngủ chuẩn bị, lặn lội lên tỉnh thi thì Nguyễn Hồng Quân và Chu Hạnh Hoa sống chung dưới một mái nhà lại chẳng hề hay biết gì. Nghĩ lại thật là mỉa mai.

Vợ chồng họ kh dám tin vào mắt . Trong ký ức của họ, Hòa Bình vẫn chỉ là một đứa trẻ, đứa trẻ từng đứng trước cổng cục c an vừa đàn vừa hát bài "Cải thìa" tội nghiệp. Vì coi là trẻ con nên họ luôn ngó lơ, mặc định theo họ chuyển nhà. Ai ngờ, đã âm thầm tự tìm lối thoát cho tương lai của .

Nguyễn Hồng Quân con trai l lại tờ bằng khen, cẩn thận cất quay về phòng. Dáng cao mét bảy của lúc này đã toát lên vẻ trưởng thành thực thụ.

Lòng Nguyễn Hồng Quân dâng lên một nỗi buồn bã: “Hòa Bình, giờ con còn coi ta là cha kh? con đang trách ta kh?”

Bước chân Nguyễn Hòa Bình khựng lại, quay đầu, gương mặt th tú mang theo vẻ thấu hiểu của lớn:

“Ba, ba vẫn là ba của con, đó là sự thật kh thể thay đổi. Con kh được chọn nơi sinh ra. Nhưng ba đã kh làm tròn trách nhiệm của một cha. Thôi thì cứ vậy , sau này ba già con sẽ phụng dưỡng, nhưng cũng xin ba đừng can thiệp vào tương lai của con nữa, bằng kh đừng trách con tuyệt tình.”

Nói xong, bước thẳng vào phòng, đóng sầm cửa lại. đã lớn thật , đã tiếng nói riêng của .

Trong phòng khách, Chu Hạnh Hoa kh cam lòng đến cực độ. Tại chứ? Tại cô và Ninh Viễn theo chồng về quê chịu khổ, còn Nguyễn Hòa Bình lại được ở lại thành phố? Cô ta tiến đến bên cạnh Nguyễn Hồng Quân, giọng nói run lên đầy ên cuồng:

“Hồng Quân, kh thể để nó ở lại được! Lộc Thành là địa bàn của nhà họ Nghiêm, Hòa Bình ở đó nhất định sẽ bị m đứa con nhà đó dạy hư mất! Chúng ta đưa nó ……”

“Câm miệng!” Nguyễn Hồng Quân quát lớn, gân x trên trán nổi đầy tức giận. “Cô nói năng bậy bạ gì đó? Hòa Bình tiền đồ là chuyện tốt, chúng ta kh những ủng hộ mà còn ủng hộ hết ! Sau này sẽ gửi tiền sinh hoạt cho nó. Còn cô, từ giờ ngậm miệng lại dọn đồ , đừng để nặng tay!”

Sắc mặt Chu Hạnh Hoa biến sắc. Còn gửi tiền cho nó ư? Thế thì mẹ con cô còn lại được bao nhiêu? Thật là bất c! ngày xưa cô lại mù quáng mà đ.â.m đầu vào đàn này cơ chứ?

Giờ phút này, Chu Hạnh Hoa sớm đã quẳng cái thuở hao hết tâm tư để leo lên được Nguyễn Hồng Quân ra sau đầu.

Nguyễn Hồng Quân từng là "ánh trăng sáng" trong lòng cô, là giấc mộng hạnh phúc xa vời mà cô hằng khao khát, nhưng giờ đây trong mắt cô, ta chẳng khác nào một bãi bùn lầy bét nhè.

Gia đình họ Nguyễn dọn , Nguyễn Hòa Bình chuyển tới trường Cấp 3 số 1 Lộc Thành theo học, đây quả là một tin mừng. Giả Thục Phân nghe Nhị Mao và Giả Đình Tây kể lại chuyện này, liền gọi ngay Hòa Bình qua nhà ăn một bữa cơm thân mật.

Món chính hôm đó là bánh bao trắng đại bự!

Hồi ở Bình Dương kh tiền mua nổi loại bánh bao giá trên trời này, giờ đây bà Thục Phân cứ để Hòa Bình thả cửa mà ăn cho bõ bụng.

"Sau này con muốn ăn món gì ngon cứ việc qua đây, đừng khách sáo với bà! Hòa Bình à, con là em tốt của Nhị Mao với Đình Tây, thì cũng là một đứa cháu nội khác của bà!"

Lời nói của bà làm Hòa Bình cảm động đến mức nước mắt rưng rưng. gật đầu thật mạnh: "Dạ!"

Nhiều năm về sau, Nguyễn Hòa Bình trở thành một kỹ sư thiết kế hàng kh vũ trụ lừng d, chuyên nghiên cứu và chế tạo các thiết bị bay hiện đại. Dù c tác khắp nơi, nhưng cứ đến mỗi vùng đất mới, đều gửi đặc sản về cho bà Thục Phân, kèm theo một lá thư kể về những ều mắt th tai nghe tại đó.

Cuối thư luôn là dòng ký tên: Đứa cháu nội khác của bà Thục Phân, Nguyễn Hòa Bình.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...