Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 369: Bỗng dưng con thấy mến cô
Quay lại thời hiện tại.
Giữa lúc dư luận đang xôn xao chờ đợi một cơn bão sắp tới, nhà họ Nghiêm nhận được một tấm thiệp hồng. Đó là thiệp mời dự đám cưới của Lâm Lan và c an Trịnh Nghị.
Dù hôn lễ tổ chức vào cuối tuần nhưng cả Nghiêm Cương lẫn Ôn Ninh đều bận tối mắt, cuối cùng đành để bà Thục Phân dắt Nhị Mao và Tiểu Ngọc xem náo nhiệt.
Hiện trường đám cưới náo nhiệt vô cùng, chủ yếu nhờ dàn bạn học và đồng nghiệp của Trịnh Nghị khu động kh khí. Lâm Lan kh thân nhân, cha mẹ và họ hàng Trịnh Nghị thì ở xa tới, tiếng địa phương nghe còn chẳng hiểu nên chỉ ngồi đó góp mặt cho đủ lễ nghi.
Đến lúc vào tiệc, Nhị Mao hăng hái chạy theo đám đàn hò hét chúc rượu. Bà Thục Phân nắm tay Tiểu Ngọc phía sau, khẽ thở dài:
"Cái thằng Nhị Mao này với cả nó mà đổi tính cho nhau một chút, thằng Nhị Mao hướng nội hơn, Đại Mao hướng ngoại hơn thì là hoàn hảo kh cơ chứ."
Tiểu Ngọc vỗ nhẹ vào tay bà: "Bà nội ơi, ban ngày ban mặt bà đừng ước m chuyện viển v đó nữa, kh linh đâu."
Bà Thục Phân nghẹn lời, bỗng phía sau vang lên tiếng cười l lảnh. Hai bà cháu quay lại thì th một gương mặt quen thuộc.
"Á Nam?" "Cô Trương ạ?"
phụ nữ tóc ngắn với gương mặt kiên nghị trước mắt chính là chủ tiệm chụp ảnh Hạnh Phúc Trương Á Nam, từng bị mất ba ngón tay và thề sẽ kh l chồng.
Bà Thục Phân từng theo cô học chụp ảnh, hiện giờ tay nghề đó lại dụng võ. Mỗi tuần đưa Trịnh Vĩnh chơi, chính bà là phụ trách bấm máy.
"Á Nam, cô lại ở đây?"
Trương Á Nam xoa đầu Tiểu Ngọc, giải thích: "Hôm nay chú rể nhờ tìm cháu tới chụp ảnh cưới, sẵn tiện cháu tới dính chút hơi hụi vui vẻ luôn."
Thời ểm này, Trương Á Nam đã là một nhiếp ảnh gia tự do tiếng ở Lộc Thành, những cuốn sách và giáo trình nhiếp ảnh của cô được lưu hành rộng rãi. Cô sống độc thân, kh vướng bận gia đình nên đã hoàn toàn tự chủ về kinh tế.
Bà Thục Phân ngạc nhiên, hạ thấp giọng hỏi: "Dính hơi hụi vui vẻ gì? Cô định l chồng à?"
Trương Á Nam phối hợp cúi đầu nói nhỏ: "Thím à, cháu đang muốn nhận nuôi một đứa trẻ. Nếu thím th mối nào phù hợp thì để ý giúp cháu với, cháu muốn nhận một bé gái."
Đây đúng là kh định kết hôn mà muốn thẳng tới bước làm mẹ luôn. Bà Thục Phân chỉ ngẩn một giây gật đầu ngay:
"Được thôi, nhưng mà cô dâu Lâm Lan hôm nay vốn chuyên làm từ thiện, cô nắm nhiều th tin lắm. Cô cứ thử đ.á.n.h tiếng với cô xem, tin tức của Lâm Lan rộng hơn thím nhiều."
"Dạ được." Trương Á Nam đồng ý về phía trước: "Thím với Tiểu Ngọc cứ tự nhiên nhé, cháu làm việc đây."
Sau khi cô , Tiểu Ngọc đắc ý ngẩng đầu nói với bà nội:
"Bà th chưa, vẫn nhiều thích con gái lắm chứ bộ. Chị em gái là nhất mà lị!"
Bà Thục Phân ngẩn ra vài giây xoa tóc cháu: "Ừ, thời thế thay đổi thật ."
Thay đổi như vậy là tốt. Hồi bà còn nhỏ, con gái chẳng đáng một xu, sinh ra kh muốn nuôi thì lương tâm sẽ bọc lại vứt ra đường cho ai nhặt được thì nuôi, kẻ ác độc thì dìm c.h.ế.t hoặc vứt vào rừng cho thú dữ tha . Nhưng mạng thể rẻ mạt như thế được? Vẫn là thời đại mới này tốt hơn.
Khi bà Thục Phân và Tiểu Ngọc ngồi xuống bàn tiệc, những ngồi cùng bàn đều là nhà phía Trịnh Nghị. Ngồi cạnh bà là một phụ nữ trung niên mặt tròn, đôi mắt luôn hiện rõ vẻ lo âu. này đắn đo hồi lâu mới lên tiếng hỏi bà:
"Chị ơi, chị quen biết gì nhà cô dâu kh?"
Bà Thục Phân đang gỡ xương cá cho Tiểu Ngọc, thuận miệng đáp: "Quen chứ, chuyện gì ?"
phụ nữ nọ lo lắng nói: "Nghe bảo cha mẹ cô mất sớm, còn bà nội, bác và chị họ đều phạm tội tù cả, thật kh chị? Liệu chuyện này ảnh hưởng gì tới sự nghiệp của thằng Nghị nhà chúng kh?"
Bà Thục Phân khựng lại, đ.á.n.h giá đối phương: "Cô là gì của Trịnh Nghị?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
phụ nữ khẽ vuốt tóc, thở dài: " là dì của nó. Thằng Nghị này hồi nào tới giờ đều độc lập, đùng một cái đòi cưới là cưới chứ chẳng kể rõ ngọn ngành gì cả. Chúng tới đây mới nghe loáng thoáng chuyện nhà gái nên lo lắm."
Bà Thục Phân tính tình nóng nảy thật nhưng kh hạng đụng ai cũng mắng. Th dì này thật lòng quan tâm cháu, bà liền kiên nhẫn giải thích:
"Chao ôi, các cô chẳng gì lo cả. Thứ nhất, phạm pháp đâu cha mẹ Lâm Lan nên chẳng ảnh hưởng gì tới cô . Thứ hai, Trịnh Nghị cũng chỉ là một c an bình thường, thăng tiến trực tiếp cũng chẳng tới mức soi xét lý lịch xa xôi thế đâu. Thứ ba, đây là tiệc cưới, ta đã lĩnh bằng lòng, chuẩn bị động phòng tới nơi , cô nói m lời này chỉ làm ảnh hưởng tình cảm vợ chồng tụi nó, khổ vẫn là cháu cô thôi, đúng kh?"
Ba ểm bà đưa ra cực kỳ thấu tình đạt lý khiến dì nọ kh nói lại được câu nào, đành gật gù: "Chị nói cũng lý. Mà chị là..."
"Hì," Bà Thục Phân chẳng chút khiêm tốn: " là nhà mẹ đẻ của Lan Lan đây. Con bé Lan nhà thì kh nói, làm hay làm việc đều cực kỳ cẩn thận..."
Chuyện gì cũng đến tai chính chủ, khi Lâm Lan trò chuyện với bà Thục Phân, cô đã biết hết những lời bà nói giúp . Đôi mắt cô sáng lên, vô cùng cảm kích:
"Thím à, cảm ơn thím. Nếu kh thím, cháu đã kh được ngày hôm nay..."
Hồi còn ở khu tập thể, lẽ cô đã bị đám nhà họ Lâm hút m.á.u đến cạn kiệt . Bà Thục Phân xua tay:
"Chuyện cũ đừng nhắc lại nữa. Lâm Lan à, cháu là biết nhận lại , biết rút ra bài học, nên cháu xứng đáng được hạnh phúc. Cứ cố gắng mà sống tốt nhé, thím kh nói nhiều nữa."
Lâm Lan gật đầu thật mạnh. Tiểu Ngọc thì vẫy vẫy tay: "Cô ơi..."
Con bé chớp chớp mắt, nghêu ngao hát: "Bỗng dưng con th mến cô, yêu cô sâu đậm vô cùng... Cô Lâm ơi, chúc cô đám cưới vui vẻ nha!"
Lâm Lan bật cười: "Cảm ơn Ngọc tỷ, con cũng vui vẻ nhé."
Nhị Mao từ trong đám đ chen ra, dõng dạc nói:
"Bà nội th chưa, con đã bảo con tập đàn hát nhiều là ích mà. Bà xem, Tiểu Ngọc cũng biết hát m bài mới ra kìa, chẳng nhờ sự rèn giũa của này !"
" , tối ngày con gào rú trong nhà làm nó nhiễm đ!"
"Đó gọi là nghệ thuật!"
"Nghệ thuật cái đầu con ..."
ba bà cháu vừa vừa đấu khẩu, Lâm Lan lộ vẻ ngưỡng mộ, đồng thời cũng hạ quyết tâm. Đúng như thím nói, cô giờ đã là lớn, kh thể cứ chìm đắm trong quá khứ, cô về phía trước!
Bước đầu tiên của cuộc sống tốt đẹp: Đêm nay nỗ lực để sớm em bé!
Lâm Lan quay đầu, đôi mắt sáng quắc Trịnh Nghị đang bước tới. Trịnh Nghị bỗng th sống lưng hơi lạnh, ngẩn ra hai giây nở nụ cười hiền lành, bước lại gần vợ.
________________________________________
Phía bên kia.
Ôn Ninh tr thủ thời gian một chuyến tới Bình Dương, cuối cùng cô cũng hiểu Lâm Cảnh Minh đang định dấn thân vào sự nghiệp gì.
Lâm Cảnh Minh muốn tiến quân vào ngành vật liệu xây dựng. Với đà phát triển của đất nước, nhu cầu xây dựng tăng cao, thị trường tại Lộc Thành, Bình Dương và các thành phố lớn vẫn còn ở giai đoạn sơ khai, chứa đựng cơ hội kinh do khổng lồ.
dự định thành lập một xưởng sản xuất vật liệu xây dựng quy mô nhỏ, làm các loại vật tư th dụng như ngói, xi măng, tấm bê t đúc sẵn. Nhờ mối quan hệ ở Quảng Châu, còn định học hỏi để sản xuất các loại vật liệu mới tính năng cách nhiệt, cách âm và chống cháy.
Lúc này, Ôn Ninh ngồi trong văn phòng mới thuê của Lâm Cảnh Minh, tay cầm bản kế hoạch, nghe thở dài:
"Vốn thấp lời nhiều nên đâu chỉ th được miếng bánh này. một tên Dư Phương cũng muốn mở xưởng vật liệu, mà lãnh đạo Bình Dương quy định mỗi vùng chỉ cho phép mở một cái để tránh cạnh tr kh lành mạnh, thành ra chuyện cứ bị kẹt ở đó."
Ôn Ninh ra phía cửa: "Em nghe Cương nói, tên Dư Phương này quan hệ gì đó với Lục Nhất Lan?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.