Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 555:
Hai ngày tiếp theo trôi qua thật nh. Mọi việc đều tiến triển thuận lợi, bạn bè thân từ phương xa cũng lần lượt kéo đến chúc mừng. Vấn đề duy nhất là: Nhị Mao vẫn chưa về.
Chiều hôm trước ngày cưới, Giả Thục Phân ngồi trước cửa ngóng tr hồi lâu, kh th tăm hơi đâu liền gọi ện mắng Nghiêm Cương: “ làm bố kiểu gì thế hả, bao nhiêu năm làm lãnh đạo coi như bỏ! Đến tung tích con trai cũng kh biết, thằng Nhị Mao rốt cuộc về được kh, cho một câu trả lời chắc c xem nào!”
Nghiêm Cương thở dài: “Câu trả lời chắc c là... vẫn chưa về mẹ ạ.” M hôm trước mới nghe tin Nhị Mao đợt này vào đội đặc nhiệm, đang thực hiện nhiệm vụ bí mật nên kh ai biết tung tích ở đâu.
Giả Thục Phân biến sắc, đột nhiên vỗ đùi: “Cháu ngoan của ơi, lại đột nhiên kh về được chứ. trai duy nhất cưới vợ mà cũng kh mặt, tội nghiệp quá...”
Nghiêm Cương: “... Mẹ ơi, gì mà tội nghiệp, con cũng tham gia đám cưới của Nghiêm Th với Nghiêm Huy đâu.”
Giả Thục Phân "phi" một tiếng: “Hai chuyện đó mà giống nhau à? dám so bì thế! Thôi thôi, cúp máy đây, còn việc.”
Nghiêm Cương: “...” lại kh so được, chẳng lẽ kh xứng à?
Cháu nội kh về, con dâu thì bận, Giả Thục Phân lại hỏi Tiểu Ngọc: “Máy quay chuẩn bị xong chưa? Quay lại hết để sau này cho thằng Nhị Mao nó xem.”
Tiểu Ngọc cười tươi: “Chuẩn bị xong hết bà ạ. Mẹ con thuê bốn học trò của dì Á Nam, đặt bốn góc máy: hai máy quay cô dâu, một máy quay chú rể, còn một máy chuyên quay nhà với khách khứa.”
Giả Thục Phân gật đầu: “Thế thì tốt quá, kh gọi thêm một máy nữa để quay riêng bà nhỉ?”
Tiểu Ngọc ngẩn phì cười: “Bà cũng sành ệu quá cơ! Để Đình Tây quay riêng cho bà nhé? Con bảo này, hôm nay chị dâu của chị Dương Dương – cái chị Lưu Á Tĩnh , cũng hỏi con m câu y hệt bà luôn, làm con đứng hình luôn đ.”
“Nó hỏi gì?”
Tiểu Ngọc bất lực: “Chị ta hỏi con thể sắp xếp riêng một thợ chụp ảnh để ngày mai chụp ảnh gia đình cho ba nhà chị ta kh. Đã thế còn đòi chuyên viên trang ểm của chị Dương Dương sang trang ểm cho chị ta nữa chứ.”
Giả Thục Phân lẩm bẩm: “…… Cô ta mà kh là chị dâu của Dương Dương thì bà cháu đã chẳng để yên cho ! Thôi bỏ , nhịn một chút vậy Ngọc à.”
“Vâng!”
Ngày hôm sau là lễ cưới chính thức.
Mọi đều dậy sớm, cả chú rể lẫn cô dâu cũng vậy, vì đám cưới này vốn chẳng thủ tục đón dâu rườm rà. Xét th Đại Mao và Dương Dương đều kh thích m cảnh náo nhiệt, Ôn Ninh khi lên kế hoạch đã lược bỏ hết. Cứ ngủ thẳng giấc đến 8 giờ sáng dậy, cô dâu trang ểm mất hai tiếng, thay bộ váy cưới trắng tinh khôi lên xe đến thẳng khách sạn.
Trước đó, Ôn Ninh, Nghiêm Cương, Giả Thục Phân cùng nhóm Bùi An, Giả Diệc Chân đã đến khách sạn từ sớm để thu xếp việc vặt và chuẩn bị đón khách. th Phương Tri Dã cũng diện bộ đồ c sở màu trắng, giày cao gót tất bật chạy ngược chạy xuôi ều phối c việc đâu ra đ, Nghiêm Cương khẽ nghiêng cảm thán với Ôn Ninh:
“Thằng Nhị Mao nhà mắt giống thật, chỉ một chữ thôi: Tốt.”
Hôm nay mặc bộ vest xám đậm ba khuy, bên trong là sơ mi trắng thắt cà vạt đỏ đô họa tiết tinh tế, chân giày Oxford đen bóng loáng, tr cả rạng rỡ, đầy khí phách.
Còn Ôn Ninh, tóc bà búi gọn sau đầu, trang ểm cầu kỳ, đôi tai lấp lánh nụ ngọc trai. Bà diện bộ sườn xám màu vàng nhạt tay lỡ, đường cắt may ôm sát tôn lên vóc dáng thon thả. Chất liệu vải thêu hoa cỏ tinh xảo, cổ áo đính đá sáng lấp lánh, tr vừa sang trọng lại vừa dịu dàng, trang nhã.
Nghe Nghiêm Cương nói, bà liếc xéo một cái: “Bảo tới tiếp khách chứ kh để ngó lung tung.”
Nghiêm Cương bật cười, xích lại gần bảo: “ lại nhớ đến dáng vẻ cô hồi trẻ, mặc váy hoa, tết hai b.í.m tóc, vừa bước vào cửa là tỏa sáng cả căn phòng, một nửa trong sảnh cứ thế dán mắt vào cô đ.”
“ nào?” Ôn Ninh kh kìm được mà nhếch môi cười, nhưng miệng vẫn vặn vẹo: “Giờ tr khó coi lắm à?”
“Làm gì ? Ôn Thục Phân, cô thật là biết cách bắt bẻ đ.”
“Mẹ...”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Thôi được , sai .”
Nói lý chẳng lại, thôi thì cứ nhận lỗi cho xong, chứ 49 tuổi đầu , ai lại để mẹ đ.á.n.h ngay trong ngày vui của con cơ chứ. Hai vợ chồng đang chuyện trò vui vẻ thì Giả Đình Tây tới chụp ảnh.
“ ống kính nào, chú rể cô dâu... à kh, bố mẹ!”
Tách!
Bùi An cười lớn: “Đình Tây gọi đúng đ, ngoài kh biết lại tưởng hai là đôi tân nhân hôm nay đ chứ.”
“Ai kết hôn cơ? Em gái à? kh ai báo một tiếng thế?”
Lâm Cảnh Minh cùng Lục Nhất Lan dẫn theo con gái vừa tới, m vội vã đón tiếp.
“, chị dâu, mời vào trong.”
...
Phía bên kia, tại phòng bao khách sạn đã đặt trước.
Hoàng Đ Dương dậy từ lúc 7 giờ rưỡi, thợ trang ểm đã làm việc tỉ mỉ suốt hai tiếng đồng hồ. Trong lúc đó, Tiểu Ngọc cũng sắp xếp một thợ khác trang ểm và làm tóc cho cả dì, chị dâu và bé Điềm Điềm.
Tiểu Ngọc cùng em gái Nguyện Nguyện thì nh tay thu dọn đồ đạc: áo dài kính rượu, váy dạ hội, giày bệt, đồ thường ngày của Hoàng Đ Dương và nhẫn cưới... tất cả đều được mang ra xe trước. Vừa làm xong, hai còn chưa kịp thở dốc thì nghe Lưu Á Tĩnh hỏi:
“ các cô kh dọn dẹp phòng ốc ?”
Tiểu Ngọc ngẩn ra: “Lát nữa cô lao c khách sạn dọn mà chị, trực tiếp xuống sảnh tiệc là được .”
Lưu Á Tĩnh thốt lên chất vấn: “Xuống thẳng sảnh tiệc? Kh đón dâu à?!”
“Á Tĩnh!” Trình Văn Phương kéo tay cháu gái nhắc nhở: “Cháu ăn nói cho hẳn hoi, đây là em gái của Nghiêm Túc đ!”
Bà mong Dương Dương về nhà chồng được yên ổn, Lưu Á Tĩnh làm thể đắc tội với cô em chồng được! Nhưng Lưu Á Tĩnh chẳng quan tâm, đằng nào cũng đắc tội , sợ gì nữa. Cô ta chằm chằm Tiểu Ngọc, hỏi tiếp:
“Ở chỗ chúng làm đám cưới, chú rể mang hoa và bao lì xì đến tận nhà đón cô dâu, bày trò chặn cửa đòi tiền mới thể hiện được thành ý và sự tôn trọng. Các kh tục này thì cũng hỏi ý kiến chúng chứ, hay là định bủn xỉn giữ lại số tiền đó?”
Tiểu Ngọc mặt kh cảm xúc: “Chị à, lúc mẹ lên kế hoạch đã gọi ện bàn bạc kỹ với trai và chị dâu . Đây là phương án thoải mái và giản tiện nhất mà chị mong muốn, nên kh ... ừm, m trò chặn cửa hay bao lì xì gì đâu. Lát nữa sẽ đến đón chị dâu luôn.”
“Kh được!” Lưu Á Tĩnh phản đối ngay lập tức: “Lúc cưới đều đón dâu đàng hoàng, bố con Điềm Điềm còn chuẩn bị m chục cái bao lì xì phát cho các em đ.”
Cô ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần "một giữ ải" để đòi tiền lì xì đón dâu, giờ lại bảo kh ? Thật là tức c.h.ế.t mà!
tức giận kh chỉ cô ta. Trình Văn Phương cũng tức đến nghẹn lời:
“Đến lượt cháu nói kh được à! Điềm Điềm, gọi bố con lại đây, lôi mẹ con chỗ khác ngay!”
Lưu Á Tĩnh quay đầu cãi: “Mẹ! Con là vì tốt cho Dương Dương thôi, m chi tiết này mà làm kh xong thì sau này họ coi trọng nó được?”
Trình Văn Phương nhắm mắt: “Dương Dương năng lực, nó tự biết lo liệu, cháu đừng làm vướng chân vướng tay nó là tốt lắm , kh cần cháu lo.”
Hoàng Đ Dương lúc này đầu tóc mới làm được một nửa đã bước ra, gương mặt trang ểm tinh xảo toát lên vẻ lạnh lùng:
“Chị dâu, tấm lòng của chị nhận . Nếu chị kh tâm trạng ăn cỗ thì bảo đưa chị ra sân bay về trước nhé.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.