Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 556: Chị Ngọc, em lạy chị, gả em đi cho rồi
Chỉ vì chuyện đón dâu mà bị mọi xúm lại mắng, chồng cũng định lôi , Lưu Á Tĩnh tức đến x cả mặt. Nhưng cô ta kh định thật, cỗ còn chưa được ăn mà. Thế là cô ta đành đứng im tại chỗ.
Tiểu Ngọc cười xòa tiến lên giảng hòa: “Thôi mà, thì cũng , nhưng kh bây giờ. Long, dẫn chị xuống dưới lầu đến khách sạn trước . Nguyện Nguyện, em báo tài xế một tiếng, quay lại đây đỡ dì Bạch nhé.”
“Vâng ạ.” Diệp Như Nguyện nh nhảu chạy .
Tiểu Ngọc lại đỡ l Hoàng Đ Dương: “Chị Dương Dương, thôi, trang ểm cho xong đã, lát nữa em tới bây giờ.”
Kh gian yên tĩnh trở lại, thợ làm tóc vừa làm vừa liếc Tiểu Ngọc vài cái, khen ngợi: “Cô em này tuổi còn nhỏ mà khéo léo quá, bố mẹ cô thật phúc khi đứa con gái như thế này.”
Tiểu Ngọc nắm tay Hoàng Đ Dương: “ gì đâu chị, bố mẹ em sắp chị dâu tuyệt vời hơn nhiều. Chị Dương Dương, chị đừng bực vì chị nhé.”
“Ừ.” Hoàng Đ Dương vỗ nhẹ lên tay cô: “Vất vả cho em Tiểu Ngọc, sau đám cưới chị sẽ kh để chị ta xuất hiện trước mặt em nữa.”
Tiểu Ngọc nhún vai: “Kh đâu, chị ta tung chiêu nào em đỡ chiêu đó, miễn là chị đừng buồn là được.”
Trang ểm xong, khi Nghiêm Túc đến, cả đoàn chuyển sang khách sạn. Tiểu Ngọc bảo Nguyện Nguyện theo hỗ trợ cô dâu, còn thì bám sát Lưu Á Tĩnh. Cô dự cảm, chị dâu này còn gây chuyện nữa cho xem.
Quả nhiên, vừa đến khách sạn, ngang qua khu đón khách, Lưu Á Tĩnh đã ngó xung qu chép miệng: “Cái khách sạn này...”
Tiểu Ngọc nh tay chặn họng: “Đúng là quá tệ chị nhỉ! Chỗ thì nhỏ, vị trí thì hẻo lánh, trang trí chẳng sang trọng chút nào, nhân viên thì cũng thường thôi. Ái chà, cái phòng trà kia mà xa thế, mỏi cả chân, đáng lẽ xe đưa rước chị Á Tĩnh tôn quý của chúng ta mới đúng. À mà...”
Cô quay sang Lưu Á Tĩnh: “Chắc khách sạn chị tổ chức đám cưới sang trọng hơn đây cả nghìn lần chị nhỉ?”
Lưu Á Tĩnh: “…… Kh, chị định khen chỗ này cao cấp, chắc là đắt lắm, tiền đặt thế này thà để tiết kiệm còn hơn.”
“Ồ, cũng kh đắt lắm đâu.” Tiểu Ngọc khách sáo đáp: “Nếu chị muốn tổ chức hỉ sự thì cứ chọn chỗ này, mẹ em sẽ bảo họ giảm cho chị hẳn hai mươi phần trăm đ.”
Giảm hai mươi phần trăm cô ta cũng chẳng tiền mà làm. Lưu Á Tĩnh cười gượng, kh nói gì nữa nhưng lòng thầm nghĩ: Tiền nhiều thế này mà kh chịu bỏ ra vài chục đồng tiền lì xì, đúng là càng giàu càng kẹt xỉ! cái con bé Mậu Mậu nhà kh tìm được mối nào tốt thế này nhỉ, Mậu Mậu dễ bảo hơn con nhỏ Hoàng Đ Dương này nhiều.
Đang lúc đó, Phương Tri Dã vội vã tới.
“Chị Phương!”
“Tiểu Ngọc, em tới à.” Tri Dã khẽ gật đầu chào nhóm Lưu Á Tĩnh: “Mời mọi vào trong ngồi, việc ra ngoài chút.”
Tiểu Ngọc gật đầu: “Chị cứ làm việc .”
Khi Phương Tri Dã vừa khỏi, Lưu Á Tĩnh liền hỏi: “Cô ta là họ hàng nhà em à? Tr xinh nhỉ, yêu chưa? Chị còn một đứa em trai...”
Tiểu Ngọc: “…… Chị là chị dâu tương lai của em.”
“Tương lai à?” Lưu Á Tĩnh mừng rỡ: “Thế là chưa cưới . Tiểu Ngọc này, em th Mậu Mậu nhà chị thế nào? Để nó làm chị dâu em, chẳng tốt hơn cái loại phụ nữ ệu đà kia à?”
Tiểu Ngọc sững sờ, bừng bừng tức giận đến mức môi run rẩy. Một con tr bình thường mà lại những ý nghĩ quái đản đến thế cơ chứ!
Cô đang cố kìm nén cảm xúc để kh làm quá lên thì nghe th một giọng nam cà lơ phất phơ vang lên bên cạnh:
“Thế thì cũng hỏi ý kiến của trong cuộc chứ nhỉ?”
Tiểu Ngọc giật quay lại: “ hai!”
Cô định chạy tới nhưng kỹ lại thì dừng phắt lại, vẻ mặt đầy vẻ chê bai: “ lại... thành ra thế này?”
Trước mắt cô, Nhị Mao đang mặc bộ đồ thể thao rách rưới bẩn thỉu, tóc tai bù xù, râu ria lởm chởm, tr t.h.ả.m hại chẳng khác gì kẻ ăn xin. Đặc biệt là trên má một vết sẹo dài đang lên da non, tr khá đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-556-chi-ngoc-em-lay-chi-ga-em-di-cho-roi.html.]
Nhị Mao chưa vội trả lời cô em gái mà Lưu Á Tĩnh đang đờ đẫn:
“Chị gì ơi? Mậu Mậu ở đâu, cho gặp mặt cái nào, bõ c vừa trèo tường trốn vào đây.”
Lưu Á Tĩnh theo bản năng sang Tiểu Ngọc: “Đây thật sự là trai em à?”
“Đúng thế! Hàng thật giá thật,” Tiểu Ngọc phối hợp ngay: “Chỉ là làm ăn thất bát chút thôi. Bố mẹ em tuy giận nhưng cũng hết cách, đang định cho ở rể đây. Kh đâu, chị giới thiệu Mậu Mậu cho .”
Lưu Á Tĩnh nghe xong vội vàng lắc đầu nguầy nguậy: “Kh được, kh được đâu. đột nhiên th cái cô Phương gì đó của nhà em hợp với ta lắm. Hai cứ việc bàn bạc nhé, trước đây.”
Nghĩ bụng nếu rước về một chồng ở rể, chẳng lại đến chia chác đồ đạc nhà ? Cô ta liền rảo bước đuổi theo chồng con.
Tiểu Ngọc bóng lưng cô ta biến mất, quay sang Nhị Mao thở dài thườn thượt.
“Chị Dương Dương cái gì cũng tốt, chỉ đám thân này là đáng ghét thật. M ngày nay em tiếp đãi cô ta mà th còn mệt hơn thức đêm làm bài tập, cuốn sổ tay tư liệu của Đình Tây chắc sắp bị cô ta làm cho ghi đầy .”
Nhắc đến Đình Tây, Nhị Mao mới nhớ ra chính sự:
“ kh cửa chính, trèo tường vào là muốn nhờ em tìm cho bộ quần áo nào mặc tạm. suốt đêm về, chưa kịp thay đồ gì cả. Mà này, an ninh khách sạn kém quá nhé, lúc nào bảo với chủ một tiếng.”
Tiểu Ngọc kéo hướng về phía phòng nghỉ, nghe vậy liền quay đầu lại: “Hê, chủ là mẹ em đ.”
Nhị Mao kinh ngạc: “Đồng chí Ôn cũng giỏi thật, mới m tháng mà đã gây dựng được cái khách sạn ra trò thế này. Vừa hay, sau này làm đám cưới cũng chỗ .”
“Xì,” Tiểu Ngọc cạn lời: “ ta còn chưa đổ mà đã lo đám cưới , hai à, đúng là chưa đỗ Nghè đã đe hàng tổng. Đúng , sẹo trên mặt là thế? bị hủy dung kh?”
“Tán được cô là chuyện sớm muộn thôi.” Nhị Mao sờ lên mặt một cái: “Kh , sắp khỏi , đụng độ với một thằng nhãi chơi trường đao thôi mà...”
Hai em vừa trò chuyện vừa vào hậu trường l bộ đồ dự phòng của Nghiêm Túc cho Nhị Mao thay. Khổ nỗi, chỗ n.g.ự.c hơi bị chật, mặc vào tr chẳng vừa vặn lắm. Tiểu Ngọc mím môi cười thầm.
Nhị Mao vỗ vỗ vào khuôn n.g.ự.c rắn chắc của , bất đắc dĩ bảo:
“Thôi được , Ngọc này, quyết định sẽ chọn thời ểm thích hợp để xuất hiện, gây bất ngờ cho bà, mẹ với cả đại ca. Em nói xem lát nữa những thủ tục gì nào...”
“Được , vì muốn tránh m cảnh sướt mướt nên mẹ đã lược bỏ nhiều thủ tục cưới xin truyền thống. Lát nữa khách khứa ngồi vào chỗ, cả, chị dâu cùng bố mẹ và dì dượng của chị dâu sẽ đứng trên sân bục phát biểu vài câu. Sau đó là phần rút thăm trúng thưởng, cô dâu chú rể gọi đến số nào thì giữ số đó lên nhận túi quà mẹ đã chuẩn bị sẵn.”
Mắt Nhị Mao sáng rực lên:
“Hay là em bảo Hổ Nữu cầm l một số, em âm thầm sắp xếp để chị dâu gọi đúng số con bé, đem ra làm quà tặng luôn được kh?”
Tiểu Ngọc: “…… Thế rốt cuộc muốn tạo bất ngờ cho ai?”
Nhị Mao gãi đầu: “Tạo bất ngờ cho tất cả mọi , tiện thể song hỷ lâm môn, gả luôn cho .”
Tiểu Ngọc: “…… Để em cân nhắc đã nhé.”
“Chị Ngọc à, em lạy chị, gả em mà.”
“Ha! Nhị Mao tử, cũng ngày hôm nay cơ à!”
……
Đám cưới do một tay Ôn Ninh lên kế hoạch kh quá ồn ào, náo nhiệt, nhưng vừa bước vào, ai n đều cảm nhận được tâm huyết của tổ chức.
Đầu tiên, tại hiện trường bày nhiều ảnh chụp chung của Đại Mao và Hoàng Đ Dương. Họ cùng nhau học vẽ ở Cung Thiếu nhi, cùng ăn sinh nhật ở cửa hàng đồ ăn nh, cùng tham gia hội tr biện thời đại học, hội đồng hương... yêu nhau, ra mắt gia đình và màn cầu hôn vào đêm giao thừa. những khoảnh khắc kh ảnh chụp, nhưng vì hai ấn tượng sâu sắc, Ôn Ninh đã nhờ họa sĩ vẽ lại. Chẳng hạn như ngày tụ họp ở trường đại học, Đại Mao đứng ngoài Hoàng Đ Dương ra tay dạy cho kẻ xấu một bài học. Hay lúc Hoàng Đ Dương ngất vì sợ máu, Đại Mao cứ thế bế thắt cô chạy như bay đến phòng y tế...
Chưa có bình luận nào cho chương này.