Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Chương 667: Bị người nhà tát một cái

Chương trước Chương sau

Trong năm thứ 5 của chương trình đào tạo tích hợp, các môn học chính của Nghiêm Như Ngọc là chẩn đoán học, giải phẫu cơ bản, huấn luyện kỹ năng lâm sàng... kết hợp với thực tập lâm sàng theo nhóm.

Đối với Nghiêm Như Ngọc, việc học đã trở thành bản năng, cô chỉ cần vùi đầu vào là thể thu nạp kiến thức và đạt ểm cao. Nhưng thực tập ở bệnh viện lại giao tiếp với nhiều : lãnh đạo, đồng nghiệp, bệnh nhân... Nơi nào đ là nơi đó cạnh tr, so bì và tg thua.

Mới thực tập được một tuần, cô đã nhận ra những đợt sóng ngầm dưới vẻ ngoài bình thản của các bạn cùng học. Nhưng cô lạc quan và đầy tinh thần chinh phục, khiến Triệu An Đình định an ủi mà cũng chẳng chỗ để nói.

Triệu An Na vừa gặm sườn vừa vui vẻ nói: “Chị Ngọc cố lên, đợi khi nào chị d tiếng ở bệnh viện, em sẽ đến bệnh viện Dung Hợp để khám bệnh.”

Nghiêm Như Ngọc: “... Kh biết nói gì thì cứ ăn .”

Triệu An Đình liếc em gái một cái bảo: “An Na sắp tới sẽ ở lại Kinh Thị để đóng phim, nhưng kh ở đây lâu được. Tiểu Ngọc, em và An Na hãy chăm sóc lẫn nhau nhé.”

“Vâng ạ, bọn em vốn là bạn tốt mà.” Nghiêm Như Ngọc dứt khoát đồng ý, “ An Đình đừng lo, cứ lo việc của .”

“Ừ.”

Triệu An Đình rửa bát xong, thu dọn đồ đạc ra sân bay ngay để kịp chuyến bay sang Pháp vào rạng sáng.

Đêm đó, nằm cùng giường, Triệu An Na thủ thỉ với Nghiêm Như Ngọc: “ trai em vội vàng bớt chút thời gian sang đây là vì tưởng em đang yêu đương với Trọng Cảnh Diệu nên bị Lục Th Mẫn nhắm vào, kh ngờ đó lại là chị, ha ha.”

Nghiêm Như Ngọc phủ nhận: “Chị cũng nói gì đâu, trước đây tính là bạn bè, còn giờ thì...”

“Chị là ‘ánh trăng sáng’ mà ta cầu mà kh được .” Triệu An Na kết luận chính xác. “Chị Ngọc, em thật sự tò mò kh biết ai vận may được chị để mắt tới để yêu đương ngọt ngào, ôm ấp hôn hít nhỉ...”

Bất thình lình, Nghiêm Như Ngọc trùm chăn lên đầu cô xoay tắt đèn: “Để dành mà mơ , ngủ thôi, mai chị bận lắm.”

“Chị ngày nào kh bận đâu. Chán thật, em muốn rủ Thúy Thúy với Lật Thu chơi quá, kh biết hai họ thế nào .”

“Họ bận.”

“... Hóa ra em rảnh à? Hừ! Em mà bận lên thì chị đừng hòng th mặt!”

“Ngủ .”

________________________________________

Lời "mồm quạ đen" của Triệu An Na linh nghiệm, suốt hai tháng sau đó Nghiêm Như Ngọc kh hề gặp cô, vì cô đã vào đoàn làm phim đóng phim khép kín.

Còn Nghiêm Như Ngọc, sau khi kết thúc khóa huấn luyện cơ bản tại bệnh viện, cô bắt đầu chính thức luân chuyển thực tập tại các khoa. Khoa đầu tiên cô được phân đến là khoa Nhi, cụ thể là Nội thần kinh Nhi.

Dù thời gian thực tập chỉ ngắn ngủi ba tuần và cô cũng kh chịu trách nhiệm chính với tư cách là bác sĩ thực tậpchủ yếu là theo giáo viên để quan sát, học tập và mô phỏngnhưng thế giới quan của cô vẫn bị chấn động mạnh mẽ. Bởi bệnh nhân ở khoa Nội thần kinh Nhi đều là những đứa trẻ đáng yêu, nhưng bệnh tình của các em lại trầm trọng.

đứa trẻ vì khối u não mà thị lực mờ dần, nhưng vẫn còn biết an ủi cha mẹ: "Con kh đâu, con vẫn th ánh sáng mà." Cũng em bé vì bệnh động kinh mà kh thể học bình thường, nhưng lúc nào cũng ôm cuốn sách đọc như thể bị bỏ đói lâu ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-667-bi-nguoi-nha-tat-mot-cai.html.]

một bé trai khiến Nghiêm Như Ngọc ấn tượng sâu sắc, bé mới một tuổi, trắng trẻo xinh xắn vô cùng. Gần một tháng nay bé xuất hiện những cơn gật đầu liên tục, tư thế như đang ôm l ai đó, mỗi ngày phát tác vài lần, mỗi lần kéo dài vài giây, khiến gia đình lo lắng đưa vào viện.

Đây là hội chứng co thắt ở trẻ em, dân gian hay gọi là "búp bê gật đầu", một loại động kinh cực kỳ nguy hiểm. Nó gây tổn thương lớn đến sự phát triển đại não, khiến quá trình phát triển của đứa trẻ bị đình trệ, thậm chí là thoái hóa.

Nghiêm Như Ngọc chứng kiến bác sĩ chủ trị giải thích tình hình cho gia đình, mẹ ôm mặt khóc nức nở, cuối cùng vì ều trị kh hiệu quả nên họ đành quyết định từ bỏ. Lại một trường hợp khác, đứa trẻ bị cảm nặng nhưng gia đình chậm trễ đưa viện, đến khi kiểm tra mới phát hiện là viêm não do virus. Đứa trẻ vốn dĩ hoạt bát, ưu tú, học hành giỏi giang, sau trận bệnh lại kh còn nhận ra cha mẹ nữa vì đại não đã chịu tổn thương quá nặng.

Nghiêm Như Ngọc lần nữa nhận thức sâu sắc rằng: Bản thân cô thể lớn lên khỏe mạnh và thuận lợi thế này quả thực kh hề dễ dàng. Lần đầu tiên cô cảm giác này là khi biết từng suýt bị tráo đổi lúc mới sinh. Vì vậy, sau khi tan làm, cô thường xuyên gọi ện về nhà, dặn dò hết lời:

“Nếu bảo bảo kh khỏe, nhất định đưa bệnh viện ngay, kh được chậm trễ, kh được dùng t.h.u.ố.c nam t.h.u.ố.c bắc bừa bãi, cũng đừng mê tín. Trong nhà nếu ai cảm mạo thì cách ly ngay...”

Giả Thục Phân nghe mà phát hoảng: “Ngọc à, chẳng lẽ dịch SARS lại sắp quay lại ? Con làm mẹ lo sốt vó lên . Hay là để mẹ xuống Kinh Thị chăm sóc ba đứa ‘bảo bảo lớn’ với một đứa ‘bảo bảo nhỏ’ của nhà nhé?”

Bốn đứa bảo bảo... Nghiêm Như Ngọc sực nhớ đến vợ chồng cả, thế là cô quyết định lấp l.i.ế.m một chút.

“Nội, con chút việc, lát nữa con gọi lại nhé.” “Được .”

Nghiêm Như Ngọc nán lại phòng nghỉ của bệnh viện, gọi ện cho chị dâu Hoàng Đ Dương. Tuy cùng ở Kinh Thị nhưng cơ hội gặp mặt của họ kh nhiều, bởi vì cả ba đều quá bận rộn. Nghiêm Túc dành toàn bộ thời gian rảnh ngoài giờ làm để đưa Hoàng Đ Dương khám và dưỡng thai. Hoàng Đ Dương đã chuyển sang làm biên dịch phía sau hậu trường, kh c tác hay phát ngôn bên ngoài nữa, nhưng để kh bị tụt hậu, chị nhận nhiều nhiệm vụ dịch thuật, lúc rảnh lại đọc sách để bổ sung kiến thức.

Nghiêm Như Ngọc kh nhắc lại chuyện cũ. Khi cuộc gọi được kết nối, cô hỏi: “Chị Dương, chị m.a.n.g t.h.a.i được sáu tháng đúng kh? th khó chịu chỗ nào kh chị?”

“Kh đâu.” Giọng Hoàng Đ Dương mang theo ý cười, nghe dễ chịu. “Bé con ngoan lắm, kh qu phá chút nào. Chị vẫn làm việc và đọc sách bình thường hàng ngày. Cảm ơn em đã quan tâm nhé, Tiểu Ngọc.”

“Vậy thì tốt quá.” Nghiêm Như Ngọc thở phào nhẹ nhõm. “Bà nội nói muốn xuống Kinh Thị chăm sóc bọn em, chị Dương ơi, giờ đã nói cho mọi ở nhà biết chuyện chị t.h.a.i được chưa ạ?”

Hoàng Đ Dương đồng ý: “Được chứ, nói sớm cho mọi vui một thời gian. Vả lại bị mắng thì chắc mọi cũng chỉ mắng trai em thôi, kh mắng chị đâu.”

Nghiêm Như Ngọc: “... Ra là thế, chị Dương th minh thật đ. Được , để em báo cho mẹ.”

Cúp ện thoại, th giờ nghỉ sắp hết, cô quyết định về nhà mới gọi cho mẹ sau. Vừa định bước ra ngoài, cửa phòng nghỉ đột nhiên bị đẩy mạnh, Phan Á Tĩnh – bạn cùng lớp và cũng là sinh viên thực tập khoa Nhi – lao vào với một dấu bàn tay đỏ chót trên mặt. Cô ta mắt đỏ hoe, vừa vào phòng đã gục xuống ghế khóc nức nở.

Nghiêm Như Ngọc hơi ngẩn , đôi l mày th tú khẽ nhíu lại. Cô và Phan Á Tĩnh vốn kh thân thiết, vì Phan Á Tĩnh luôn bóng gió châm chọc cô chuyện học giỏi nhất khóa hay chuyện xinh đẹp. Thật nực cười, từ khi nào thành tích tốt và ngoại hình đẹp lại trở thành ểm để ta mỉa mai?

Vốn dĩ Nghiêm Như Ngọc định lờ , nhưng lúc này kh thể giả vờ như kh th được. Đúng lúc đó, một bạn học khác là Du Đình Đình chạy tới, kéo cô ra cửa, thì thầm kể:

“Bác sĩ Vương bảo tiêm cho bệnh nhi, đứa bé đó nghịch ngợm quá, vừa động đậy một cái là trệch kim. bị nhà bệnh nhân mắng nhiếc, cự cãi lại vài câu thế là bị tát một cái...”

Chân mày Nghiêm Như Ngọc nhíu chặt hơn. Họ vẫn còn là sinh viên y khoa, vừa mới tiếp xúc với bệnh nhân, mà tiêm cho trẻ em là một trong những kỹ thuật khó nhất, thường thì giảng viên sẽ kh để họ trực tiếp ra tay mà chỉ luyện tập trên mô hình. Cô biết bác sĩ Vương là hướng dẫn của Phan Á Tĩnh và Du Đình Đình.

Nghiêm Như Ngọc thấp giọng hỏi: “ đắc tội với bác sĩ Vương à?”

Du Đình Đình chưa kịp trả lời, Phan Á Tĩnh trong phòng đột nhiên mở cửa, hét vào mặt Nghiêm Như Ngọc: “Giả vờ tốt bụng cái gì! Chẳng lẽ đây kh chuyện cô mong muốn nhất !”

Sắc mặt Nghiêm Như Ngọc lập tức sa sầm xuống.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...