Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 668: Nghiêm Như Ngọc lợi hại
“Cô phát ên cái gì thế?”
Phan Á Tĩnh cô với ánh mắt oán hận: “ kh tin mắt cô mù mà kh th với bác sĩ Phùng nói chuyện hợp nhau như vậy. Cô cố tình cướp bà làm giảng viên hướng dẫn của ! Đẩy cho bác sĩ Vương, bác sĩ Vương biết kh muốn chọn bà nên mới trả thù !”
Du Đình Đình ở bên cạnh ra sức kéo tay cô ta: “Đừng nói thế, đều là bạn học cả, Nghiêm Như Ngọc chắc c kh làm chuyện đó đâu...”
Nghiêm Như Ngọc giận quá hóa cười, đốp chát lại ngay: “Bản thân năng lực kém còn quay sang đổ lỗi cho ? Cô cũng giỏi thật đ Phan Á Tĩnh. Nếu cô đứng đầu khóa thì cô đã quyền chọn giảng viên hướng dẫn trước , cô làm được kh? Nếu năng lực cô đủ giỏi thì khi tiêm đã kh xảy ra vấn đề, kh bị ta tát! Cô bị đ.á.n.h là đáng đời, đã kh biết tự kiểm ểm lại còn ngang ngược, cứ thế này thì cô chỉ nước bị ăn đòn tiếp thôi!”
Lời cô nói đ thép, rõ ràng và cực kỳ xéo xắt. Phan Á Tĩnh tức đến nghẹn thở, mặt đỏ bừng, trợn trừng mắt cô. Giây tiếp theo, cô ta định giơ tay tát Nghiêm Như Ngọc.
Nghiêm Như Ngọc chộp l cổ tay cô ta, dùng sức hất ngược trở lại. Phan Á Tĩnh đứng kh vững, ngã ngồi bệt xuống đất.
Nghiêm Như Ngọc xuống cô ta, lạnh lùng cười mỉa: “Bác sĩ trong bệnh viện ai cũng bận cứu , ai rảnh rỗi mà chơi trò tâm kế với cô, còn trả thù cô nữa? Bác sĩ Vương rảnh đến thế kh? Phan Á Tĩnh, cô động não một chút , hay là cô mọc cái đầu ra chỉ để cho cổ đỡ trống trải thôi vậy?!”
Phan Á Tĩnh tức nổ đom đóm mắt, định bò dậy đ.á.n.h nhưng bị Du Đình Đình giữ chặt l. Cãi nhau vài câu còn giải thích được, chứ đ.á.n.h nhau thật thì chuyện sẽ xé ra to.
Nghiêm Như Ngọc liếc đồng hồ, th giờ đã đến, cô mặt kh cảm xúc, thọc hai tay vào túi áo blouse làm việc.
“A!”
Phan Á Tĩnh bị Du Đình Đình lôi vào phòng, tiếng khóc và tiếng hét kh cam lòng bị chặn lại sau cánh cửa.
Sau vụ việc này, cái tên Nghiêm Như Ngọc bắt đầu nổi tiếng trong phạm vi nhỏ ở khoa Nhi. Ai cũng bảo cô bác sĩ thực tập này mồm mép sắc sảo, kh dễ chọc vào, mắng ta kh não mà lại nói là cái đầu chỉ để cho cổ đỡ trống. Thật là mới lạ.
Ngày hôm sau, nhóm sinh viên y khoa gồm Nghiêm Như Ngọc, Phan Á Tĩnh theo các bác sĩ khám bệnh tại giường. Giảng viên hướng dẫn của Nghiêm Như Ngọc là bác sĩ Phùng. Bà khuôn mặt tròn, đôi mắt hay cười, tr hiền hậu nhưng thực chất là trưởng khoa Nhi, bác sĩ chuyên khoa cấp cao, năng lực chuyên môn thuộc hàng đầu trong giới nhi khoa cả nước. Nghiêm Như Ngọc chỉ cần kh ngốc thì khi chọn hướng dẫn chắc c sẽ chọn bà. Hai phối hợp với nhau khá tốt.
Đến trước giường của một bệnh nhi, sau khi bác sĩ Phùng kiểm tra tình hình và dặn dò nhà, bà đột nhiên gọi Nghiêm Như Ngọc: “Tiểu Nghiêm, tay cháu vững, muốn thử tiêm cho bé Đô Đô kh? Đừng áp lực quá, nếu kh được thì để y tá làm.”
Dưới sự chứng kiến của mọi , Nghiêm Như Ngọc bình tĩnh đồng ý: “Vâng ạ.”
Nghe vậy, Phan Á Tĩnh đứng trong đám đ bỗng sáng mắt lên, cô ta chằm chằm như hổ rình mồi. Cùng là sinh viên thực tập như nhau, cô ta muốn xem liệu Nghiêm Như Ngọc thực sự tiêm giỏi kh! Tiêm kh được thì cũng sẽ bị mắng c.h.ử.i như cô ta mà thôi! Phan Á Tĩnh liếc nhà bé Đô Đô – một phụ nữ trung niên tr khá dữ dằn, mắt đỏ hoe, vừa đã biết là xót con. Nếu này mà đ.á.n.h thì chắc đau lắm đây. Trong lòng Phan Á Tĩnh dâng lên một sự mong chờ ác ý.
Lúc này Nghiêm Như Ngọc kh rảnh để tâm đến ý nghĩ của kẻ khác. Cô ềm tĩnh bước tới chỗ nhà bé Đô Đô: “Mẹ Đô Đô, cháu là sinh viên thực tập, cô thể cho cháu thử một lần được kh ạ? Cháu sẽ làm thật cẩn thận.”
Mẹ Đô Đô sa sầm mặt, giọng ệu kh m thiện cảm: “Chỉ được thử một lần thôi đ, nếu làm kh được sẽ khiếu nại cô ngay!”
Nghiêm Như Ngọc chịu áp lực cực lớn nhưng vẫn gật đầu: “Dạ vâng.”
Cô nhận dụng cụ từ tay y tá, đến bên giường bệnh nhưng kh vội vàng thực hiện quy trình ngay mà từ trong túi l ra một miếng dán hình nhỏ. Đây là chiêu cô học được từ các chị y tá. Nghiêm Như Ngọc thẳng vào bé Đô Đô đang sụt sùi, giọng nói dịu dàng: “Đô Đô này, đây là Tôn Ngộ Kh, hãy để chú giúp em dũng cảm nhé. Chị sẽ làm thật nhẹ thôi, chỉ như muỗi đốt một cái thôi, được kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-668-nghiem-nhu-ngoc-loi-hai.html.]
bé Đô Đô năm tuổi mắt đỏ hoe, còn đọng nước, mếu máo gật đầu. Lúc này Nghiêm Như Ngọc mới bắt đầu thao tác. Cô cẩn thận sờ nắn, cảm nhận mạch m.á.u ẩn hiện, sát trùng, đ.â.m kim...
Trong khoảnh khắc đó, cả phòng bệnh im phăng phắc. Nghiêm Như Ngọc thể cảm nhận được nhịp tim của chính , nhưng tay cô lại vững vàng đến lạ lùng.
“Lên m.á.u !” Chị y tá bên cạnh khẽ reo lên, giọng đầy khen ngợi.
Nghiêm Như Ngọc kh kiêu ngạo cũng kh vội vã, động tác dứt khoát cố định kim truyền mới đứng dậy. Mẹ Đô Đô tiến tới kiểm tra, kh cầm được nước mắt: “Cảm ơn cô, tay cháu chỗ nào cũng là vết kim tiêm, khổ thân quá...”
Nghiêm Như Ngọc đưa cho bà một tờ khăn gi.
Bước ra khỏi phòng bệnh, bác sĩ Phùng khen ngợi: “Tiểu Nghiêm làm đúng quy trình chuẩn, các cháu nên học tập bạn . Lúc rảnh rỗi tự quan sát nhiều, luyện tập nhiều thì mới trấn an được nhà và bệnh nhân, tay mới kh bị run.”
Bác sĩ Vương – hướng dẫn của Phan Á Tĩnh và Du Đình Đình – cũng gật đầu tán thưởng: “Tiểu Nghiêm đúng là sinh viên xuất sắc nhất khóa lâm sàng lần này, khả năng thực hành tốt, tay vững, lại thiện cảm với bệnh nhân. Sau này muốn ở lại khoa Nhi kh cháu?”
Nghiêm Như Ngọc mỉm cười bất đắc dĩ: “Bác sĩ Vương, đây mới là trạm thực tập đầu tiên của cháu mà.” “Ha ha ha! , là nóng lòng quá.” “Tiếp tục thôi.”
Cả đoàn tiếp tục di chuyển, Phan Á Tĩnh tụt lại phía sau, chằm chằm bóng lưng Nghiêm Như Ngọc, nghiến răng căm hận. Du Đình Đình kéo tay cô ta, thấp giọng khuyên: “Đừng thế nữa, đứng đầu khóa nên được thầy cô thích là chuyện bình thường mà.”
Phan Á Tĩnh hậm hực: “Ai mà biết cái vị trí đứng đầu đó từ đâu ra, ta quan hệ tốt với thầy cô ở trường, giờ lại l lòng bác sĩ ở đây, chắc c là quà cáp cửa sau . Cứ đợi đ, nhất định sẽ tìm cơ hội vạch trần bộ mặt thật của ta!”
Cô ta hậm hực bước lên phía trước, Du Đình Đình chậm rãi theo sau.
Kẻ bị lòng hận thù che mắt sẽ kh bao giờ th chân tướng.
Suốt một tuần tiếp theo, Nghiêm Như Ngọc liên tục những biểu hiện xuất sắc, vô hình trung khiến Phan Á Tĩnh bị đem ra so sánh đến mức đầy rẫy vết thương lòng.
Trong một lần thăm khám, bệnh nhân là một bé gái ba tuổi vừa nhập viện, thể trạng chậm phát triển, trên nhiều đốm trắng mất sắc tố. Bác sĩ Vương chỉ d hỏi: “Tiểu Phan, cô nhận ra biểu hiện da liễu này kh? Đây là triệu chứng của bệnh thần kinh gì?”
Phan Á Tĩnh đỏ bừng mặt, hồi lâu kh nói nên lời. Cả phòng bệnh im phăng phắc. Bác sĩ Vương lại gọi tên Du Đình Đình.
Du Đình Đình ngập ngừng: “Thưa thầy, hình như là bớt trắng hình lá liễu...”
“Hình như?” Bác sĩ Vương sang Nghiêm Như Ngọc. “Tiểu Nghiêm, cháu nói thử xem.”
Nghiêm Như Ngọc kh hề vấp váp nửa lời: “Dạ, là bớt trắng hình lá liễu. Đây là biểu hiện đặc trưng sớm trên da của hội chứng xơ cứng củ. Trong hệ thần kinh trung ương, biểu hiện ển hình là các nốt dưới màng não thất và vỏ não. Những nốt này là nguyên nhân căn bản dẫn đến động kinh, chậm phát triển trí tuệ và vận động ở bệnh nhi. Ngoài bớt trắng, chúng ta còn cần chú ý đến các u xơ tuyến bã ở mặt và u xơ dưới móng. Vì đây là bệnh lý đa hệ thống, các biểu hiện thần kinh sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tiên lượng bệnh.”
Vài vị bác sĩ đều cô bằng ánh mắt tán thưởng. Mọi chuyện đã rõ mười mươi. Nghiêm Như Ngọc đứng đầu khóa là d xứng với thực. Cô kh học vẹt mà giải thích vấn đề dựa trên cơ chế bệnh lý và sinh lý sâu sắc.
Nhưng cô càng giỏi, càng khiến khác cảm th vô dụng.
Tại phòng nghỉ, Phan Á Tĩnh dùng sức đóng sầm cửa tủ lại. Kh nhịn được nữa, cô ta mỉa mai khiêu khích Nghiêm Như Ngọc: “Rốt cuộc nhà cô đã tặng bao nhiêu quà cho bác sĩ thế? Để họ tạo cho cô cơ hội vẻ vang như vậy?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.