Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 688: Tuổi Tuổi Bình An
Vì ngôi t.h.a.i chuẩn, lại thêm việc Hoàng Đ Dương kiểm soát cân nặng tốt ở cuối t.h.a.i kỳ, bản thân cô cũng muốn mau chóng hồi phục nên đã chọn sinh thường. Nghiêm Như Ngọc kinh nghiệm khoa Sản còn quá ít, nếu kh cô đã chẳng hỏi câu đó. Rạch tầng sinh môn là ều tất yếu.
Kh sự cố ngoài ý muốn, mẹ tròn con vu chính là hỉ sự lớn nhất.
Nghiêm Như Ngọc chạy tới phòng bệnh, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt là trai Nghiêm Túc đang ngồi bên mép giường, nắm chặt l tay Hoàng Đ Dương. Còn Hoàng Đ Dương thì được quấn kín mít, sắc mặt tái nhợt nhưng mang một vẻ đẹp mong m, th cô đến liền mỉm cười bất lực.
“Tiểu Ngọc.”
“Chị Dương, chị đừng nói chuyện, giữ sức , ngủ được thì nhất định ngủ nhé.” Nghiêm Như Ngọc giúp chị tém lại chăn.
Hoàng Đ Dương khẽ gật đầu: “Ừ.”
Trong phòng chỉ hai bọn họ, yên tĩnh đến lạ, Nghiêm Như Ngọc kh nhịn được hỏi: “ cả, mẹ với bà nội đâu ? Em bé đâu?”
Nghiêm Túc ngẩng đầu, vành mắt quả nhiên hơi đỏ, giọng khàn khàn: “Mọi cùng bảo mẫu đưa bọn trẻ kiểm tra . Tiểu Ngọc, em xem tìm thêm vài nữa tới giúp, nhân thủ kh đủ.”
Nghiêm Như Ngọc: “...”
Nói nhỉ, nhà cô đúng là “một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”. Vì trước đây từng bị tráo con nên giờ hễ sinh nở là ai n đều lo sốt vó, kh yên tâm nổi.
Nghiêm Như Ngọc suy nghĩ một chút: “Thúy Thúy làm việc ở đây, em sẽ nhờ cô và m đồng nghiệp thân thiết để mắt đến chị. Còn việc tìm thêm ...”
Đúng lúc này, Ôn Ninh cẩn thận bế một đứa trẻ bước vào, nghe th vậy liền bật cười: “Tiểu Ngọc con đừng lo, mẹ sắp xếp cả . Ngoài hai dì chuyên chăm em bé thì còn một chuyên nấu cơm, dọn dẹp, đợi khi xuất viện về nhà mới bắt đầu làm việc. Đừng bày vẽ thêm nữa, đ quá chỉ tổ rối thêm thôi. con là lo quá hóa quẩn, đừng chấp nó.”
Nghiêm Như Ngọc ậm ừ đáp lời, mắt đã dán chặt vào đứa nhỏ trên tay mẹ: “Oa! Em bé kìa! Mẹ ơi cho con bế một tí, đây là hay em ạ?”
Vì trước đó kh siêu âm giới tính nên đồ dùng chuẩn bị toàn màu đỏ cho hên, tã lót chẳng phân biệt được đứa nào với đứa nào.
Ôn Ninh cẩn thận trao đứa bé cho cô: “Đây là chị, còn em trai đang nằm trong lồng kính, bà nội con đang tr ở đó.”
Nghe vậy, cả ba trong phòng đều giật : “ lại nằm lồng kính?” Nghiêm Như Ngọc hỏi trước.
Ôn Ninh thở dài: “Chị thì được 3 cân, mà em trai chỉ 2 cân 4, chênh lệch hơi lớn nên bác sĩ Trần bảo làm thêm vài kiểm tra cho thằng bé.”
Nghe xong, đứa bé đỏ hỏn, nhăn nheo trong lòng, Nghiêm Như Ngọc thốt ra ba chữ: “Khá khen cho chị!”
Mới ở trong bụng mẹ đã bắt nạt em ... Nhưng vì kinh nghiệm ở bệnh viện, cô liền trấn an: “Kh đâu, khoa chúng con còn chăm được trẻ sinh non 6 lạng, em trai gần 2 cân rưỡi là ổn , kh cần quá lo lắng.”
Tiểu Ngọc bế đứa bé lại gần giường cho chị xem, đồng thời hỏi: “Cháu tên là gì ạ? Tên khai sinh chưa vội nhưng đã tên ở nhà chưa?”
Nghiêm Túc ngơ ngác đứa trẻ sơ sinh, đây là con gái mang một nửa dòng m.á.u của ? Lần đầu tiên kỹ con , cảm giác thật kỳ diệu.
“Tên kìa.” Hoàng Đ Dương mỉm cười huých nhẹ Nghiêm Túc.
Nghiêm Túc lúc này mới sực tỉnh, giải thích: “Chị tên là Hoàng Tuệ Tuổi, em trai tên Nghiêm Kỳ An, ghép lại là Tuổi Tuổi Bình An (mỗi năm đều bình an). Tên ở nhà của chị là Quýt, vì lúc m.a.n.g t.h.a.i chị dâu em thích ăn quýt, còn em trai thì chưa định, cứ gọi đại là gì cũng được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-688-tuoi-tuoi-binh-an.html.]
...
“Hóa ra chị tính hết à,” Nghiêm Như Ngọc tò mò, “Thế nếu là hai đứa con trai thì gọi là gì?”
“Thì là Hoàng Kỳ Tuổi và Nghiêm Kỳ An.”
Đứa lớn theo họ mẹ, đứa nhỏ theo họ bố, và nhất định ứng với mong ước: Tuổi tuổi bình an. Đó là kỳ vọng duy nhất của họ dành cho con cái. Về cái tên, mọi đều kh ý kiến gì, vì suy cho cùng đứa trẻ là do Hoàng Đ Dương liều mạng sinh ra.
Ngày hôm sau, khi Nghiêm Như Ngọc thăm cháu trai Nghiêm Kỳ An thì gặp bác sĩ Trần Mỹ Ngọc, cô đang nhíu mày xem báo cáo. Nghiêm Như Ngọc lo lắng: “Cô ơi, cháu của em ?”
Trần Mỹ Ngọc liếc cô một cái: “Lên chức cô nên vui quá nhỉ?”
“Chuyện đó là đương nhiên ạ!” Th cô còn đùa được, Nghiêm Như Ngọc biết là kh vấn đề gì lớn. “Đó là nhà của em, là con của trai em mà. Ngày xưa dắt em chơi, giờ đến lượt em dắt con chơi.”
Mối ràng buộc m.á.u mủ tình thân này là sâu đậm nhất trên đời. Trần Mỹ Ngọc hiếm khi th em nhà nào hòa thuận như vậy, cô kh nói gì thêm mà vào thẳng vấn đề:
“Cháu trai cô tuy nhẹ cân, nhưng theo quan sát của , thằng bé này ... th minh.”
“Dạ?”
Trần Mỹ Ngọc nghiêm mặt: “Dù trẻ sơ sinh đều các phản xạ ều kiện cơ bản, nhưng thằng bé này, thứ nhất: chưa đầy 24 giờ đã phân biệt được giọng nói và mùi hương. Thúy Thúy, bảo mẫu hay mẹ cô bế thì nó kh khóc, nhưng khác bế là khóc ngay. Thứ hai, nó biết giả vờ ngủ. Thứ ba, nó biết lừa để đòi bú, phản xạ tìm kiếm thức ăn xuất hiện cực sớm.”
Đa số trẻ nhỏ vài tháng mới những phản ứng này, vậy mà chỉ trong một ngày, Trần Mỹ Ngọc đã quan sát th ở thằng bé. Nghiêm Như Ngọc ngạc nhiên, cố tìm lý do:
“Thưa cô, trai em từ nhỏ học đã giỏi, là thiên tài, thủ khoa đại học Th Hoa đ ạ. Chị dâu em cũng chẳng kém cạnh, hai là bạn học mà, chắc là do di truyền .”
Trần Mỹ Ngọc gật đầu: “Hèn gì. Nhắc chị cô sau này dạy dỗ thằng bé để tâm hơn đ.”
“Vâng ạ.” Nghiêm Như Ngọc đồng ý, cúi xuống sinh linh nhỏ bé, cảm th thật thần kỳ. “Nhỏ xíu thế này mà cô quan sát ra được bao nhiêu thứ, cô giỏi thật đ.”
Trần Mỹ Ngọc lần đầu tiên lên tiếng khuyên nhủ: “Sau này cô về khoa Sản , vẫn sẽ làm giáo viên hướng dẫn cho cô.”
Nghiêm Như Ngọc đứng thẳng dậy, đút hai tay vào túi áo blouse, nhướng mày: “Kh được đâu cô Trần ơi, chí hướng của em là tỏa sáng trên sân khấu khoa Ngoại cơ. Cô chưa biết , em đã được lên bàn mổ đ.”
Trần Mỹ Ngọc lườm cô một cái: “Biết , cô suýt nữa thì bị th báo phê bình toàn viện đ.”
Nói đoạn cô quay bỏ , Nghiêm Như Ngọc nghe ra gì đó sai sai liền đuổi theo: “Ý cô là ? Cô Trần, cô giúp em nói đỡ đúng kh? cô tốt với em thế, em cảm ơn cô nhiều lắm...”
Cứ thế cô nàng lải nhải bên tai như muỗi kêu. Trần Mỹ Ngọc đứng lại, cô bằng ánh mắt sắc sảo:
“Nghiêm Như Ngọc, là đứng ra nói giúp cô, và những bác sĩ từng hướng dẫn cô lúc thực tập cũng tán thành năng lực của cô. Cô th minh, ham học, cần cù, tay vững, thận trọng và lòng trắc ẩn. Cô sinh ra là để làm ngành y, nhưng cô biết kính sợ y học.”
Nghiêm Như Ngọc nhận ra vẻ nghiêm túc của cô , liền mím môi: “Em vẫn luôn kính sợ mà...”
“Vậy thì đừng làm những việc kh nên làm vào lúc kh thích hợp!” Trần Mỹ Ngọc ngắt lời. “Cô khả năng làm phụ tá số 2 trên bàn mổ, nhưng cô chưa tư cách, vậy nên đừng làm. Cô tin tưởng Đàm Khinh Hạc, nhưng ta hay bất kỳ ai khác cũng kh đáng để cô đem tương lai ra đ.á.n.h cược. Cô hiểu ý chứ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.