Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Chương 689: Cái tên không được may mắn cho lắm

Chương trước Chương sau

Nghiêm Như Ngọc hiểu. Cô hiểu rằng bác sĩ Trần cũng như mọi đều muốn tốt cho cô, vì họ biết để cô đến ngày hôm nay kh hề dễ dàng, và tương lai phía trước đang rộng mở. Cô nên tiến thân từng bước một, giữ gìn d tiếng và tiến về phía trước một cách vững chãi, chứ kh đường tắt đầy rủi ro.

Một lần nữa, Nghiêm Như Ngọc ý thức được vị trí quan trọng của . Con đường cô chọn vốn dĩ khó , cô trịnh trọng đáp:

“Em hiểu , thưa cô Trần. Cảm ơn cô đã chỉ dạy.”

Trần Mỹ Ngọc thở phào nhẹ nhõm, khẽ gật đầu: "Cô kh trách xen vào việc khác là tốt ."

Cô thực sự quý mến học trò như Nghiêm Như Ngọc.

Từ đó về sau, Nghiêm Như Ngọc trở nên thận trọng hơn. Quy tắc và ều lệ thể khiến ta cảm th gò bó, nhưng nhiều lúc chúng lại là tấm lá c, bảo vệ cô ở trong vùng an toàn, kh đến mức bị loại khỏi cuộc chơi quá sớm.

Cũng may, cô kh học được bài học này từ thực tế đau thương, mà đã sớm được thức tỉnh. Thật là vạn hạnh trong bất hạnh.

Năm ngày sau, Hoàng Đ Dương xuất viện, cùng hai đứa nhỏ chuyển vào trung tâm ở cữ. Ôn Ninh và Nghiêm Túc để tiện chăm sóc cũng dọn vào đó ở cùng.

Giả Thục Phân tuổi đã cao, ngủ ở trung tâm kh quen, ở nhà một lại quá cô đơn nên chạy tới ở cùng Nghiêm Như Ngọc và Bạch Thúy Thúy. Thỉnh thoảng tâm trạng tốt, sức khỏe ổn định, bà lại bắt taxi đến trung tâm thăm cháu dâu và chắt nội. Còn chuyện tự lái xe thì Ôn Ninh và Giả Diệc Chân nhất quyết kh cho, vì mắt bà giờ đã kém, lái xe kh còn an toàn nữa.

Hôm đó, bà Giả mua một thùng trứng gà lớn, cái thùng hơi to nên ôm chút vất vả. Lúc vào sảnh tòa nhà, bà đặt xuống đất để tìm chìa khóa mở cửa. Vừa vặn mở được cửa thì phía sau vang lên giọng nam:

"Bà ơi, bà cứ vào trước , để cháu bê giúp bà vào thang máy."

Bà Giả quay đầu lại, th một trai khôi ngô, từ vóc dáng đến gương mặt đều xuất sắc, khí chất lại trầm ổn, tr giống hệt m thiếu gia nhà địa chủ du học về ngày xưa. Bà lão mắt sáng rực lên, thốt ra:

"Được được, mau vào cháu. Bên trong là trứng gà, cẩn thận chút nhé. Tiểu tử, cháu đúng là tốt, lại còn đẹp trai nữa. Cháu sống ở tòa này à? bác sĩ của bệnh viện Dung Hợp kh?"

trai ôm thùng gi, khẽ đáp: "Vâng."

ta kiệm lời, nhưng kh , bà vốn là hay nói. Bà Giả vừa vừa lẩm bẩm:

"Khéo quá nhỉ, cháu gái bà cũng là bác sĩ ở Dung Hợp đ. À kh, nó mới đang kiến tập thôi, nhưng sau này chắc c sẽ là bác sĩ giỏi. Nó chăm chỉ lắm, tối nào cũng thức khuya đọc sách, viết bệnh án, viết luận văn, lại còn học thi nữa...

Làm bác sĩ thật chẳng dễ dàng gì, cháu ngày xưa cũng vất vả thế này đúng kh? Cháu họ gì, ở tầng 12 à? Một tầng hai hộ, cháu ở bên trái hay bên thang máy?"

Thường thì khi kh muốn trò chuyện, ta chỉ trả lời câu cuối cùng. ánh mắt mong chờ của bà Giả, Đàm Khinh Hạc thầm thở dài, khẽ nhếch môi:

"Bên trái ạ."

"Thế là kh hướng ra mặt đường ? Nhà bà cũng thế, đúng là duyên quá. Cháu này, trứng gà này bà định làm trứng đỏ, đợi làm xong bà mang qua cho cháu một ít l may nhé."

Bà Giả đón l thùng trứng khi ra khỏi thang máy. Đàm Khinh Hạc định từ chối: "Cảm ơn bà, nhưng..."

"Khách khí gì chứ!" Bà Giả nh nhảu ngắt lời, "Bà con xa kh bằng láng giềng gần mà, cháu đừng câu nệ với bà, mau về nhà nghỉ ngơi ."

Cửa thang máy đóng lại, cắt đứt cuộc trò chuyện. Bà Giả hớn hở ôm trứng về nhà, còn gương mặt trầm ổn của Đàm Khinh Hạc thì hiện rõ vẻ bất lực.

Chiều hôm sau, Nghiêm Như Ngọc vừa làm về đã bị bà giao nhiệm vụ.

"Tầng 12, phía bên trái thang máy, căn hộ giống hệt nhà . Cháu mang giỏ trứng đỏ này lên . nhận là nam bác sĩ ở bệnh viện cháu, tr tuấn tú lắm!"

Nghiêm Như Ngọc khó hiểu: "Bà ơi, bà lại quen cả bác sĩ tầng 12 thế? Mà ta chồn đâu mà bà tặng nhiều trứng thế này!"

Tận mười sáu quả!

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Hôm qua bà thang máy gặp, giúp bà bê đồ, tốt bụng lắm nên bà tặng nhiều chút. Đừng lôi thôi nữa, mau kẻo đến giờ cơm."

Bạch Thúy Thúy bưng thức ăn từ bếp ra, th vậy thì phì cười:

"Bà mới dọn đến ở chưa đầy một tuần mà đã quen hết cả khu . Sáng nay em vào thang máy, bác còn hỏi em cháu bà Thục Phân kh, em bảo kh mà bác tr rõ là thất vọng."

Nghiêm Như Ngọc cảnh giác: "Thất vọng cái gì? Bà ơi, bà lại định âm thầm mai mối cho cháu đ à?"

"Kh ! Cháu loại ế ẩm đâu mà bà vội." Bà Giả chột dạ sang chỗ khác, lập tức chống nạnh, cao giọng: "Chỉ là chuyện trò phiếm thôi. Còn Thúy Thúy nữa, cháu cũng là cháu bà chứ ai. Thôi được , hai đứa cùng lên đưa trứng , nh lên!"

Bà đẩy cả hai đứa cùng giỏ trứng ra khỏi cửa. Nghiêm Như Ngọc và Bạch Thúy Thúy nhau ngơ ngác.

" bà lại gấp gáp thế nhỉ?" Thúy Thúy hỏi.

Nghiêm Như Ngọc lắc đầu, bước vào thang máy: "Chắc bác sĩ tầng 12 đẹp trai lắm nên bà muốn cho chị em mở mang tầm mắt. Đi thôi, xem 'thần thánh' phương nào."

Bạch Thúy Thúy cười kh ngớt: "Kh ngờ bà còn trọng nhan sắc thế đ."

"Chứ nữa." Nghiêm Như Ngọc lý sự, "Em tưởng chị tự nhiên mà xinh thế này à? Là nhờ gen của bà, bố mẹ chị truyền lại đ. Chọn nhân phẩm là đ.á.n.h cược, tg thua, chứ chọn cái mặt đẹp thì đời sau chắc c tg ."

"Cũng đúng thật." Thúy Thúy gật gù, "Em học hỏi được ."

Đang nói chuyện thì đến tầng 12. Thúy Thúy bưng giỏ trứng đỏ, còn Nghiêm Như Ngọc gõ cửa. Gõ một hồi lâu vẫn kh th ai trả lời.

"Kh ai , để trứng ở cửa hay mang về hả chị?" Thúy Thúy hỏi.

Nghiêm Như Ngọc còn đang suy nghĩ thì phía sau đột ngột vang lên tiếng động: "Làm gì thế?"

Hai cô gái giật quay lại, đứng hình vì kinh ngạc.

"Bác sĩ Đàm!" Nghiêm Như Ngọc thốt lên, chỉ tay vào cánh cửa, " sống ở đây ạ?"

đàn trước mặt dù mặc đồ thường ngày vẫn kh giấu được vẻ ngoài xuất sắc. Đôi mắt phượng đen láy, sắc lạnh như đêm, khiến ta cảm th uy nghiêm, kh dám lại gần. Lúc này, vẫn giữ vẻ mặt kh cảm xúc: "Ừ."

Nghiêm Như Ngọc cầm l giỏ trứng từ tay Thúy Thúy, đưa ra trước mặt : "Gửi này. Bà em bảo tặng l may, trứng gà đỏ đ, nhận cho bà vui."

Đàm Khinh Hạc giỏ trứng mười sáu quả đỏ chót dán chữ hỷ, khẽ nhếch môi: " kh chồn."

Nghiêm Như Ngọc hơi ngượng: "Nhà em mới thêm hai em bé, bà em vui quá nên mới tặng nhiều thế này. Bác sĩ Đàm, cứ cầm l chia cho mọi ở văn phòng cũng được mà, đừng để già thất vọng."

Sau một thoáng do dự, Đàm Khinh Hạc nhận l giỏ trứng. Nghiêm Như Ngọc liền nói lời chúc:

"Bác sĩ Đàm, chúc sớm sinh quý tử, để chúng em cũng sớm được ăn trứng đỏ nhà nhé!"

Nói xong, cô kéo ngay Thúy Thúy chạy vào thang máy, biến mất tăm. Xuống thêm vài tầng, Thúy Thúy mới cảm thán:

" đẹp trai thật, nhưng lạnh lùng quá chị nhỉ?"

"Cũng bình thường mà." Nghiêm Như Ngọc đáp, " trách nhiệm với bệnh nhân. Chắc em cũng nghe tên , Đàm Khinh Hạc. Mà nói cũng nói lại, cái tên này nghe kh được may mắn lắm, nhà lại đặt thế nhỉ?"

"Kh may chỗ nào ạ?"

"Vì 'cưỡi hạc về tây' mà." Nghiêm Như Ngọc lắc đầu tặc lưỡi, "Đúng là bi kịch!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...