Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ
Chương 164: Đuổi Khéo Kẻ Mặt Dày
Bán lẻ ở huyện thành chắc c kh chạy hàng bằng ở chợ phiên, nhưng chuyện gì cũng ngoại lệ. ở huyện kh ai cũng chạy theo mốt, bán được chiếc nào là lãi chiếc đó, dù rảnh rỗi cũng chẳng để làm gì.
Mà cũng lạ, bán kiểu này lại hỏi mua. Tuy kiểu dáng kh gì đặc sắc nhưng tg ở chỗ giá rẻ, chất lượng tốt. Kh thu hút được các cô gái trẻ thì lại hấp dẫn được m bà nội trợ, các bà các cô lớn tuổi. Đến giữa trưa, cô cũng bán được vài chiếc.
Ngược lại, m thứ như tất nilon viền ren, tất chống trơn hay đồ lót cô nhập về trước đó lại bán khá chạy, những món này được lòng giới trẻ.
Th thời gian kh còn sớm, Tần Tương định đóng cửa vào ăn cơm trưa thì th hai bóng đang lấm lét tới từ đằng xa.
Tần Tương nheo mắt , kia chẳng là Điền Trung Mai và Tần Quân, hai kẻ trước đó vì leo tường nhà cô mà bị tạm giam ? Tính ra cũng đã hơn mười ngày, kh ngờ hôm nay mới được thả ra.
bộ dạng này, chẳng lẽ định đến nhà cô?
Điền Trung Mai và Tần Quân cũng đã th cô, trên mặt nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Tần Tương à...”
Tần Tương đã thu dọn đồ đạc xong, nghe th tiếng gọi chỉ hừ lạnh một tiếng, ngay trước mặt Điền Trung Mai, cô thản nhiên đóng sập cửa lại.
Cánh tay đang giơ ra của Điền Trung Mai còn chưa kịp thu về, bà ta tức khắc ngây : “Tần Quân à, Tần Tương vẫn chưa tha thứ cho chúng ta ? Chúng ta đã chịu khổ sở lớn như vậy mà nó vẫn kh tha thứ? Tâm địa nó làm bằng sắt đá hay mà m.á.u lạnh thế kh biết.”
Lúc ở đồn c an, bọn họ sợ đến mất mật, ngủ kh ngon giấc, ăn kh nổi một miếng cơm nóng, chỉ mong sớm được ra ngoài để được ăn một bữa t.ử tế. Nhưng cô em chồng này là đây? Thật sự hận bọn họ đến thế à? Chuyện đã qua bao lâu mà vẫn còn chấp nhặt.
Đừng nói là Điền Trung Mai, ngay cả Tần Quân cũng kh thể tin nổi. Điền Trung Mai dù cũng là ngoài, còn ta là trai ruột của Tần Tương cơ mà! Bỏ mặc bọn họ ở đồn c an bao nhiêu ngày kh thèm hỏi han đã đành, giờ ra ngoài gặp mặt lại coi như kh th, trên đời lại hạng m.á.u lạnh đến thế.
Tần Quân tức giận khôn cùng, rảo bước tới cửa sau, đập cửa rầm rầm: “Tần Tương, th em , mở cửa ra!”
Trong phòng, Tần Tương đã sớm nấu cơm, ai thèm quan tâm ta làm gì ở ngoài đó.
lẽ nói rằng vận khí của con là một thứ huyền học. Lần trước Tần Quân và Điền Trung Mai leo tường bị bà cụ Lưu bắt quả tang giao cho c an, lần này đập cửa sau lại tiếp tục bị bà cụ Lưu bắt gặp.
Bà cụ Lưu chống nạnh quát lớn: “Này, hai đứa kia làm cái gì đ? Đập cửa làm gì, đập hỏng các đền nổi kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-164-duoi-kheo-ke-mat-day.html.]
Hai vợ chồng giật b.ắ.n , quay đầu lại thì th bà cụ Lưu. Ấn tượng về bà cụ này đối với bọn họ quá sâu sắc, một lời kh hợp là bà ta chẳng nể nang gì, gọi ngay c an tới bắt .
Bọn họ vừa mới được thả ra, tuyệt đối kh muốn quay lại cái nơi đó nữa. M ngày bị tạm giam đã khiến bọn họ sợ đến vỡ mật, dày vò kh chịu nổi, cứ ngỡ sẽ bỏ mạng trong đó.
Chút bản lĩnh mọn của bọn họ qua nổi mắt bà cụ Lưu. Bà hừ một tiếng: “ nói cho hai biết, còn dám đập cửa ở đây, lại gọi c an đ. Vừa mới ra tù tội xong mà kh biết xấu hổ còn dám tìm đến Tần Tương. Phi! Thật là già đầu mà mặt mũi cũng kh cần nữa. Nếu là , đã lủi chỗ nào mà trốn , còn dám vác mặt đến đây. Kh xem đây là nơi nào à, là chỗ các thể đến chắc?”
Bà cụ tuy tuổi đã cao nhưng khí thế mười phần, chống nạnh rống lên một tràng khiến vợ chồng Tần Quân c.h.ế.t lặng.
Điền Trung Mai sợ hãi kéo kéo ống tay áo Tần Quân: “Chúng ta về thôi, về tìm mẹ làm chủ. Tần Tương giỏi giang đến đâu thì cũng là do mẹ sinh ra, quay về bảo mẹ thu trị nó.”
Lúc này Tần Quân cũng chẳng còn cách nào khác, đành gật đầu, sâu vào cánh cửa sau đang đóng chặt, nghiến răng nói: “Chúng ta !”
Hai vợ chồng lủi thủi rời . Bà cụ Lưu đắc ý nói với những đang xem náo nhiệt: “Th hai đứa đó kh? Trước đó leo tường nhà bị tống lên đồn c an đ, vừa mới được thả ra xong.”
Mọi nghe vậy thì ồ lên kinh ngạc. Kh ngờ bà cụ này vậy mà lợi hại thật.
Bà cụ Lưu sa sầm mặt nói: “Đừng tưởng cho thuê cái sân này là chuyện kh liên quan đến . Chỉ cần ta còn ở trong nhà một ngày, trách nhiệm một ngày. Muốn bắt nạt khác thì bước qua xác bà già này đã.”
Tần Tương mở cửa, bà cụ Lưu mỉm cười: “Đại nương, cảm ơn bà. Cháu vừa nấu cơm xong, bà vào ăn cùng cháu một chút cho vui.”
Bà cụ Lưu chút ngại ngùng, cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị: “Kh đâu.”
“Vào bà.” Tần Tương trực tiếp kéo bà vào nhà, dọn cơm ở gian chính: “Đại nương, vừa cháu đều nghe th cả, thật sự cảm ơn bà nhiều.”
Cô kh hề sợ vợ chồng Tần Quân, chỉ th phiền phức. Hai kẻ này giống như cao dán da ch.ó vậy, mặt dày đến mức cực hạn.
Bà cụ Lưu xua tay: “ nói thật đ, cô ở trong sân nhà , nếu an toàn kh được đảm bảo thì sau này ai còn dám thuê nhà nữa.”
Bữa trưa Tần Tương làm đơn giản hai món mặn, ăn cùng màn thầu với bà cụ Lưu. Bà cụ vừa ăn vừa nhận xét: “Cái con bé này, thì xinh đẹp mà tay nghề nấu nướng chẳng theo kịp nhan sắc thế hả?”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.