Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ

Chương 165:

Chương trước Chương sau

Tần Tương vui vẻ, “Ăn được là được , cháu kh quá chú trọng chuyện ăn uống.”

Thật ra chú trọng cũng ều kiện, ý tưởng của cô đơn giản, bây giờ kiếm tiền thật tốt, sau này tiền thì thuê một bảo mẫu chuyên nấu cơm cho cô ăn.

Tiễn bà Lưu , Tần Tương thu dọn một chút, sau đó lại mở cửa tiếp tục bày quầy bán quần áo.

Tần Tương hiếm khi nhàn nhã, đến hỏi thì bán, kh ai thì đọc sách học bài, thời gian trôi thật nh.

Sáng sớm hôm sau Tần Dương liền mang theo Mễ Hồng Quân trở về, Tần Tương kéo xe đẩy tay qua nhà ga đón, ước chừng hai ngàn kiện quần áo, nhưng trong đó lại bao gồm 500 kiện áo cộc tay mùa hè, đây là yêu cầu cô đã nói với Phó Xưởng trưởng Hà khi gọi ện thoại trước đó.

Hiện giờ tuy mới đầu xuân kh lâu, nhưng bên này ấm áp cũng nh, cuối tháng 3 dương lịch đã ấm hơn tháng Giêng kh ít, áo b quần b đã sớm cởi ra, giữa trưa mặc một chiếc áo len mỏng cũng đủ , đợi đến cuối tháng 4 là thể mặc áo cộc tay.

Cô biết chuyện này, dân sống trên mảnh đất này nhiều năm như vậy cũng hiểu rõ, Tần Tương lần này nhập nhiều hàng như vậy chính là để bán hết đợt này, đợi tiền hàng đợt này thu về, cô liền chuẩn bị xuống phía nam nhập hàng.

Sau đó còn tỉnh thành tìm mặt tiền cửa hàng, làm gi phép kinh do, từng việc từng việc đều bận rộn.

Tần Tương kh sợ bận rộn, chỉ sợ nhàn rỗi kh việc gì.

Phần 55

C việc lu bù lên mới tiền kiếm.

Qu huyện thành mười m hương trấn, bọn họ tìm hộ kinh do cá thể phân phối cũng chưa bao phủ hết toàn bộ huyện thị trấn, cho nên lần này Tần Tương tính toán để Tần Dương và Mễ Hồng Quân những chợ chưa chiếm lĩnh thêm m ngày, l việc bán hàng nh là chính.

Ba bận tối mắt tối mũi, Tần Quân và Điền Trung Mai cũng rốt cuộc trở về nhà.

Vừa vào thôn đã bị ta hỏi han, hỏi mãi đến tận trong nhà.

Hỏi bọn họ mười ngày qua làm gì, theo Tần Tương phát tài lớn kh.

Lại hỏi Tần Tương làm ăn kiếm kh ít tiền đúng kh, thể dẫn bọn họ cùng làm kh.

Nghe những lời này Tần Quân và Điền Trung Mai càng kh nén nổi giận, “Kiếm cái gì mà kiếm, ta kiếm nhiều tiền đến m mà kh quen biết bà con nghèo khó như chúng ta thì cũng phí c.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-th-so-vo/chuong-165.html.]

Về đến nhà Điền Trung Mai rốt cuộc kh nhịn được, ghé vào lòng Liên Phượng gào khóc, khóc thê t.h.ả.m vô cùng.

Nhiều ngày như vậy hai kh ở nhà, tin đồn nhảm nhí trong thôn kh thiếu, khiến hai đứa trẻ trong nhà cũng ngại kh dám ra cửa.

Bây giờ Điền Trung Mai và Tần Quân đã trở về, nỗi ấm ức trong lòng cuối cùng cũng chỗ trút bầu tâm sự, khóc lóc kể lể với Liên Phượng xong, lại khóc lóc kể lể với trong thôn, đợi Tần Bảo Điền trở về thì thôn Tần Gia kh ai là kh biết chuyện này.

Trong thôn đều đang bàn tán chuyện này, cảm th Tần Quân và Điền Trung Mai kh biết ều, Tần Tương sớm đã nói đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ mà còn tự chuốc l phiền phức, đáng đời bị báo ứng.

Cũng cảm th Tần Tương này thật sự m.á.u lạnh vô tình, ngay cả chị ruột cũng trực tiếp đưa đến cục c an, kh một chút tình .

nói gì cũng , Tần Bảo Điền muốn ngăn cản cũng kh ngăn cản được, Liên Phượng càng kh ngừng một lần khóc lóc kể lể với , “Con bé này thật sự quá nhẫn tâm, nhiều ngày như vậy cũng chưa nói thăm chị nó, ta ra ngoài còn kh nói cho một miếng ăn, quá nhẫn tâm mà.”

“Thôi được .” Tần Bảo Điền gầm lên một tiếng giận dữ, Liên Phượng đột nhiên ngừng tiếng khóc, bị hoảng sợ.

“Ông, gầm làm gì, Đại Quân chẳng lẽ kh con , lòng chỉ còn lại Tần Tương, lại bất c như vậy chứ.”

bất c? Rốt cuộc là chính bà bất c hay bất c, lời này bà cũng thể nói ra miệng .” Tần Bảo Điền sắc mặt âm trầm, Liên Phượng nói, “Bà thương xót bọn họ như vậy, nếu kh về sau cứ sống cùng bọn họ thôi.”

Lời này kh khác sét đ.á.n.h ngang tai, lẽ ra sau khi chia gia tài thì cha mẹ già sống cùng vợ chồng con trai cả, nhưng Tần Bảo Điền kh vui, cảm th bọn họ còn trẻ kh cần phiền phức con trai cũng kh muốn sống cùng con trai.

Trong ý nghĩ của Liên Phượng , tự nhiên là đàn ở đâu thì bà ở đó, bây giờ Tần Bảo Điền nói ra lời như vậy là kh muốn bà nữa . Lập tức lại tủi thân khóc òa lên.

Tần Bảo Điền mệt mỏi vô cùng, may mà Tần Tương ly hôn kh trở về cũng là chính kiến, cứ như vậy kh về nhà cũng tốt.

Tần Bảo Điền nghiến răng nói từng chữ một, “ nhắc lại lần nữa, nếu bà còn theo vợ chồng Tần Quân làm ầm ĩ, cái nhà này bà đừng trở về nữa.”

thần sắc của , Liên Phượng biết đàn này đã trở nên quyết liệt, bà gần như kh đợi suy nghĩ, trực tiếp lắc đầu, “Về sau kh dám nữa.”

Thật sự kh dám ?

Tần Bảo Điền cũng kh biết, cũng kh lại cưới một ngu xuẩn như vậy. Nếu chỉ ngu xuẩn một chút mà thành thật thì cũng tốt, nhưng ngu xuẩn kh tính còn tự cho là th minh thì đây là khuyết ểm c.h.ế.t .

Ba Tần Tương bận rộn kiếm tiền, còn về việc khác nói gì thì bọn họ thật sự kh thời gian rảnh để bận tâm.

Mễ Hồng Quân gia nhập, ba bận rộn càng thêm thuận buồm xuôi gió, Tần Dương và Mễ Hồng Quân chợ phiên bán hàng, còn lại rao bán ở các thôn ven đường, Tần Tương thì bày quầy bán lẻ ở huyện thành.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...