Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng

Chương 652: Món Quà Từ Đại Dương Và Vị Khách Phương Xa

Chương trước Chương sau

Đàn Hổ kình phát ra những tiếng kêu vui vẻ: *‘Bảo bối lớn, Giảo Giảo thích, chúng mang về tặng bạn.’*

Con sò này tr giống loại trai mẹ thể sinh ngọc mà đàn Hổ kình từng mang về cho cô lúc nhỏ.

“Mở ra xem là biết ngay thôi.” Vân Giảo hào hứng.

Khu vực này khoảng mười m con sò loại này. Cô nhặt một con lớn nhất, dùng tay nhẹ nhàng ấn lên phần thịt sò, quả nhiên cảm nhận được một vật cứng bên trong. Mắt cô sáng rực lên. Cô khẽ bóp nhẹ, một vật tròn trịa liền lộ ra.

“Màu vàng kim! Đẹp quá, thích màu này!” Cô reo lên. Thật sự là trai mẹ thể sinh ngọc trai quý hiếm.

Vui sướng khôn xiết, cô ôm l đầu một con Hổ kình hôn lên trán nó một cái. Đàn Hổ kình th vậy thì phấn khích vô cùng, những con khác cũng tr nhau mang trai mẹ đến, chen lấn đòi được cô hôn. Vân Giảo cười ha hả, chiều lòng hôn từng con một.

Sau đó, cô nhặt hết số trai mẹ tìm được, thả vào hồ nước mặn trên đảo. Cô thường xuyên bơi lội và dùng năng lực th lọc ở đây, nên chất lượng nước trong hồ thậm chí còn tốt hơn cả ngoài biển khơi, môi trường lại vô cùng an toàn.

“Để xem nuôi được kh, nếu thành c thì sau này thể nuôi c ngọc trai biển .”

Cô xoa đầu đàn Hổ kình: “Cảm ơn các bạn nhé. Đợi khi nào nghỉ hè, rảnh rỗi thì các bạn đưa những vùng biển xa hơn dạo chơi nhé, muốn tìm thêm nhiều loại trai mẹ về nuôi thử.” Đàn Hổ kình dĩ nhiên là đồng ý ngay lập tức.

Lúc thả trai mẹ, Vân Giảo chợt nảy ra một ý định táo bạo. Cô khẽ rạch một vết nhỏ trên ngón tay, nhỏ vài giọt m.á.u vào miệng con trai mẹ. Cô biết trong mang huyết mạch Giao nhân, dù kh khóc ra ngọc trai được (vả lại cô cũng chẳng muốn khóc), nhưng kh biết m.á.u của cô giúp những con trai mẹ này biến dị hay sinh trưởng tốt hơn kh. Dù cũng chỉ là vài giọt máu, chẳng mất mát gì.

Kỳ nghỉ đ lại đến, Vân Giảo kh xa cùng đàn Hổ kình vì trời quá lạnh, nhà cũng kh yên tâm. Hơn nữa, nhà họ chuẩn bị đón một vị khách đặc biệt.

Đúng vậy, chính là Phó Minh Dụ. thực sự đã tìm đến tận nơi vào kỳ nghỉ đ này.

ra mở cửa là Thẩm Vân Liên. trai cao lớn, tuấn tú đứng trước mặt, bà suýt chút nữa kh nhận ra. Phó Minh Dụ vẫn giữ gương mặt ít biểu cảm, nhưng giọng nói lại chút lúng túng khi chào hỏi: “Dì ạ, cháu chào dì.”

Thẩm Vân Liên ngỡ ngàng: “Cháu là… Phó Minh Dụ?!”

gật đầu. Thẩm Vân Liên lập tức cười rạng rỡ: “Ôi chao, mau vào nhà cháu! Bao nhiêu năm kh gặp, càng lớn càng đẹp trai thế này.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-652-mon-qua-tu-dai-duong-va-vi-khach-phuong-xa.html.]

Lúc nhỏ đã khôi ngô, giờ trưởng thành khí chất lại càng th lãnh, ưu tú như một c t.ử thế gia bước ra từ tr vẽ.

“Giảo Giảo! Giảo Giảo mau xuống xem ai đến này con!”

Vân Giảo đang ở trên lầu, nghe tiếng mẹ gọi liền ngậm một miếng tôm khô, chân xỏ đôi dép b, mặc bộ đồ ngủ hình thỏ màu hồng trắng cứ thế chạy xuống. Vừa đến cầu thang, cô và Phó Minh Dụ chạm mắt nhau. Đôi mắt màu x lam của cô hơi mở to vì ngạc nhiên.

“Phó Minh Dụ!” Cô gọi một tiếng kh rõ lời vì đang bận nhai, nh chóng nuốt chửng miếng tôm khô, lạch cạch chạy xuống cầu thang. “Kh ngờ lại là tìm đến trước đ.”

Gặp lại bạn tri kỷ sau nhiều năm, Vân Giảo vui mừng ra mặt. Khóe miệng Phó Minh Dụ cũng khẽ nhếch lên, nở một nụ cười hiếm hoi. Nụ cười khiến khí chất lạnh lùng như băng tuyết của tan chảy, tr càng thêm cuốn hút.

“Bây giờ ở Thủ đô , vậy nội Phó còn ở Th Thị kh?” Vân Giảo kéo ghế ngồi cạnh .

Tuy chỉ gặp nhau lúc nhỏ và thời gian bên nhau kh dài, nhưng suốt những năm qua họ vẫn luôn giữ liên lạc qua thư từ. Họ giống như những bạn tâm giao, chia sẻ mọi chuyện vui buồn, vụn vặt trong cuộc sống. Mỗi lá thư đều kèm theo đặc sản vùng miền và những tấm ảnh mới nhất, nên dù kh gặp mặt, họ vẫn biết rõ quá trình trưởng thành của đối phương. Vì vậy, lần gặp lại này diễn ra vô cùng tự nhiên và thân thiết.

“Ừm, kh muốn đón Tết ở Thủ đô.” Trong giọng nói của phảng phất chút tủi thân kín đáo.

Vân Giảo với ánh mắt cảm th. Qua thư từ, cô biết rõ hoàn cảnh gia đình : mẹ mất sớm, cha l vợ kế con riêng, cha ruột giờ chẳng khác nào cha dượng. Năm xưa bị bắt c cũng bàn tay của bà mẹ kế, vậy mà cha lại chọn cách bao che.

“Vậy thì ở lại nhà đón Tết !” Vân Giảo hào hứng đề nghị.

Thẩm Vân Liên cũng xót xa cho đứa trẻ này: “Đúng đ, năm nay cứ ở đây đón Tết với dì. Sau này cháu học ở Thủ đô, nghỉ lễ kh chỗ nào thì cứ đến đây. Hoặc nếu kh muốn xa, nhà dì ở Thủ đô cháu cũng thể đến ở bất cứ lúc nào.”

Cảm nhận được sự che chở ấm áp từ gia đình họ Vân, Phó Minh Dụ th lòng dâng lên một cảm xúc hạnh phúc khó tả: “Vâng ạ, cháu cảm ơn dì.” thực sự thích kh khí gia đình ở đây.

“Lát nữa Bất Bại cũng sẽ đến.”

Vân Giảo reo lên: “ đang định hỏi kh th Bất Bại đâu. xem ảnh th nó oai phong lắm, chắc giờ thành ch.ó nghiệp vụ thực thụ nhỉ?”

Chiều tối, khi Vân Tiểu Ngũ và các chợ huyện mua đồ Tết về, th Phó Minh Dụ liền gào lên x tới ôm chầm l : “Tiểu Phó! Bao nhiêu năm mới gặp lại, thằng nhóc này!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...