Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng
Chương 653: Ba Anh Em Chó Đen Hội Ngộ
Gương mặt Phó Minh Dụ tuy vẫn kh nhiều biểu cảm, nhưng trong ánh mắt lại lấp lánh ý cười.
“Này, cái mặt vẫn cứ đơ ra như thế hả?” Vân Tiểu Ngũ trêu chọc.
Thẩm Vân Liên liền vỗ nhẹ vào gáy một cái: “Nói năng kiểu gì thế hả con?”
Phó Minh Dụ khẽ đáp: “Kh đâu dì.”
Vân Tiểu Ngũ lập tức vênh mặt: “Mẹ th chưa, con và Phó Minh Dụ là em chí cốt, em nói chuyện với nhau là thế này mới thân!”
Chiều tối, lúc cả nhà chuẩn bị ăn cơm thì một chiếc xe ô tô tiến vào thôn. Bây giờ dân thôn Bạch Long đã quen với việc xe sang ra vào, nên cũng chẳng ai vây xem nữa, cùng lắm chỉ tò mò xem là khách nhà ai.
“Gâu gâu gâu!...” Bánh Bao và Thang Viên trong sân dường như cảm nhận được ều gì đó, chúng chạy ra vây qu chiếc xe sủa vang, vừa cảnh giác vừa tò mò.
Cửa sau xe mở ra, một chú ch.ó đen tuyền, l bóng mượt, vóc dáng oai phong lẫm liệt với ánh mắt sắc sảo từ trên xe nhảy xuống. Ba con ch.ó đối đầu nhau, tai vểnh ngược lên. Chúng vốn là em cùng một mẹ, nhưng ký ức từ thuở nhỏ chắc c đã phai nhòa, giờ đây chúng nhau như những kẻ lạ mặt.
Cả ba đều đã thuộc hàng "lão tướng". Thang Viên thậm chí đã sinh được hai lứa ch.ó con. Lứa đầu chỉ hai con nhưng vóc dáng lớn, vừa đầy tháng đã được nhà ngoại mang về tr coi rừng hồng. Lứa thứ hai được ba con, dân làng tr nhau đặt trước, cuối cùng một con về nhà ngoại, hai con ở lại trong thôn.
Chú ch.ó đen Bất Bại tr ềm tĩnh hơn hẳn. Sau một hồi đối đầu, nó thong thả ngồi xổm xuống, tỏ ý kh ý định tấn c. Bánh Bao và Thang Viên thận trọng tiến lại gần, khịt khịt mũi ngửi mùi. nh sau đó, lẽ nhờ sợi dây liên kết huyết thống kỳ diệu, ba con ch.ó bắt đầu quấn quýt, đuôi vẫy tít mù, cọ đầu vào nhau thân thiết.
nhà họ Vân th vậy cũng thở phào nhẹ nhõm. Vân Giảo ôm con mèo tam thể Lão Đại đã già trên tay, cùng các dẫn Phó Minh Dụ dạo qu thôn. Ba con ch.ó lững thững theo sau, khung cảnh vô cùng hòa hợp.
“Nơi này phát triển tốt quá.” Phó Minh Dụ trầm trồ. Mọi thứ vượt xa trí tưởng tượng của . vẫn còn nhớ dáng vẻ nghèo nàn của thôn Bạch Long năm xưa, giờ đây đâu đâu cũng là nhà ngói gạch x khang trang.
Khi đứng trước những bộ hóa thạch khủng long khổng lồ, dù đã xem qua ảnh nhưng Phó Minh Dụ vẫn kh khỏi chấn động trước sự vĩ đại của sinh vật cổ đại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-th-doan-sung/chuong-653-ba--em-cho-den-hoi-ngo.html.]
M ngày tiếp theo, Vân Giảo đưa Phó Minh Dụ ra đảo chơi. Họ cùng nhau cưỡi ngựa, trêu chọc con báo gấm thỉnh thoảng lại mò đến "ăn chực nằm chờ". M chú báo con giờ đã lớn hơn, l xù mềm mại, chỉ cho phép một Vân Giảo ôm ấp. khác hễ lại gần là chúng liền gầm gừ nhe răng hung dữ.
Vân Giảo nhét con rái cá biển bạch tạng mập ú vào tay Phó Minh Dụ: “Chúng kh cho ôm thì ôm Tuyết Đoàn , nó ngoan lắm.”
Vân Tiểu Ngũ và các thì đang mải mê đuổi theo m con báo con chạy vòng qu, miệng thì bảo là đang "huấn luyện tốc độ" cho chúng. Phó Minh Dụ và con rái cá nhỏ mắt to trừng mắt nhỏ nhau. Con rái cá này từ lúc được Vân Giảo nhặt về đến giờ đã béo mầm, là biết được chăm sóc tốt.
Trong hồ nước mặn, hai con rùa biển lớn thong thả bơi lội. Con rùa đồi mồi năm xưa giờ đã to lớn vô cùng, hoa văn trên mai rực rỡ khiến ta hoa cả mắt. Trên đảo tuy ít nhưng cuộc sống vô cùng thoải mái, nhất là vào mùa hè, được bơi lội ở đây thì kh gì bằng.
“Ê? Giảo Giảo, trên trời kia là đại bàng biển kh?” Vân Tiểu Lục ngẩng đầu hỏi.
Vân Giảo lên, quả nhiên là hai con đại bàng biển đang chao lượn. Một con trong số đó bất ngờ sà xuống, móng vuốt sắc lẹm quắp l con cá biển trên tay Vân Giảo bay lên.
Vân Giảo: “...” Cái cảnh tượng quen thuộc này khiến cô cạn lời.
“Hì hì... lại gặp nhau .” Cô lẩm bẩm. Cái duyên phận này đúng là khó tránh. Chỉ cần hành động này, cô đã biết ngay "kẻ cướp" là ai.
“ con đại bàng biển lần trước kh em?”
Vân Giảo gật đầu. Con đại bàng bay đến đậu trên lưng ghế, kêu với Vân Giảo hai tiếng.
“Nó ý gì vậy?” Phó Minh Dụ tò mò hỏi. th Vân Giảo đưa tay sờ vào bộ l của nó, con đại bàng kh hề né tránh mà còn dụi đầu vào tay cô đầy thân thiết.
Vân Giảo cười nói: “M năm kh gặp, còn tưởng tiêu đời chứ.” Sự sinh tồn trong tự nhiên vốn tàn khốc, cô thực sự đã lo cho nó. “Thế giờ định đến đây định cư luôn à?”
Con đại bàng kêu gù gù, nghe như đang kể khổ. Với năng lực hiện tại, Vân Giảo đã thể hiểu được phần nào ngôn ngữ của chúng. Nghe xong "drama" của nó, cô kh nhịn được mà cười phá lên.
“ thế? Nó nói gì vậy?” Mọi đều tò mò. Việc Vân Giảo hiểu tiếng động vật, Phó Minh Dụ th bình thường, vì trong mắt , cô vốn là kh gì kh làm được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.