Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám

Chương 147: Tham vọng của "Số 11"

Chương trước Chương sau

“Nhân tỷ, việc em làm thăm viên thì họ chấp nhận, cũng chiếu cố em, còn dạy bảo em nhiều thứ nữa.”

“Hả? Vậy họ kiêng dè em chuyện gì?” Nhân tỷ thắc mắc.

Dịch Gia Di tuy còn non nớt nhưng làm việc cần cù, ham học hỏi lại khiêm tốn, ngoan ngoãn và biết quan tâm khác, ểm nào khiến đám đàn thối đó kh hài lòng chứ?

Thật là nghĩ kh ra.

“Đại khái là... phát hiện ra em muốn thăng lên Sa triển (Trung sĩ).” Gia Di nghiêm túc nói.

“...” Nhân tỷ trợn tròn mắt, miệng há hốc. Một vốn khéo léo, lão luyện như chị mà cũng lúc kh thốt nên lời.

Kinh ngạc đến cực ểm chính là sự im lặng.

...

Ngày thứ năm đến luyện súng, Dịch Gia Di vừa bước vào cửa, Alison đã ném cho cô một chai nước đá.

Hai nhau cười. Chỉ trong vài ngày họ đã trở thành bạn bè, Gia Di thường mang bánh ngọt do trai làm cho Alison, còn Alison thì chuẩn bị sẵn nước cho cô.

Trước khi bắt đầu, Gia Di vừa đeo đồ bảo hộ vừa nghe Alison chia sẻ kiến thức về s.ú.n.g ống. Alison là một đam mê s.ú.n.g thực thụ, từ kích cỡ đạn d.ư.ợ.c đến những mẫu s.ú.n.g mới nhất ở nước ngoài, ta đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Gia Di là một lắng nghe tuyệt vời, chỗ nào kh hiểu cô kh bao giờ giả vờ biết, còn nghiêm túc đặt câu hỏi, ều này thỏa mãn cực độ ham muốn chia sẻ và khoe khoang của Alison.

Trong lòng Alison, Gia Di thực sự là một thăm viên chân thành và thuần khiết hiếm .

Gia Di đã luyện tập tư thế b.ắ.n Weaver (Vi phất thức) m ngày nay, hôm nay cô định thử tư thế Isosceles (Cân thức) vốn dễ dàng di chuyển và chuyển đổi mục tiêu hơn.

Cách cầm s.ú.n.g và các kỹ thuật khác cô đã thuần thục, nên tâm trạng khá thoải mái. Cô b.ắ.n bừa hai phát để tìm cảm giác, một phát trúng vòng 7, một phát trúng vòng 6.

Alison cười nói: “Hơi tùy tiện đ, nhưng lâu kh dùng tư thế này mà được vậy cũng kh tệ.”

“Em sẽ ngắm kỹ mà.” Gia Di cười, nắm chắc khẩu súng. Vừa định hít sâu một hơi chuẩn bị thì bên cạnh bỗng vài ập tới.

Chỉ cần liếc qua khóe mắt, cô đã hạ s.ú.n.g xuống.

Đó là các đồng nghiệp tổ B, ngay cả Cửu thúc cũng đến.

“Số 11 luyện tập sớm thế, bọn cũng lâu kh nổ súng, qua đây ôn lại tay nghề chút.” Lưu Gia Minh ghé đầu lại, cười hỏi:

“Giờ b.ắ.n được m vòng ?”

“Mới sáu bảy vòng thôi à? Tập m ngày nhỉ? Hồi ở học viện thành tích thế nào? Số 11 cố gắng lên nhé.” Gary đứng bên cạnh, vỗ vai cô cổ vũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-147-tham-vong-cua-so-11.html.]

Alison đứng cạnh đám này, định lên tiếng nói rằng trình độ của Gia Di kh chỉ thế, nhưng kh cơ hội chen lời. Đến khi giúp họ chuẩn bị s.ú.n.g ống thì ta càng kh rảnh để giải thích.

Tam Phúc nhận một khẩu súng, đứng ở vị trí b.ắ.n bên Gia Di, liếc nói nửa đùa nửa thật: “Hóa ra Số 11 cũng thứ kh giỏi .”

“...” Gia Di mỉm cười. M ngày nay mọi đang rà soát lại các vụ án cũ, cô kh th được hình ảnh hung thủ nên ít nói hơn, chủ yếu là ghi chép và học hỏi tư duy phá án của mọi , theo Sếp Nhạc tìm nhân chứng, dò hỏi tin tức khắp nơi.

chung, kh khí trong tổ tốt, kh khác gì trước đây.

Nhưng sự cạnh tr ngầm giữa những đồng nghiệp, cô cảm nhận rõ.

C việc xưa nay dựa vào thực lực, dựa vào thành tích, từ khi nào lại dựa vào thâm niên?

Đâu thi xem ai già hơn đâu.

“Phúc ca, hay là chúng ta thi một ván ? Bắn 5 phát, xem ai ểm cao hơn.” Gia Di đáp lại bằng một nụ cười, giọng nói kh nặng nề nhưng trong ánh mắt lộ rõ vẻ bướng bỉnh.

“Ha ha, Số 11 gan dạ đ, dám thách đấu s.ú.n.g với ?” Tam Phúc hất cằm chỉ vào hai lỗ đạn lúc nãy của Gia Di, một cái vòng 7, một cái vòng 6, chỉ cần lệch chút nữa là bay ra ngoài bia . Thế này thì thi thố gì?

“Luyện thêm vài năm nữa em.”

Gia Di thẳng vào ta, kh hề nhượng bộ.

? Nhất định muốn thi à?” Tam Phúc tiến lại gần, nhướng mày cô từ trên cao xuống.

“Thi chứ. Ai thua đó bao trà chiều. Bánh bao dứa, bánh mì nướng kiểu Pháp, trà sữa, cà phê... chơi cả combo luôn, dám kh?” Gia Di hơi lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách, khiến ưu thế về chiều cao của Tam Phúc biến mất.

“Được thôi, Số 11 muốn mời khách, đây đương nhiên kh từ chối.” Tam Phúc nhún vai, hô to với xung qu: “Này, Số 11 muốn đấu s.ú.n.g với , mọi khoan hãy tập, lại đây làm trọng tài .”

“Số 11, s.ú.n.g pháp của Phúc ca chuẩn lắm đ.” Lưu Gia Minh đứng giữa hai , hai cái lỗ đạn trên bia của Gia Di mà kh nỡ tiếp.

Số 11 kiếm tiền đâu dễ, trong nhà em trai em gái còn đang học, đến giờ vẫn còn ở trong khu nhà cũ nát, tầng trên đ.á.n.h rắm tầng dưới còn nghe th, mắc gì lại cá cược kiểu này, mời khách tốn kém lắm đ.

“Thôi mà Gia Di, đừng cá cược với ta.” Gary cũng khuyên, “Muốn ăn thì cứ tìm Sếp Nhạc mà vòi, chỉ cần chúng ta nịnh vài câu là kh từ chối đâu.”

Lâm Vượng Cửu vỗ một phát vào gáy Gary: “ kh bảo mời ?”

Sếp Nhạc ở đó, đến lượt bọn em .” Gary xoa gáy, cười hì hì, “Tóm lại là đừng cá cược, mọi luyện s.ú.n.g xong còn về làm việc nữa.”

“Là em chủ động muốn cược.” Gia Di nghiêm túc nói.

“...” Lưu Gia Minh nhíu mày.

“?” Gary cũng kho tay nghiêng đầu.

“Dù thì Phúc ca cũng đồng ý .” Gia Di hừ một tiếng, quay mặt về phía trước, hai tay nắm chắc súng, quay đầu lại nói: “Mọi lùi lại một chút , đừng làm ảnh hưởng đến cuộc thi của bọn em.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...