Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám
Chương 148: Màn trình diễn kinh ngạc
Những khác nhau, đành lùi lại một bước đứng xem.
Alison đứng phía sau, đám này, vẻ mặt lại trở nên bình thản.
Lưu Gia Minh quay đầu liếc ta một cái, thấp giọng hỏi: “ ổn kh đ? Dịch Gia Di m ngày nay luyện tập bao giờ b.ắ.n trúng vòng 10 kh?”
“Cứ xem .” Alison chỉ nhếch mép cười, một nụ cười đầy ẩn ý.
Gia Di cầm s.ú.n.g trở lại, thay đổi tư thế, quay về thế đứng Weaver mà cô đã hoàn toàn thuần thục m ngày qua.
Khi ngón trỏ tay chạm nhẹ vào cò súng, cô thậm chí thể cảm nhận được vết chai mỏng trên lòng bàn tay do luyện tập cường độ cao – đó là dấu ấn của việc bóp cò hàng ngàn lần từ kiếp trước để lại.
“Đoàng!” Phát thứ nhất.
Gia Di giờ đây đã kh còn nín thở hoàn toàn, cảm giác căng thẳng đã tan biến từ ngày luyện tập thứ hai.
Đeo tai nghe bảo hộ, cô tập trung cao độ, tâm kh tạp niệm. Trong tay chỉ súng, trong mắt chỉ bia.
Tam Phúc đứng ở vị trí bên cạnh sau khi b.ắ.n xong, kh tự giác lùi lại một bước, qua vách ngăn để xem cô, nhưng chỉ th bóng lưng nghiêm cẩn và góc nghiêng đầy chuyên chú của cô cảnh sát nhỏ.
ta nhướng mày, quay lại vị trí của , đầy tự tin b.ắ.n phát thứ hai.
“Đoàng!” Phát thứ hai của Gia Di.
Cô hạ s.ú.n.g xuống, hít sâu hai lần, cảm nhận trạng thái của ngón tay và cánh tay đã phục hồi mới lại nâng s.ú.n.g lên.
Vẫn bắt đầu ều chỉnh tư thế từ đầu, đảm bảo mọi thứ kh sai sót, lúc này mới tập trung ngắm bắn:
“Đoàng!” Phát thứ ba.
Lưu Gia Minh đứng sau lưng cô, nheo mắt bảng ện t.ử hiển thị ểm số của Gia Di.
Ba phát, hai phát trúng vòng 10, một phát sát mép vòng 10, tính là vòng 9.
Tuy kh tất cả đều trúng hồng tâm, nhưng... trình độ này đã vượt xa tưởng tượng của .
So với đám "phái đại khái" như họ, Gia Di thật sự quá nghiêm túc, và cũng thật sự lợi hại.
Lâm Vượng Cửu hơi nhíu mày, kho tay chằm chằm bóng lưng Gia Di một hồi lâu, sau đó mới chuyển ánh mắt sang Tam Phúc – đang vẻ mặt thả lỏng, chắc mẩm tg chắc. Tâm trạng bỗng trở nên vi diệu.
Ông muốn vỗ vai Tam Phúc an ủi vài câu quá.
Tam Phúc thong thả b.ắ.n xong 5 phát, Gia Di mới b.ắ.n đến phát thứ 4.
Khi cô cúi mắt hít sâu, Tam Phúc bước đến sau lưng cô, cười híp mắt lên bảng hiển thị. Giây tiếp theo, ánh mắt ta khựng lại, biểu cảm cứng đờ.
Ba phát vòng 10, một phát vòng 9.
thể như vậy được?
Thành tích của ta đã , 3 phát vòng 10, 2 phát vòng 9, tuyệt đối là khá.
Trong suy nghĩ của ta, Gia Di b.ắ.n trúng vòng 9 đã là giỏi lắm .
lại thế này...
ta siết chặt nắm tay, sau lưng bỗng vã mồ hôi lạnh. lại vị trí đứng lúc nãy của , ta bỗng hối hận vì đã kh cẩn thận và nghiêm túc hơn.
Liệu thể thi lại kh?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ý nghĩ vừa lóe lên, tâm trí ta càng loạn.
bóng lưng Gia Di, ta kh tự giác bắt đầu cầu nguyện: Vòng 9, kh, phát này nhất định bay ra ngoài vòng 8!
Tam Phúc đổ mồ hôi hột, cả căng thẳng tột độ. Còn căng thẳng hơn cả "Số 11" đang tập trung nổ súng!
“Đoàng!” Phát s.ú.n.g cuối cùng.
Ngón trỏ của Gia Di vẫn tuân thủ đúng quy trình, nương theo lực đàn hồi của cò s.ú.n.g mới hoàn toàn thả lỏng.
Thở hắt ra một hơi dài, cô tháo tai nghe, hạ tay xuống, ngẩng đầu thành tích của .
4 phát vòng 10, 1 phát vòng 9.
Lau mồ hôi trên trán, vì vận động và căng thẳng nên đôi má cô hơi ửng hồng. Khi quay đầu lại, cô th mặt Tam Phúc còn đỏ hơn cả .
Lùi lại một bước, cô ngước thành tích của Tam Phúc, trên mặt cuối cùng cũng hiện lên nụ cười.
Tg !
Hơn một phát vòng 10!
Khi cô quay lại , gương mặt đỏ bừng của Tam Phúc đã dần chuyển sang tái mét. ta sa sầm mặt mày, hận kh thể ném s.ú.n.g thẳng cho rảnh nợ, thật là... mất mặt quá mất!
Cứ thế mà thua !
Lưu Gia Minh và Gary nhau đầy ẩn ý, vừa muốn x lên ôm l "Số 11" siêu đẳng, lại vừa sợ Tam Phúc mất mặt quá hóa giận.
Sự giằng co khiến mắt hai cứ đảo liên tục, nhịn cười đến mức đỏ cả mặt.
Số 11 mà "gắt" thế kh biết!
Chỉ Cửu thúc là thâm niên, bước đến vỗ vai Tam Phúc an ủi.
Sau đó đến trước mặt Số 11, nụ cười rạng rỡ, vỗ mạnh hai cái vào lưng cô cảnh sát nhỏ để chúc mừng.
Dịch Gia Di cười tươi rói, cô tg !
Cô tg !
Kiếp trước Gia Di vốn thuộc phái khổ luyện "ổn định vòng 9, săn lùng vòng 10", giờ cộng thêm sự nghiêm cẩn và lý luận vững vàng, vòng 10 chẳng lẽ lại là chuyện khó ?!
Nhe răng cười với Cửu thúc, cô cảnh sát nhỏ ngẩng cao đầu, dũng cảm đối mặt với vẻ mặt khó coi của Đàm Tam Phúc, dõng dạc nói:
“Phúc ca, em tg !”
Kh khí im lặng một hồi lâu, Lâm Vượng Cửu lên tiếng trước:
“Thế nào? Về ăn trà chiều chứ?”
“Bắn thêm hai phát nữa.” Tam Phúc lúng túng quay mặt .
“Tới luôn, luyện thêm nửa tiếng nữa về ăn trà chiều! Cà phê kem đá bào, làm hai ly mới được.” Gary đã bắt đầu ăn mừng vui vẻ.
Gia Di đứng tại chỗ, nghiêng đầu, cười phá lệ rạng rỡ.
Thỉnh thoảng đối mắt với Tam Phúc, cô lại nhướng mày đầy khiêu khích.
“Bia cố định thì tính làm gì, bao giờ luyện được bia di động bách phát bách trúng thì hãy nói chuyện.” Tam Phúc hừ một tiếng, quay đầu đeo tai nghe vào.
Gia Di tr thủ vài giây trước khi ta đeo tai nghe, nh nhảu nói: “Trà chiều, trà chiều, trà chiều nha~”
Chưa có bình luận nào cho chương này.