Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 153:
Ngô Văn Bác bị câu nói này chặn họng kh biết nói gì, Trần Khánh Lai bật cười Trần Phồn đang khoe khoang vì giành được hạng nhất, kh ngừng lắc đầu.
Cuộc thi kết thúc, đã hơn mười giờ. Trường học đã tổ chức lễ trao giải cho ba đứng đầu toàn trường và ba đứng đầu mỗi khối trên khán đài sân vận động, bằng khen và cả giải thưởng.
Trần Phồn nhận được hai cuốn sổ bìa cứng. Cô đã nghĩ kỹ , tối nay ăn cơm sẽ mang theo hai cuốn sổ này, tặng cho Diệp Th Minh một cuốn, và tặng cho trai chưa từng gặp mặt một cuốn.
Trần Phồn nói ý định của cho Trần Khánh Lai nghe xong, Trần Khánh Lai Trần Phồn với vẻ mặt khó nói hết lời: “Phồn Phồn à, tuy rằng ‘nghìn dặm tặng l ngỗng, lễ mọn tình thâm’, nhưng hai cuốn sổ này cộng lại cũng chưa đến hai mươi tệ đâu.”
Trần Phồn nghiêm túc nói: “ hai, lời này sai . Cuốn sổ này là em mua ? Đây là phần thưởng em giành được khi tham gia cuộc thi của trường, là biểu tượng cho vinh dự của em. Chính em còn kh nỡ dùng, em tặng cho họ, họ sẽ kh chê đồ kh đáng tiền, mà chỉ cảm động vì em đã trao vinh dự của cho họ.”
--- Chương 76 Trần Phồn nói, bác cả, lần trước Diệp Mân bắt cháu chạy mười vòng lận ---
Để chào mừng Tết Dương lịch, sáng cuộc thi việt dã, buổi chiều thì giảng đường học thuật được trang hoàng lộng lẫy với các tác phẩm của sinh viên mỹ thuật được mở cửa, mọi thể tự do vào thưởng lãm các tác phẩm của sinh viên mỹ thuật, hoặc những sinh viên hứng thú với sáng tác mỹ thuật đã gửi. Đây là sân khấu chính của sinh viên mỹ thuật.
Buổi tối là buổi biểu diễn văn nghệ do trường tổ chức, được tổ chức tại nhà ăn phía nam. Đây là sân khấu chính của sinh viên âm nhạc và mỹ thuật. Đương nhiên, mỗi lớp cũng tổ chức các thành viên tích cực tham gia biểu diễn văn nghệ. Lớp Trần Phồn vài bạn dưới sự dẫn dắt của ủy viên văn nghệ đã chuẩn bị một tiết mục hợp xướng nhỏ.
Trần Phồn buổi chiều dạo một vòng qu giảng đường học thuật xong, đúng theo hẹn với Trần Khánh Lai, bốn giờ tập trung ở cổng trường. Thư ký Nghiêm đến đón họ. Tối nay, hai em họ sẽ ở nhà khách thành phố Tân Hải cùng dùng bữa với gia đình họ Diệp đến từ Kinh thành.
Thực ra Trần Phồn kh bận tâm bữa ăn này, mà Trần Khánh Lai mới là bận tâm.
Theo suy nghĩ của Trần Khánh Lai, gia đình họ Diệp lẽ ra đến thăm Trần Phồn sau khi Diệp Th Minh gặp cô bé, nhưng gia đình họ Diệp đã kh đến. Diệp Th Minh kh ngừng giải thích rằng mọi trong nhà đều bận. Trần Khánh Lai ngoài miệng kh nói gì, nhưng trong lòng lại để ý.
Trần Phồn đã khuyên , rằng cô là một bề dưới, đáng lẽ nên đến Kinh thành thăm hai bà Diệp gia trước. Việc kh đã là thất lễ , coi như hòa với gia đình họ Diệp. Gia đình họ Diệp thù oán với mẹ cô, cô kh chủ động đến thăm, còn khác đến thăm, vì cô là con của Diệp Th Minh, nên chỉ là ăn một bữa cơm cùng, chỉ vậy mà thôi.
Thư ký Nghiêm tự lái xe đến, một chiếc Santana. Th Trần Phồn và Trần Khánh Lai ra khỏi khuôn viên trường, vội vàng đến đón.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-153.html.]
Trần Phồn cười nói: “ Nghiêm, tr khí sắc tốt, gần đây c việc thuận lợi lắm kh?”
Thư ký Nghiêm giúp Trần Phồn mở cửa xe phía sau: “Nhờ phúc của cô, mọi việc đều thuận lợi.”
Trần Phồn cười tủm tỉm nói: “ Nghiêm nói chuyện hay thật.”
Sau khi khởi động xe, Thư ký Nghiêm vừa lái xe vừa nói với hai em: “Lần này bác cả bác cả, bác hai thím hai của Phồn Phồn cùng đến. Họ đến Tân Hải lúc ba giờ chiều. Bí thư Diệp nói, sau khi ở Tân Hải một đêm, sáng mai sẽ trở về Kinh thành.”
Trần Phồn nghe xong, “Ối” một tiếng: “Cháu chưa chuẩn bị quà cho họ. Nghiêm, lát nữa đến Tân Hải, cháu và hai thể trung tâm thương mại mua quà cho họ trước kh ạ?”
Thư ký Nghiêm cười nói: “Bí thư Diệp đã dặn kh cho hai đứa mua đồ. Ông đã chuẩn bị hết quà , còn nói Phồn Phồn lần đầu gặp lớn, lớn nên tặng quà cho cháu và Khánh Lai. Chờ hai đứa dịp đến Kinh thành thăm hỏi họ hãy chuẩn bị quà.”
Trần Phồn bèn đồng ý, sờ sờ cuốn sổ để trong ba lô, nói với Trần Khánh Lai: “Chúng ta nghe lời cha .”
Trần Khánh Lai đành đồng ý.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Xe đến nhà khách đã là năm giờ chiều, hoàng hôn bu xuống. Vì là Tết Dương lịch, trong nhà khách khá nhiều đang dùng bữa.
Thư ký Nghiêm đỗ xe xong, dẫn Trần Phồn và Trần Khánh Lai về phía sau nhà khách. Ở đó kh chỉ một số biệt thự độc lập chuyên dùng để tiếp đãi khách quý, mà còn một nhà hàng riêng dành cho khách quý, một tòa nhà hai tầng, trang trí khá xa hoa.
Hành lang bên ngoài trải thảm dày, Trần Phồn bước trên đó, tò mò ngó xung qu. Cách âm tốt, kh hề nghe th tiếng động gì từ trong các phòng bao.
Thư ký Nghiêm dừng lại trước cửa một phòng, gõ nhẹ. Chờ bên trong nói “Mời vào” xong, nhẹ nhàng đẩy cửa.
Trần Phồn vào trong, th những đang ngồi sau bàn đều đứng dậy, về phía cửa.
Trần Phồn mím môi cười, ung dung bước vào, gọi một tiếng “Cha” đứng yên trước bàn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.