Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về

Chương 154:

Chương trước Chương sau

Diệp Th Minh cười tới, một tay kéo tay Trần Phồn, một tay kéo tay Trần Khánh Lai, dẫn hai họ đến bên cạnh ghế chủ tọa, nói với Trần Phồn và Trần Khánh Lai: “Phồn Phồn, Khánh Lai, đây là bác cả và thím cả của các con.”

Hai gọi xong, bác cả và thím cả nhà họ Diệp mỗi rút ra hai phong bì lì xì. Thím cả mắt đỏ hoe, xót xa Trần Phồn, lại Trần Khánh Lai: “Các con ngoan, đây là chút tấm lòng của bác cả thím cả, cầm l .”

Trần Phồn kh nhận ngay, ngẩng đầu Diệp Th Minh. Sau khi Diệp Th Minh gật đầu, Trần Phồn mới nhận l. Trần Khánh Lai theo sau đương nhiên cũng nhận hai phong bì lì xì dày dặn, sau khi cảm ơn, lại được Diệp Th Minh dẫn chào bác hai và thím hai.

Bác hai cười Trần Phồn, nói với bác cả: “Con bé này, hồi nhỏ y như bố nó.”

Trần Phồn gọi một tiếng “Bác hai” xong, nói: “Cháu là con của cha cháu mà, đương nhiên giống cha cháu ạ.”

Thím hai chỉ cười nhét phong bì lì xì vào tay hai đứa trẻ. Bên kia, bác hai lại nói: “Cái tính tinh nghịch này cũng y như bố nó.”

Trần Phồn bèn mở to mắt, đôi mắt hạnh sáng long l bác hai nhà họ Diệp: “Bác hai, hồi nhỏ cha cháu tinh nghịch thế nào ạ?”

Bác hai nhà họ Diệp cười ha hả nói: “Cái này bác kh thể nói cho cháu được đâu, nói ra bố cháu sẽ trách bác đ.”

Trần Phồn bèn bĩu môi, phàn nàn nói: “Bác là trai mà, còn sợ em trai bác trách bác ạ?”

Diệp Th Minh ho một tiếng: “Thôi được , Phồn Phồn, mau ngồi xuống , sắp món ăn .”

Trần Phồn ngồi cạnh Diệp Th Minh, Trần Khánh Lai thì ngồi cạnh Trần Phồn, còn phía bên kia của Diệp Th Minh, Trịnh Vân Tuyết đang ngồi.

Trần Phồn kh th Trịnh Minh Châu, cũng kh tò mò hỏi tại kh đến, mà l từ trong ba lô ra hai cuốn sổ bìa cứng: “Cha, đây là giải thưởng con giành được trong cuộc thi việt dã hôm nay, một cuốn tặng cha, một cuốn tặng Diệp Du.”

Diệp Th Minh nghe xong, đặt chén trà xuống, nhận l cuốn sổ mở ra xem, kinh ngạc nói: “Phồn Phồn, đây là giải nhất toàn trường đ, giỏi thật.”

Bốn vị trưởng bối khác của nhà họ Trịnh cũng khá tò mò: “Phồn Phồn tham gia thi việt dã giành được giải nhất toàn trường ? Tuổi còn nhỏ mà thể chạy được giải nhất, quả thật giỏi.”

Trần Phồn đắc ý nói: “Đây là lần đầu tiên con đạt giải ở trường cấp ba, khá ý nghĩa kỷ niệm. Một cuốn cho cha dùng, một cuốn nữa cho Diệp Du dùng.”

Diệp Th Minh bèn nói: “Con còn chưa gặp Diệp Du mà đã chuẩn bị quà cho nó ?”

Trần Phồn thờ ơ nói: “Đúng vậy, con hai cuốn, tặng cha một cuốn, tặng nó một cuốn, vừa đẹp.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trịnh Vân Tuyết liếc hai cuốn sổ đang được Diệp Th Minh cầm trong tay xem xem lại. Đó chỉ là những cuốn sổ phổ biến trong các cửa hàng, ước chừng mỗi cuốn chẳng đáng m đồng, vậy mà lúc này lại được Diệp Th Minh nâng niu ngắm nghía như báu vật quý hiếm.

Trịnh Vân Tuyết lại cảm th cô con gái riêng Trần Phồn này, tuổi còn nhỏ mà thật vài phần tâm cơ, chỉ dùng hai cuốn sổ mà lại khiến Diệp Th Minh càng để tâm đến cô bé hơn.

Thím cả Tô Mai hiền hòa hỏi Trần Phồn: “Phồn Phồn à, tham gia thi việt dã mệt kh con?”

Trần Phồn mím môi cười: “Thím cả, kh mệt ạ. Lần trước Diệp Mân cho chúng cháu huấn luyện quân sự, còn bắt cháu chạy mười vòng qu sân vận động lận. Mười vòng đó còn nhiều hơn cuộc thi hôm nay một ngàn mét nữa cơ.”

Bốn vị trưởng bối trên bàn nhau, Diệp Th Minh vội vàng xoa dịu: “ Diệp Mân của con chỉ đùa với con thôi mà.”

--- Chương 77 Diệp Th Minh tức giận ---

Kh khí đang gượng gạo thì Diệp Mân đến.

Tr vẻ là vội vàng chạy đến, quân phục thẳng thớm nhưng lại mang cảm giác phong trần mệt mỏi.

Diệp Mân gặp thân sau hơn nửa năm xa cách, tự nhiên vừa kích động vừa nhiệt tình, vừa vào cửa đã muốn ôm mẹ hôn một cái, kết quả bị mẹ đẩy ra khá xa.

Diệp Mân tủi thân: “Mẹ, con đã nửa năm kh gặp mẹ , con nhớ mẹ mà mẹ chẳng nhớ con chút nào ?”

Tô Mai nhíu mày đứa con trai này, tr cũng kh kh biết tùy cơ ứng biến gì cả, lại còn chấp nhặt với một cô bé mười m tuổi chứ?

Đứa con trai này từ nhỏ cũng chưa bao giờ th nhỏ nhen, lại cứ đối đầu với em gái thế?

Trần Phồn ung dung Diệp Mân. Diệp Mân chào bác hai và thím hai xong, th Trần Phồn, cười nói: “Phồn Phồn, khi nào thì nghỉ đ? Nghỉ đ dẫn em chơi nhé.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Trần Phồn lắc đầu: “Nghỉ đ cháu muốn ở cùng cha.”

Diệp Th Minh mừng rỡ kh khép được miệng, nhưng miệng lại nói: “Cả học kỳ học hành căng thẳng, nghỉ thì thư giãn một chút, nếu kh con đến Kinh thành ở với bà một thời gian nhé?”

Trần Phồn lắc đầu: “Cháu kh , ngoại cháu nói, bảo cháu cả đời này đừng bao giờ đến Kinh thành.”

Những lớn mặt đều đồng loạt lộ vẻ gượng gạo, đến đau lòng, lẽ là nghĩ đến những chuyện trong quá khứ.

Trần Phồn chẳng bận tâm họ nghĩ gì, nói với Diệp Mân: “ Diệp Mân, lần này cháu giành giải nhất hạng nữ trong cuộc thi việt dã, cháu thể tham gia cuộc thi này hoàn toàn là nhờ đ. Cháu th trong hai bằng khen này, một bằng nên là của .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...