Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 449:
Trần Phồn liền cười: “Dì ơi, dì nghĩ con là chịu thiệt thòi kh? hai con còn nói, trong lòng con một cuốn sổ nhỏ đ, ai mà đắc tội với con, con sẽ ghi lại. Tại chỗ kh trả thù được, con sẽ ghi vào sổ, lúc nào trả thù được, con sẽ kh chút do dự.”
Tô Di càng vui vẻ hơn: “Kh ai tự nói về như con cả. Mùa hè này dì vẫn luôn suy nghĩ, dì dạy con thật sự kh được. Hồi Tinh Tinh còn nhỏ, rõ ràng hai mẹ con chúng ta nương tựa vào nhau, những ngày tháng khó khăn đó nó đều th, lại kh ghi nhớ trong lòng chứ? Phồn Phồn à, con còn nhỏ, nhưng lại hiểu nhiều đạo lý, Tinh Tinh, cô gái hai mươi m tuổi kia lại kh thể hiểu. Con gái dì à, bây giờ dì kh dám kỳ vọng quá nhiều vào nó.”
Trần Phồn nghiêm túc nói: “Dì ơi, những thứ đã ăn sâu vào cốt cách . Ông ngoại con thường nói, cha hùng con hảo hán, câu này kh nói chơi đâu. nhiều thứ được truyền lại qua huyết mạch từ đời này sang đời khác, giống như con vậy. Ông ngoại nói con thiên phú học y cao, đó là vì nhiều đời tổ tiên con đã học những thứ đó vào trong xương tủy , nếu kh, thiên phú này của con từ đâu mà chứ, kh ạ?”
Tiếng “ kh ạ?” này khiến Tô Di bật cười sảng khoái: “Dì biết mà, đưa con cùng thì trên đường tâm trạng dì sẽ tốt lên thôi. Khi đến tỉnh thành, con hãy cùng dì đến thăm một khách hàng trước, sau đó dì sẽ đưa con trung tâm thương mại mua sắm, chúng ta tìm một chỗ ăn trưa, ăn xong bữa trưa thì quay về.”
Trần Phồn thương Tô Di: “Dì ơi, dì kh mang theo tài xế ạ? Đi về về m trăm cây số, một dì lái xe mệt.”
Những chiếc xe phía trước lần lượt qua trạm thu phí, vừa đúng lượt Tô Di. Nhận l một tờ gi từ trong trạm thu phí đưa ra, Tô Di xoay vô lăng, chiếc xe nhẹ nhàng lăn bánh lên đường cao tốc.
“Khách hàng lần này dì thăm là do hai con giới thiệu, đó địa vị cao, quyền thế lớn. Con dâu của lại nhà mẹ đẻ mở một nhà máy gia c, dì đưa ai cùng cũng kh tiện, chỉ thể tự thôi.”
Trần Phồn gật đầu: “Nếu dì th mệt, cứ tìm một trạm dừng chân mà nghỉ, con sẽ mát xa toàn thân cho dì, đảm bảo dì sẽ th thoải mái, kh bị mệt mỏi khi lái xe.”
Tô Di vui vẻ đồng ý, sau đó bắt đầu trò chuyện với Trần Phồn về những chuyện thú vị trong kỳ nghỉ hè.
Tô Di lái một chiếc xe SUV, xe hiệu suất tốt, nh chóng vượt qua nhiều xe khác. Trần Phồn th Tô Di tận hưởng cảm giác lái xe thoải mái này nên cũng kh nói gì. Tô Di là một tài xế lão luyện với hơn mười năm kinh nghiệm lái xe, đã qua con đường cao tốc này vô số lần. Việc chuyên nghiệp thì cứ để chuyên nghiệp làm, Trần Phồn cảm th kh gì sợ hãi.
Khi vào địa giới thành phố cấp địa giữa Bến Hải và tỉnh thành, tốc độ xe liền giảm xuống.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đây là nơi thường xuyên bị tắc đường nhất, cũng kh biết tại , dù phía trước kh tai nạn gì, nhưng cứ qua đây thì mười lần đến sáu lần bị tắc đường. Đi đến tận phía trước mới phát hiện cũng chẳng tai nạn gì, chỉ là tắc đường thôi.”
Trần Phồn th giữa hai thành phố cấp địa một con s rộng, nước trong s kh nhiều. Để tích trữ nước, một số nơi dùng đập ngăn lại, chỉ để lại một khe hở nhỏ cho nước chảy xuống hạ lưu, ều này khiến nhiều nơi lộ ra đáy s đầy sỏi đá.
Dưới cây cầu dài kh nhiều nước, Trần Phồn ước chừng cây cầu này chắc cao hơn mười mét.
Tô Di dừng xe ở trạm dừng chân phía trước, đưa Trần Phồn vệ sinh, còn mua một ít đặc sản địa phương được bán ở đó. Trong số đó một gói kẹo mè que, đó là kẹo mạch nha kéo dài ra, cắt thành từng đoạn nhỏ, lăn qua mè rang chín, ăn vào vị ngọt thơm của mạch nha, và vị béo ngậy của mè, Trần Phồn thích ăn.
Ăn một cây kẹo mè que, uống hai ngụm nước, liên tục ăn ba cây, Tô Di liền khuyên cô: “Phồn Phồn à, cái này ăn nhiều kh tốt cho răng đâu.”
Trần Phồn l ra một cây: “Đây là cây cuối cùng, con ăn xong sẽ kh ăn nữa.”
Ăn xong kẹo mè que, Trần Phồn lại bắt đầu trò chuyện phiếm với Tô Di, lần này là về những gì Tô Tinh Tinh đã làm trong kỳ nghỉ hè ở nhà.
Tô Di cũng kh giấu giếm Trần Phồn, kể cho Trần Phồn nghe những lời nói nghe vẻ trẻ con của Tô Tinh Tinh.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Chẳng lẽ là vì kh khí ở nước ngoài dễ chịu hơn trong nước ? lại nhiều kh muốn về nữa chứ? Chồng cũ của dì còn là được nhà nước cử nước ngoài, kết quả cứ như chim Hoàng Hạc, một kh trở lại. Thật ra đất nước chúng ta vĩ đại, đừng bây giờ còn kém các nước phát triển, chỉ cần thêm mười hai mươi năm nữa, khoảng cách chắc c sẽ kh lớn.”
Tô Di cười hỏi: “Cái này con nghe bố con kể à?”
Trần Phồn gật đầu: “Tất nhiên , bố con đã làm kinh tế nhiều năm, còn từng du học nước ngoài một năm, giữa các nước phát triển khoảng cách gì, đất nước chúng ta ưu ểm gì, bố con biết rõ như lòng bàn tay. Bố nói thì nhất định là đúng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.