Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 450:
“Thì ra con là fan cuồng của bố.” Tô Di cười trong trẻo, khiến Trần Phồn cũng cảm th tâm trạng tốt hơn nhiều.
Tô Di đã liên hệ xong với đối phương, hai bên gặp mặt tại một tòa nhà văn phòng ở khu vực sầm uất nhất tỉnh thành.
Đó là một phụ nữ tr khoảng hơn ba mươi tuổi. Hai bên đã nắm rõ th tin của nhau, sau khi chào hỏi đơn giản, liền thẳng vào chủ đề chính, cơ bản đàm phán xong đơn hàng lần này. Còn về một số chi tiết, cần về nhà xem xét kỹ lưỡng hơn mới thể ký hợp đồng chính thức.
“Tổng giám đốc Tô, thời gian kh còn sớm, mời hai vị dùng bữa trưa.”
Tô Di lịch sự từ chối: “Tổng giám đốc Triệu, thật sự xin lỗi, chúng đã lên kế hoạch hành trình từ trước . Để lần sau nhé, lần sau sẽ làm chủ, ăn mừng lần hợp tác đầu tiên của chúng ta.”
Đi trung tâm thương mại mua quần áo, lại tìm một nhà hàng tr vẻ sang trọng gần trung tâm thương mại, gọi hai món ăn một c hai bát cơm, ăn trưa đơn giản. Tô Di liền vội vã đưa Trần Phồn lên đường về.
--- Chương 260 --- Chuyến về kh suôn sẻ ---
Chuyến về lần này, ngay từ đầu đã kh suôn sẻ.
Vừa ra khỏi nhà hàng, Tô Di chợt nhớ ra cần mua một ít đồ dùng học tập cho Trần Phồn. Vừa hay gần nhà hàng một cửa hàng chuyên bán văn phòng phẩm. Nghe nói mô hình chuỗi cửa hàng như vậy mới bắt đầu hoạt động, kh chỉ bán văn phòng phẩm cho học sinh mà còn bán cả đồ dùng văn phòng, nhiều đồ dùng văn phòng kh thể mua được ở nơi khác thì ở đây đều thể tìm th.
Phụ nữ, thường kh sức đề kháng với những món đồ kiểu dáng độc đáo.
Tô Di kh chỉ chọn cho Trần Phồn mà còn chọn cho cả , nào là sổ tay bìa da, sổ tay gi màu mềm mại, thậm chí cả sổ kế toán dùng trong tài chính, Tô Di cũng mua kh ít.
Cuối cùng th toán, cô thu ngân tốt bụng đưa cho một chiếc hộp gi lớn. Tô Di lúc này mới phát hiện, cô đã mua cả một thùng đồ.
Đặt chiếc hộp vào cốp sau, Tô Di chút ngượng ngùng nói với Trần Phồn: “Dì cũng kh biết lại chọn nhiều đến vậy. Chờ về nhà dì sẽ chọn những thứ mua cho con ra.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-450.html.]
Trần Phồn cười tủm tỉm đồng ý, lại th trên đường bán bánh nướng. Đây là loại bánh nướng đặc trưng của tỉnh thành, hình như gọi là bánh nướng lò treo, hương vị ngon, cách làm cũng độc đáo.
Trên một chiếc xe ba bánh một cái lò lớn làm bằng đất sét vàng, những chiếc bánh đã làm sẵn được dán vào lò để nướng, loại nhân thịt, loại kh nhân. Loại bánh nướng này cũng được sư phụ Lưu giới thiệu cho Trần Phồn mua, Trần Phồn đến tỉnh thành, chỉ cần gặp là thường mua vài cái mang về ăn.
Gặp đương nhiên sẽ kh bỏ qua, Trần Phồn mua bảy tám cái. làm bánh là một cặp vợ chồng già, vợ th Trần Phồn mua nhiều còn tốt bụng tặng thêm một miếng nhỏ được gói trong một bọc vải nhỏ, gói chồng bánh dày cộp.
“Con mua thêm vài cái mang về cho chú Mã nếm thử, loại bánh nướng này ở Bến Hải kh ai làm. Lỡ chú Mã ăn th ngon, lại nghiên cứu ra được, con sẽ thường xuyên được ăn bánh nướng ngon.”
Kế hoạch nhỏ của Trần Phồn tính toán, hạt bàn tính đều nhảy lên đầu quản lý Mã . Tô Di bị lời nói của Trần Phồn chọc cười ha hả: “Quản lý Mã nhờ quen con mà học được bao nhiêu thứ hay ho đ.”
“ ưu tú như con, ở bên con đương nhiên là thể dần dần trở nên ưu tú hơn .” Trần Phồn tự mãn khoe khoang kh chút ngượng ngùng.
Gần lối vào đường cao tốc một vườn nho, đúng vào mùa nho chín. Còn thể tự cầm giỏ hái, Trần Phồn lại muốn mua một ít nho mang về. Tô Di nghĩ dù cũng kh vội về, liền dừng xe bên đường, cùng Trần Phồn vào vườn nho hái nho.
Ông bà chủ vườn nho đưa cho Trần Phồn một chiếc giỏ đan bằng cành liễu: "Cháu cầm kéo vào tự hái nhé, ưng chùm nào thì hái chùm đó, hái xong ra đây ta cân cho."
Trần Phồn đồng ý, vì trời đã muộn nên cô tìm một chỗ gần cổng vườn, hái hơn mười cân. ta còn kiếm cho cô một cái thùng gi để đựng. Trần Phồn muốn ăn nho trên đường nên rửa vài chùm bằng nước vừa bơm lên từ giếng ở cạnh giếng ép nước trong vườn, bỏ vào túi ni l xách tay.
Tô Di đồng hồ, đã bốn giờ rưỡi chiều, liền nói với Trần Phồn: "Nếu hai dì cháu về theo tốc độ bình thường thì hơn bảy giờ mới đến nơi, lúc đó còn thể tìm chú Mã của con kiếm gì đó ăn. Còn nếu muộn hơn nữa thì chỉ thể về nhà tự xoay xở vài món thôi."
Trần Phồn thờ ơ nói: "Dì ơi, chúng ta đã đến đây , đường xa thế này, cứ chơi cho đã tính. Còn chuyện về thì tính sau cũng được mà."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Từ thành phố tỉnh lỵ nhiều xe cộ, Tô Di tập trung tinh thần lái xe theo sau những chiếc khác, kh dám tùy tiện vượt xe.
Xe quá nhiều, kh thể tăng tốc, Tô Di liền nói với Trần Phồn: "Phồn Phồn à, nếu con th đói thì cứ tìm chút gì lót dạ trước ."
Trần Phồn đáp lời, nói với Tô Di: "Dì ơi, chúng ta kh vội đâu, nếu dì th mệt thì cứ tìm trạm dừng chân nghỉ một lát tiếp, đâu cần vội vàng về đâu ạ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.