Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 733:
Hứa Nặc bật cười trước câu nói cuối cùng của Phùng Xuân Hoa. Th vẫn còn sớm, Phùng Xuân Hoa liền muốn đưa Hứa Nặc xuống dưới dạo: “Dù thì chúng ta ra ngoài cũng là để tham quan du lịch mà, đã đến một nơi tốt thế này , đương nhiên ngắm nghía cảnh quan ở đây cho kỹ. Đi thôi, chúng ta dạo một vòng trong sân, về tắm rửa nghỉ ngơi.”
Vệ Thừa lái xe đưa Trần Phồn về nhà, Trần Phồn liền xách những món đồ Phùng Xuân Hoa để trong xe xuống.
“Cái chiến hữu của , đừng th lúc ở bên thì cà khịa, nhưng thật ra là biết chừng mực.”
Vệ Thừa ước lượng giá trị của vài món quà, gật đầu: “ vốn là vậy, thích đùa giỡn với quen, gì nói n, sảng khoái. Nhưng một khuyết ểm, là thích khen bạn gái . Bọn đều cảm th, trong lòng , bạn gái chính là cô gái tốt nhất trên đời này.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
--- Chương 449: Học lái xe ---
Sáng hôm sau, Trần Phồn đưa Hứa Nặc ra ga xe lửa, buổi chiều thì tài xế của Cố Tư lái xe, chở Trần Phồn cùng Vệ Thừa và Phùng Xuân Hoa ra sân bay.
Trần Phồn đợi mãi cho đến khi Vệ Thừa khuất mới lững thững quay về bãi đậu xe. tài xế lái xe, vốn khá quen Trần Phồn, trêu chọc: “Ôi, đây là tiễn bạn trai nên trong lòng lưu luyến kh nỡ kh?”
Trần Phồn thẳng t nói: “Đúng vậy đó, là kh nỡ thật. Mới ở được m ngày, giờ lại chia xa, lần sau gặp mặt, chẳng biết là bao giờ nữa.”
tài xế đùa: “Theo thì kh nên tìm lính đâu. Như thời chúng , yêu nhau, yêu đến lúc cưới được thì cả lớp chẳng m cặp, ai cũng chê yêu xa khổ quá, một ở một nơi, rõ ràng bạn trai mà muốn nói chuyện cũng chẳng tìm th , viết thư thì chẳng biết bao giờ mới nhận được.”
Trần Phồn ừ một tiếng theo: “Em biết mà, nhưng mỗi lần chúng em gặp nhau đều vui. Đừng nghĩ nhiều quá, chỉ cần cảm th hai đứa ở bên nhau tốt và vui vẻ, sau khi chia xa vẫn thể thường xuyên nhớ nhung. Tình cảm như vậy, kh tốt ?”
tài xế lắc đầu: “Cô nghĩ đơn giản quá . Đã yêu đương thì là hướng tới hôn nhân. những cô gái, họ kh thích đó, mà là bộ quân phục . Chưa chuẩn bị tâm lý cho yêu xa đã vội vàng yêu. một chiến hữu cũng vậy, cô gái kia khóc lóc đòi yêu cho bằng được, yêu được một thời gian ngắn là hối hận. Chiến hữu của cũng đã động lòng thật, sau khi chia tay thì mất một thời gian dài mới vượt qua được.”
Trần Phồn nhướng mày: “ chiến hữu của chú cũng nghĩ kh th . Cái này kh thành, thì tìm khác, trên đời này thiếu gì cô gái tốt chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-733.html.]
tài xế nghe vậy thì cười phá lên: “Nếu ai cũng nghĩ th suốt như cô thì làm gì nhiều kẻ si tình khổ lụy đến thế. Tình cảm này mà, những lúc khó mà kiểm soát được.”
Trần Phồn kh nói gì thêm, tình kh biết từ đâu khởi, mà hóa sâu đậm.
Tiễn Vệ Thừa , Trần Phồn bắt đầu đến trường dạy lái xe để chuẩn bị thi l bằng lái.
dạy Trần Phồn là một th niên ngoài hai mươi. Lớp của Trần Phồn tổng cộng mười , phần lớn là trẻ. Với một chiếc xe tải lớn kh biết đã bao nhiêu năm tuổi, Trần Phồn liền theo học cách đạp côn, vào số, đạp ga, ph. Học vài ngày trong sân tập, Trần Phồn đã chuẩn bị thi môn hai.
Trần Phồn vẫn khá căng thẳng, dù thì ai cũng kh biết sẽ gặp vấn đề gì ở sân thi. Tối về nhà ăn cơm, cô ăn mà chẳng biết mùi vị gì. Đúng lúc Vu Hải Na đến, th Trần Phồn như vậy liền hỏi cô chuyện gì. Nghe Trần Phồn nói ngày mai sẽ thi môn hai, Vu Hải Na vung tay: “Cái này đơn giản lắm, hồi đó chúng thi, huấn luyện viên theo, giúp tr chừng, chỗ nào kh được thì hô đánh lái thế nào, cái này đều được phép mà.”
Trần Phồn ngạc nhiên: “Thậm chí còn thể thi như vậy ?”
Vu Hải Na giang hai tay: “Thế cô nghĩ ? ở ểm thi sẽ ‘nương tay’ cho cô một chút, chấm ểm nhẹ nhàng hơn, cô sẽ qua dễ thôi.”
Trần Phồn vẫn còn chút lo lắng: “Nếu kỳ nghỉ hè này mà kh thi đỗ, sau này chẳng biết bao giờ mới thời gian để thi lại. Em còn muốn, trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, sẽ lái xe về Bến Hải, đến Hưng Long thăm lão Trần, sau đó ghé qua trường học nữa.”
Vu Hải Na trợn tròn mắt: “Cô định mua xe ?”
Trần Phồn cười gật đầu: “Đúng vậy, em định mua một chiếc. Giờ kh xe bất tiện quá, thời tiết xấu em đạp xe cũng kh tiện.”
Vu Hải Na cười nói: “Vậy thì tốt quá, cô cứ để xe đứng tên c ty chúng ta . C ty chúng ta chính sách ưu đãi, một số khoản phí được giảm, mỗi năm thể tiết kiệm được kh ít tiền đâu.”
Trần Phồn được huấn luyện viên dẫn đến sân thi đã xem hôm qua. Trong sân rộng lớn, vài chiếc xe đang thi di chuyển chậm chạp như ốc sên. Huấn luyện viên liền dẫn mọi đứng một bên quan sát, vừa xem vừa giảng giải cho Trần Phồn và nhóm của cô, chỗ nào cần làm gì, chỗ nào kh chắc thì chậm lại một chút, nếu th tình hình kh ổn, sẽ đến giúp.
Trần Phồn th, sau mỗi chiếc xe đều một giáo viên giám sát của ểm thi, gần đó còn một đứng phụ trách tr chừng, chắc hẳn đó là các huấn luyện viên của từng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.