Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 734:
Cùng học lái xe với Trần Phồn một nữ sinh viên đại học tên Tô M, quê ở đây nhưng học ở tỉnh ngoài. Cô bé đúng như tên gọi, tr đáng yêu. Mặc dù lớn hơn Trần Phồn một chút tuổi nhưng sau kỳ nghỉ hè cô bé sẽ học năm hai đại học, trong khi Trần Phồn sẽ học năm ba. Vì vậy, trước mặt Trần Phồn, Tô M luôn coi Trần Phồn như một chị lớn.
Tô M xích lại gần, cười hỏi: “Trần Phồn, chị nói xem lần này chúng ta qua được kh ạ?”
Trần Phồn làm mà biết qua được kh chứ, qua được hay kh, chẳng đợi lát nữa lên xe, chạy hai vòng theo quy định trên sân mới biết ?
Tô M thực ra chỉ là căng thẳng thôi, cũng kh mong Trần Phồn trả lời. Nghe vẻ giống như cô bé đang tự nói với chính : “Lần này mà em kh thi qua thì kh biết sau này làm nữa. Em đã hỏi , nếu lần này kh qua thì khóa tiếp theo một tháng sau mới . Tính ra thì lúc đó em đã khai giảng , làm gì còn thời gian mà đến học nữa chứ.”
Trần Phồn khẽ dựa sang bên cạnh. Hiếm khi Trần Phồn lại cảm th lòng bồn chồn, kh muốn nghe khác nói chuyện, chỉ muốn yên lặng một . Cô nhớ lại th hai và Châu họ học lái xe đều thoải mái mà.
Trần Phồn chợt nghĩ ra, trước khi học lái, nhóm đó đều đã biết lái xe . Chiếc xe của nhà Chu Hải Hàng chính là xe tập lái của họ, chiếc xe van đó đã đào tạo ra kh ít tài xế.
Trần Phồn chút hối hận, hồi ở Tây Bắc lại kh nghĩ đến việc lái thử chiếc xe jeep của Vệ Thừa nhỉ? Bên đó đất rộng thưa, tìm một chỗ tự tập luyện một chút, thêm kinh nghiệm, ít nhất bây giờ cũng sẽ kh căng thẳng thế này.
Trần Phồn lại hít sâu một hơi. Bên kia đã thi xong , tiếng gọi tên. Một bên cạnh Trần Phồn bỗng giật , cao giọng đáp một tiếng chạy nh đến bên chiếc xe đã dừng sẵn.
Đây là đầu tiên trong số mười của Trần Phồn vào sân thi. Huấn luyện viên theo dõi sát , nh đã khom lưng chạy tới, chỉ dẫn lùi chuồng. Thế nhưng, này lại bị c.h.ế.t máy ở cầu một bên, mãi kh khởi động lại được.
đầu tiên thất bại trở về là một cô (dì/thím) lớn tuổi nhất trong nhóm họ, cô ngồi bệt xuống lề đường lau nước mắt, khiến Trần Phồn càng thêm căng thẳng.
Huấn luyện viên lại ngồi xổm bên cạnh cô (dì/thím), nhỏ nhẹ an ủi, còn nói lát nữa sẽ xin cho cô thi lại một lần nữa, bảo cô lúc này nhất định bình tĩnh, đừng buồn, đừng căng thẳng, cứ coi như vừa là luyện tập trước khi thi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Huấn luyện viên của Trần Phồn tuy còn trẻ nhưng quen với m vị giám thị trên sân, nói chuyện được với ai cũng được hai câu. Lúc này cô (dì/thím) cũng kh khóc nữa, mắt bắt đầu dán chặt vào m chiếc xe đang thi trên sân.
Trần Phồn xếp ở vị trí khá cao. Sau khi hai phía trước đã qua vòng thi một cách suôn sẻ, huấn luyện viên cùng Trần Phồn đến chỗ xe, vừa vừa nói: “Em lái xe vững, chỉ cần kh căng thẳng thì chắc c sẽ kh cả, cứ tự tin lái , đừng sợ.”
--- Chương 450: Đã thi qua ---
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trần Phồn ngồi ngay ngắn, thắt dây an toàn, sau khi khởi động xe, lòng cô bỗng chốc tĩnh lặng. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh những xung qu lái xe. Trần Phồn lướt qua các ểm cần lưu ý trong đầu một lượt, sau đó bắt đầu thực hiện từng bước theo yêu cầu.
Bài thi diễn ra thuận lợi, thậm chí huấn luyện viên chỉ đứng một bên quan sát, chẳng cần giúp Trần Phồn tr chừng, vậy mà Trần Phồn đã thi đỗ môn hai.
Thi xong môn hai, là chuẩn bị cho phần thi đường trường. Vẫn là chiếc xe tải đó, huấn luyện viên chở họ khắp nơi, thậm chí còn đến một nhà hàng trong vùng núi phía Nam. Huấn luyện viên vừa đã th quen với bà chủ quán, một nhóm họ góp tiền ăn một bữa ở đây. Toàn là món ăn gia đình, may mắn là nguyên liệu tươi ngon nên hương vị cũng tuyệt.
Trần Phồn thích nhất là món gà xào, gà chạy bộ nuôi trên núi, thịt dai ngon, hương vị đậm đà. Ông chủ xào với dầu và sốt đậm đà, Trần Phồn tự ăn hết gần một nửa.
Trong lòng cô nghĩ, đợi l được bằng lái, mua xe sẽ tự lái đến đây. Gần đây còn vài nhà hàng nữa được xây dưới chân núi, cũng bởi vì nơi này gần một quốc lộ xuyên tỉnh, lượng xe cộ trên đường khá nhiều. Một số tài xế thậm chí còn nhà hàng cố định ở đây, và một số nhà hàng, để thu hút tài xế qua đường, còn dịch vụ sửa xe, đổ xăng, đổ nước ở sân sau.
Lái chiếc xe tải trên con đường giữa núi, đặc biệt là khi lên đến chỗ cao, về phía thành phố tỉnh lỵ từ xa, cô sẽ th một loạt nhà cao tầng san sát, lúc này Trần Phồn sẽ cảm th tâm trạng tốt.
Một chiếc xe, mười , mỗi lái một đoạn, cứ thế lên xuống liên tục, lại còn học cả ngày, sáng sớm ra khỏi nhà, chiều tối muộn mới về. Chỉ trong vài ngày, Trần Phồn đã bị nắng làm đen sạm .
Trần Phồn thì kh bận tâm, vẫn học hành đầy hứng thú. Sáng ngủ dậy, cô đạp xe ra ngoài, tìm một quán ăn sáng yêu thích đến trường dạy lái xe tập hợp, ở ngoài cả ngày, chiều lại đạp xe về nhà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.