Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương
Chương 17: Huyệt mộ bên bờ biển (7)
Khích Sảnh giáp lá cà với nguyên cả đám cương thi, đồng thời cũng nhân cơ hội chế trụ chúng nó, dán bùa lên trán.
Xử lý xong gần hơn hai chục con cương thi cũng đã khiến mồ hôi của Khích Sảnh chảy ra như tắm, cô kh hề để ý đến hình tượng, ngồi bệt xuống đất thở hồng hộc, l ra một cái khăn lau lung tung khắp mặt, thật sự quá nóng.
Khích Sảnh cũng tiện tay cởi bỏ chiếc áo l, nhét vào trong túi vải. Túi vải màu vàng này của cô xem ra khá giống với chiếc túi thần kỳ của Doraemon đúng chứ? Nhét cái gì cũng thể vào được, ều nó hơi phình to lên mà thôi.
Y Y đến bên cạnh đưa cho Khích Sảnh chai nước, cô gật đầu nói cám ơn, tu một hơi hết nửa chai.
Khích Sảnh đến hồ nước x ngắt, trong lòng chút phiền muộn, cái hang động quái quỷ này thật sự là biết cách hành hạ khác, từ khí hậu lạnh đến lửa dưới địa ngục đến hồ nước.
Ra dấu kêu Y Y theo , Khích Sảnh kh biểu cảm gì nhiều, chỉ ôm chặt túi vải vào trong lòng, dứt khoát nhảy xuống.
Lúc Khích Sảnh nhảy xuống hồ nước mới nhận ra hồ nước này sâu vô cùng, ều đáng ngạc nhiên là cô thể thoải mái bơi qua bơi lại dưới nước giống như ở trên bờ, thể hít thở đều đều và còn kh bị ướt.
Khích Sảnh trợn to mắt xuống thân thể của . Phía bên ngoài thân thể cô một vòng tròn bảo hộ màu x nhạt đang vây qu chặt chẽ.
Trong nhất thời, Khích Sảnh chưa động não kịp, nguyên do của chuyện kỳ lạ này từ đâu mà đến, cô xoay về phía Y Y. Đương nhiên Y Y thì kh được may mắn như vậy, bà đang cố gắng nín thở dưới nước.
Khích Sảnh nắm tay Y Y, kéo bà bơi nh về phía trước.
Hai bơi khoảng vài phút, cuối cùng cũng tìm th nơi để ngoi lên, Lúc này, Y Y đã sắp kh còn chịu đựng được nữa.
Khích Sảnh ngoi lên mặt nước đầu tiên, nơi đây kh còn là một hang động tối tăm nữa mà là một căn mật thất nhỏ, cô dìu Y Y lên ngồi dựa vào mép tường, nh chóng quan sát xung qu.
Đối diện với hồ nước là thứ gì đó tr giống với một cái giếng, Khích Sảnh đến bên cạnh, xác định được thật sự là một cái giếng. Cô đưa tay kéo một cái, m miếng gỗ trên miệng giếng liền bị bung ra. Khích Sảnh chậc lưỡi, xem ra là đã quá lâu, đều bị mục nát cả .
Khích Sảnh xách m miếng gỗ đến chỗ Y Y ngồi, ném ra một lá bùa triệu hồi lửa, trong phút chốc, ánh lửa vàng phừng lên, một đống lửa nhỏ cứ như thế mà xuất hiện.
Khích Sảnh xua tay với Y Y, ý bảo bà kh cần cám ơn, còn thì đến bên hồ nước. Cô để chiếc túi vải lại trên mặt đất, suy nghĩ một chút, cô l viên ngọc màu x dương mà lúc nãy đã nhét trong n.g.ự.c ra, nhét luôn vào túi vải kh chút do dự nhảy ầm xuống nước.
Hai mươi phút sau.
Khích Sảnh đang ngồi bên đống lửa cùng với Y Y để sưởi ấm, kh ngoài dự đoán của cô, viên ngọc màu x dương này chính là lý do khiến cô cái vòng bảo vệ màu x nhạt đó.
Khích Sảnh thở dài một hơi, ướt hết cả , đúng là một cuộc thí nghiệm quá là cao cả. Cô đưa tay vào túi vải tìm tòi, rút được một cây xúc xích, cô liếc mắt qua hạn sử dụng mở ra ăn ngon lành.
Y Y ngồi bên cạnh Khích Sảnh sang, kh kiềm được giật giật khóe miệng. Cô gái này là một thầy trừ ma thực lực cao, nhưng làm ơn đừng vào vẻ bề ngoài của cô mà đánh giá, nếu kh, bạn sẽ kh th được ều gì cả.
Vốn dĩ quần áo trên Khích Sảnh kh quá dày, lại thêm cô sử dụng đạo thuật để hong khô nên chỉ tầm khoảng hai tiếng đồng hồ sau thì toàn thân của cô đều thể khô ráo hoàn toàn.
Khích Sảnh bắt đầu nghiên cứu xung qu.
Căn mật thất này được thiết kế vô cùng đơn giản, chỉ một căn phòng nhỏ với ba bức tường và một cái giếng ở góc mà thôi.
Như vậy thì xem ra sẽ hai khả năng.
Thứ nhất, cái tiếng chính là đường tiếp theo. Thứ hai, nơi này còn một căn mật thật nhỏ ẩn bên trong căn mật thất này, đầu mối thể là liên quan đến cái giếng hoặc cái giếng chỉ là thứ đồ để trang trí cho vui.
Khích Sảnh ăn xong miếng xúc xích cuối cùng, tiện tay ném vỏ vào đống lửa đang cháy le lói sắp tàn vì hết gỗ, thân là một c dân gương mẫu thì kh nên xả rác bừa bãi.
Đúng lúc Khích Sảnh đang lắc lư tới lui để nghiên cứu cái giếng thì nghe Y Y kêu lên tiếng, cô vừa quay lại thì liền th một cánh cửa đã mở ra trên vách tường từ bao giờ.
Y Y lạnh nhạt giải thích: "Lúc nãy sửa sang đồ đạc trên thì lỡ vướng vạt áo khoác nên bị ngã về phía sau, tự dưng nó thành ra thế này."
Khích Sảnh kh khỏi bật ngón tay cái lên, đánh bậy đánh bạ thôi mà cũng trúng được, đây là vận may đ, nên tự hào Y Y à.
Khích Sảnh bật đèn pin, vào bên trong. Y Y vừa được Khích Sảnh bật ngón tay cái khen ngợi cũng lặng lẽ theo phía sau, bà cũng muốn nói gì đó cho bầu kh khí trở nên vui vẻ nhưng thật sự là bà kh giỏi về khoảng đó, huống hồ lại còn đang ở trong hoàn cảnh nguy hiểm thế này.
Một căn hầm tràn đầy xác ướp.
Đó là những gì Khích Sảnh và Y Y đã th khi bước vào cánh cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-17-huyet-mo-ben-bo-bien-7.html.]
Ở cuối căn hầm, Khích Sảnh th một cánh cửa cũ kỹ đến nỗi bám đầy rêu phong.
Khoan đã, rêu phong ư? Nếu rêu phong thì nghĩa là trong căn hầm này nước hoặc ít nhất là hơi nước, một căn hầm đầy xác ướp thế này thì l đâu ra nước?
Khích Sảnh ngẩng đầu chín mươi độ lên phía trên căn hầm, cùng lúc đó, những con ma da đang bám trên đó cũng lại cô chằm chằm.
Mặt Khích Sảnh biến sắc, hét to: "Chạy nh."
Khích Sảnh đưa tay túm l tay của Y Y, lôi kéo bà chạy nh như bay ra khỏi căn hầm.
Vừa ra khỏi cánh cửa, Khích Sảnh đẩy Y Y vào góc khuất bên trong cái giếng, còn cô thì lùi lại phía sau vài bước, còn nơi Khích Sảnh vừa lui, bằng mắt thường thể th được nước đang chảy đến đó như đang đuổi theo cô.
Khích Sảnh niệm chú tung vài lá bùa đến, bùm bùm hai ba tiếng nổ vang lên, vũng nước bám theo cô nh chóng rụt lại, tiếng gào thét như như kh vang lên, nghe ai oán thê lương vô cùng.
Khích Sảnh xoa xoa thái dương, khi nãy cô còn kh để ý nhiều, hiện tại nghĩ lại thì cũng kh tự nhiên mà xuất hiện một cái hồ nước ở đây làm gì, hóa ra đều là sắp xếp tinh vi từ trước cả , còn cả ma da cơ đ.
Ma da kh là một loài thích g.i.ế.c chóc hay cần g.i.ế.c để trở nên mạnh mẽ hơn mà ma da là một loài cần kéo sống xuống làm thế thân, thay chỗ của để bản thân thể đầu thai.
Huyệt mộ này đã tồn tại lâu như vậy, thử nghĩ xem, bao nhiêu thể vào đây chứ? Ít nhất là gần trăm năm trở lại đây, kh ai phát hiện ra huyệt mộ này.
Bây giờ th sống, những con ma da này nhất định là sẽ kh sợ hãi bất cứ ều gì cũng sẽ càng kh nương tay, chúng sẽ bất chấp tất cả để thể được đầu thai.
Muốn qua được ải này, chỉ thể đánh một trận, tiêu diệt hết bọn chúng mà thôi.
Phân tích xong xuôi, Khích Sảnh gọi Y Y đến đậy nắp giếng lại, cô nh tay bày một bàn cúng đơn giản gồm hai chung nước và một cái chung dùng để cắm nhang trên nắp giếng, sau đó cô đốt lá bùa, l tro làm mực, vẽ một đường phân chia.
Khích Sảnh và Y Y ở bên phía cái giếng, còn cánh cửa xuống căn hầm và hồ nước thì ở chung một bên.
Y Y th Khích Sảnh móc từ túi vải ra cây nhang, bẻ làm đôi, mồi lửa cắm lên cái chung nhỏ được đặt ở giữa thì mí mắt kh khỏi giật giật.
lẽ đây là sự khác biệt giữa cao nhân như Khích Sảnh và kẻ tầm thường như bà, nói đến việc đem nhang vào huyệt mộ thì xin lỗi, đúng là đầu óc đơn giản như bà đây thật sự chưa từng nghĩ đến.
Y Y kh kiềm chế được nghĩ thêm, lẽ là do bát hương hơi nặng nên Khích Sảnh mới kh mang theo, nếu kh lẽ cô cũng mang theo một cái luôn .
Nếu Khích Sảnh biết Y Y nghĩ như vậy thì nhất định sẽ bật ngón tay cái lên khen ngợi bà, kh sai, sự thật chính là như vậy đ.
Khích Sảnh chuẩn bị xong xuôi liền bắt đầu niệm chú, l la bàn cổ trong túi vải ra cầm sẵn một bên tay, tiếng niệm chú của Khích Sảnh vang lên ngày càng lớn, càng nh.
Cùng lúc đó thì những con ma da cũng sắp kh chịu được sự bức ép của Khích Sảnh mà muốn lần mò ra hồ nước để l lại sức lực, ma da bọn nó vốn đã kh thể rời nước quá lâu, bọn nó vào căn hầm chứa xác ướp này là để cung cấp hơi nước, nuôi dưỡng xác ướp, khiến xác ướp mau chóng trưởng thành như lời kia dặn, nửa ngày sau là bọn nó lại trở về hồ bổ sung nước, sau đó mới thể tiếp tục nhiệm vụ. Bây giờ bị cô gái kia bày trận ép bọn nó đến kh còn chút hơi nước, nghĩ bọn nó là khô cá sặc hay chứ?
Ma da bày tỏ sự tức giận vô cùng, cô gái đáng ghét này, bọn ma da quyết định sẽ liều c.h.ế.t x ra hồ nước sau đó, kéo cô gái đó xuống hồ dìm cho đến chết.
Khích Sảnh ngoài này vẫn thong thả niệm chú, bọn ma da này kh hổ là ma da lâu năm, lì lợm đến như vậy, Khích Sảnh suy tư, cô nên cho thêm chút gia vị gì nữa kh? vẻ chưa đủ đô với bọn nó.
Đúng lúc này, những cái bóng nhầy nhụa, dính đầy nước bắt đầu từ trong hầm x ra, lao thẳng xuống hồ.
Khích Sảnh chậc lưỡi, ngừng niệm chú, cuối cùng cũng chịu ra đ.
Kh lâu sau, những con ma da lập tức nổi lên khỏi mặt nước, bay thẳng đến muốn tấn c Khích Sảnh, cô chỉ đứng một cách lẳng lặng, kh phản ứng lại.
Khi bọn ma da bay đến đường phân chia màu đen mà Khích Sảnh đã vẽ ra từ tro của lá bùa thì liền bị b.ắ.n ngược trở về sau, bọn ma da đang định tiến lên thêm lần nữa thì Khích Sảnh nâng tay, chiếu thẳng la bàn cổ vào bọn nó.
Kh quan tâm đến tiếng kêu la thảm thiết, Khích Sảnh l ra một ít bùa, niệm một đoạn chú ngắn sau đó ném về phía trước: "Giải."
Một tiếng nổ to vang lên, Khích Sảnh hạ tay xuống, cất la bàn cổ vào túi vải, dọn dẹp mọi thứ.
Y Y ngước cổ lên, trên kh trung vốn dĩ kh ít những con ma da nhầy nhụa, bây giờ đã biến mất kh còn một mảnh, chỉ còn lại những giọt nước cuối cùng đang rơi rớt từ trên kh, rơi xuống mặt hồ đầy êm ả.
Khích Sảnh kh bất cứ cảm xúc gì, những loại ma như ma da, khi c.h.ế.t quá oan ức, kh thể nào khả năng siêu thoát được, trừ khi kiếm được thế chỗ của , nhưng như vậy thì ý nghĩa gì chứ? Chỉ là một vòng lặp c.h.ế.t chóc kh ngừng nghỉ mà thôi, chi bằng hồn bay phách tán, sớm về với cõi hư vô, đó mới là cách tốt nhất.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.